Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Ép Phượng Nữ rời đi, Ngôi Vua Của Hắn Cũng Mất Chương 3: Phòng Hoa Chúc Không Trọn Vẹn

Cài Đặt

Chương 3: Phòng Hoa Chúc Không Trọn Vẹn

Lăng Tinh Nguyệt cố rút tay khỏi cái nắm của Vi Cảnh Trì, nhưng lần này không thoát được. Nàng liền ngưng chống cự, chỉ lạnh nhạt đáp:

“Xin hỏi điện hạ, bản phi đang gây chuyện gì?”

Người nam nhân tệ bạc này thật không thể hiểu nổi. Kiếp trước, nàng từng mong hắn ta đặt chút tâm tư vào mình, liền bị mắng là vô lý. Nay nàng mở lối cho hắn ta và Tô Uyển Thanh, thì lại bị nói là gây chuyện.

Đúng lúc Vi Cảnh Trì cứng họng, giọng nức nở của Tô Uyển Thanh vang lên từ sau:

“Trì ca ca, đừng vì Uyển Thanh mà xích mích với tỷ tỷ. Nếu không, Uyển Thanh nên rời đi, tránh làm hai người phiền lòng.”

Lăng Tinh Nguyệt lạnh lùng nhìn Tô Uyển Thanh, không nói một lời níu kéo, hoàn toàn trái ngược với thái độ mời nàng ta vào phủ lúc ở cổng thành.

Sự dửng dưng của Lăng Tinh Nguyệt khiến Vi Cảnh Trì thấy lòng bứt rứt. Hắn ta vốn định sắp xếp Tô Uyển Thanh ở ngoại viện, chờ sau khi nàng có danh phận mới đón vào phủ. Nay thấy nàng tỏ ý muốn đi, hắn ta liền thuận thế bảo:

“Nếu Uyển Thanh đã không muốn ở lại phủ, vậy bổn điện sẽ đưa nàng tới nơi khác dưỡng bệnh. Khi sức khỏe bình phục, nếu muốn tới làm khách, chúng ta vẫn luôn chào đón.”

Tô Uyển Thanh ngỡ ngàng nhìn Vi Cảnh Trì, đôi mắt lập tức ngấn lệ.

Nhưng Lăng Tinh Nguyệt hiểu rõ Vi Cảnh Trì vô tình đến mức nào. Hắn ta luôn chọn phương án có lợi nhất cho mình, còn cảm xúc của người khác chỉ đáng lưu tâm khi họ vẫn còn giá trị với hắn ta. Việc đưa Tô Uyển Thanh vào phủ có thể làm tổn hại thanh danh mà hắn ta đã dày công gây dựng.

Khi thấy chiêu thức khóc lóc không hiệu quả, ánh mắt Tô Uyển Thanh liền lộ ra vẻ oán hận khi nhìn về phía Lăng Tinh Nguyệt.

Lăng Tinh Nguyệt nhếch mép khinh miệt, quay bước bỏ đi. Giờ nàng không tin Tô Uyển Thanh sẽ cam tâm rời khỏi đây.

Quả nhiên, đằng sau vang lên tiếng rên rỉ của Tô Uyển Thanh, lại là trò đau bụng cũ rích. Không muốn xem kịch, Lăng Tinh Nguyệt lặng lẽ bước nhanh hơn.

Vi Cảnh Trì rất muốn đuổi theo nàng, nhưng cánh tay bị Tô Uyển Thanh nắm chặt, hắn đành lớn tiếng gọi:

“Tinh nhi, nàng cứ về phòng trước, lát nữa bổn điện sẽ tới tìm nàng, có chuyện muốn nói với nàng.”

Lăng Tinh Nguyệt làm như không nghe thấy, bước chân cũng không dừng lại, nhanh chóng biến mất sau hành lang.

Lời hứa "lát nữa" của Vi Cảnh Trì quả nhiên dài đằng đẵng, đến tận khi trời đen kịt hắn ta mới xuất hiện. Hắn ta vừa bước vào liền định ôm lấy Lăng Tinh Nguyệt, nhưng nàng đã nhanh chóng xoay người tránh đi.

Dù không phải cao thủ võ lâm, Lăng Tinh Nguyệt vẫn từng được sư môn dạy vài chiêu phòng thân. Với người không giỏi võ như Vi Cảnh Trì, nàng hoàn toàn có thể né được.

Cảm nhận sự xa cách của nàng, Vi Cảnh Trì cau mày, nhìn nàng ngồi xuống cạnh cửa sổ uống trà, dò hỏi:

“Tinh nhi, nàng có phải đang giận bổn điện không? Bổn điện chỉ vì Uyển Thanh nói nàng không muốn ăn nên mới ở lại ăn cùng nàng ấy một chút.”

Lăng Tinh Nguyệt cười thầm trong lòng: Không muốn ăn mà có ngươi ở bên thì lại ăn được, ngươi là món ăn à?

Thấy nàng vẫn làm ngơ, hắn ta bắt đầu tỏ vẻ bất mãn, giọng điệu mang chút ban ơn: “Bổn điện bây giờ không bận, nên sẽ ở đây với nàng. Gọi hạ nhân dọn cơm đi, bổn điện sẽ ngồi đây nhìn nàng ăn.”

Nghĩ mãi, Vi Cảnh Trì không kìm được hỏi: “Tinh nhi, trước đây nàng vẫn luôn đợi bổn điện dùng cơm chung, dù bổn điện có xã giao bên ngoài, nàng cũng vẫn chờ. Vậy mà hôm nay…”

Những lời nói ấy khiến Lăng Tinh Nguyệt thấy mình thật ngu ngốc. Cuối cùng, nàng quay đầu, không kiên nhẫn ngắt lời hắn ta:

“Nếu điện hạ biết có người đang đợi mình, tại sao vẫn có thể an nhiên ở bên người khác, thậm chí không cho người báo một tiếng? Phải chăng điện hạ thích thú với việc tận hưởng sự quan tâm của người khác?”

Vi Cảnh Trì bị hỏi đến cứng họng, cảm thấy chút áy náy hiếm hoi trỗi dậy. Hắn ta định lảng sang chuyện khác, nhưng Lăng Tinh Nguyệt không có ý định bỏ qua, tiếp tục truy vấn:

“Điện hạ có thể ăn ở ngoài, nhưng lại muốn người khác bụng đói ngồi chờ người không hề có ý định trở về sao?”

Những lời của nàng như đâm vào lòng tự ái, hắn ta lập tức mất hết cảm giác áy náy, giọng gắt gỏng: “Tinh nhi, nàng biết bổn điện không có ý đó, bổn điện chỉ nói là trước đây nàng luôn đợi bổn điện.”

Lăng Tinh Nguyệt lạnh lùng phản bác: “Điện hạ nghĩ một tấm lòng có thể chịu đựng được bao lâu? Nếu là điện hạ, ngài sẽ chờ được bao lâu trong những đêm dài đằng đẵng?”

Vi Cảnh Trì thấy Lăng Tinh Nguyệt hôm nay kỳ lạ, ánh mắt nàng như chất chứa nỗi đau sâu thẳm, khiến hắn ta vừa thấy bức bối vừa cảm giác trái tim như thắt lại.

Ánh mắt ấy khiến hắn ta cảm giác quen thuộc, như thể hắn ta đã thấy nhiều lần ở đâu đó, nhưng cũng biết chắc rằng trong hai năm làm phu thê, hắn ta chưa từng thấy nàng đau đớn đến vậy.

Lăng Tinh Nguyệt vốn là người vui vẻ, nhất là khi đối diện hắn ta, luôn rạng rỡ như ánh nắng mùa đông, xua tan mọi u ám.

Khi Vi Cảnh Trì hoàn hồn, nàng đã lấy lại vẻ lạnh lùng, thái độ xa cách khiến hắn ta bực bội. Hắn ta rất muốn đập tan lớp vỏ băng giá ấy để tìm lại hình bóng Tinh nhi dịu dàng của mình.

Hắn ta liền bắt đầu cởi áo ngoài, vừa cởi vừa tiến về phía nàng, giọng nói đầy ẩn ý:

“Tinh nhi có phải vì phu quân đi xa mà cảm thấy cô đơn? Bổn điện nay đã khỏi chân, cũng đến lúc động phòng cùng vương phi của mình rồi.”

Hắn ta chậm rãi nói tiếp: “Tinh nhi hãy sinh cho bổn điện một tiểu hoàng tử đi, tốt nhất là sinh đôi, một trai một gái. Con gái phải ngoan ngoãn đáng yêu như Tinh nhi vậy.”

Vi Cảnh Trì trước đây chưa từng đụng đến nữ nhân. Từ khi thân thiết với Tô Uyển Thanh, hắn ta mới biết hương vị nữ nhân. Giờ đây, nhìn dung nhan như tiên nữ của Lăng Tinh Nguyệt, dục vọng trong hắn ta dâng tràn.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc