Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Một lời của Lăng Tinh Nguyệt lại dấy lên làn sóng xì xào. Từ xưa tới nay, quả phụ luôn bị dị nghị, dù không có chuyện gì, người ta cũng có thể thêu dệt ra chuyện để bàn tán.
Huống hồ vừa rồi, Vi Cảnh Trì giữa chốn đông người lại ngang nhiên ôm ấp Tô Uyển Thanh. Điều này rõ ràng vượt xa mức "chăm sóc" thông thường. Những người dân có gia đình ở đây, ai mà không hiểu ánh mắt chăm chút kia đại diện cho điều gì?
Vi Cảnh Trì phát hiện ánh mắt khinh bỉ xung quanh, trong lòng tức giận với Lăng Tinh Nguyệt vì vừa rồi nàng hét to trước công chúng, khiến thân phận nhạy cảm của Tô Uyển Thanh bị chú ý. Giờ ai nấy đều thấy hai người họ chung xe, dễ sinh lời ra tiếng vào.
Nhìn vẻ mặt biến hóa liên tục của Vi Cảnh Trì, Lăng Tinh Nguyệt thừa biết hắn ta đang nghĩ gì, sợ chuyện tốt của hắn ta và Tô Uyển Thanh bị phá hỏng. Nàng lại thúc giục: "Điện hạ đường xá xa xôi mệt nhọc, mau đưa muội muội Uyển Thanh về phủ nghỉ ngơi."
Vi Cảnh Trì định phản bác, nhưng lúc này, Tô Uyển Thanh trong xe đã dịu dàng vén màn lên, ngọt ngào gọi: “Điện hạ…”
Nghe tiếng gọi, Vi Cảnh Trì lập tức nhanh chân bước đến, ánh mắt đầy vẻ lo lắng hỏi: “Có chuyện gì sao? Nàng thấy trong người không khỏe chăng?”
Tô Uyển Thanh nhìn Lăng Tinh Nguyệt rồi lại liếc Vi Cảnh Trì, ngập ngừng không nói, ra hiệu cho hắn ta ghé tai lại. Nàng thì thầm điều gì đó, hắn ta vừa nghe xong, chỉ ngẫm nghĩ thoáng chốc rồi lập tức gật đầu đồng ý.
Lăng Tinh Nguyệt biết rõ Tô Uyển Thanh sẽ không bao giờ bỏ qua cơ hội để đối đầu với nàng. Nếu phải chọn giữa ở tạm ngoài phủ hay đường đường chính chính vào phủ, chắc chắn ả sẽ chọn phương án thứ hai.
Sau khi bàn bạc xong với Tô Uyển Thanh, Vi Cảnh Trì quay lại chỗ Lăng Tinh Nguyệt, có phần lúng túng nói: “Tinh nhi, bổn điện thấy nàng nói phải, trong phủ đông người, tiện chăm sóc cho Uyển Thanh hơn. Vậy cứ đưa nàng ấy về Tứ hoàng tử phủ đi.”
Nói rồi, hắn ta định bước lên xe của Tô Uyển Thanh. Nhưng vừa xoay người, Lăng Tinh Nguyệt đã lên tiếng: “Điện hạ!”
Ban đầu, Vi Cảnh Trì không hiểu ý nàng, đến khi thấy ánh mắt soi mói của người xung quanh, hắn ta mới miễn cưỡng dừng chân, nói với Lăng Tinh Nguyệt:
“Bổn điện nhất thời sơ suất, nay đã vào thành, đâu chỉ có mỗi một chiếc xe, đương nhiên không cần phải ngồi chung với Uyển Thanh.”
Nói xong, hắn ta tiến tới xe của phủ hoàng tử, đưa tay ra với Lăng Tinh Nguyệt, ánh mắt như chứa đầy cưng chiều: “Để bổn điện tự tay dìu vương phi của ta lên xe.”
Kiếp trước, làm thê Vi Cảnh Trì mười năm, Lăng Tinh Nguyệt hiểu rõ từng ánh mắt và suy tính của hắn ta. Hắn ta dịu dàng với nàng như thế chỉ để làm trò trước mặt người khác mà thôi.
Khi Tô Uyển Thanh chưa có danh phận, hắn ta sẽ không để chuyện gian tình của mình lộ ra. Đó chính là Vi Cảnh Trì, dù chỉ mới mười chín tuổi nhưng vì lớn lên trong lãnh cung, tâm cơ của hắn ta sâu hơn người thường rất nhiều.
Lăng Tinh Nguyệt lạnh lùng lướt qua bàn tay Vi Cảnh Trì, vịn vai Thanh Trúc bước lên xe. Vi Cảnh Trì thoáng chau mày, vừa định bước lên theo thì nghe tiếng rên đau đớn vọng ra từ xe của Tô Uyển Thanh.
Chẳng nghĩ ngợi gì, hắn ta lập tức xoay người chạy lại, sau đó hai người nhỏ to gì đó, hắn ta liền bước lên xe của Tô Uyển Thanh và sai tiểu tư chạy đến báo với Lăng Tinh Nguyệt rằng Tô Uyển Thanh đột nhiên đau bụng, hắn ta cần phải chăm sóc, không thể đi chung với nàng được.
Lăng Tinh Nguyệt nghe mà chẳng ngạc nhiên. Đời trước, Vi Cảnh Trì lúc nào cũng đặt Tô Uyển Thanh lên trên hết. Để nàng tự đi xe một mình thì có là gì.
Nhớ lại lần đó, Tô Uyển Thanh mắc một chứng bệnh lạ, bảo phải có mật của mãng xà dưới vực Hắc Phong và lan trên vách đá núi Liên Hoa mới chữa được. Vi Cảnh Trì không chút do dự sai nàng dẫn người đi hái.
Kỳ lạ là, dù nàng không muốn chút nào nhưng khi Vi Cảnh Trì ra lệnh, nàng vẫn bất giác nghe theo.
Mỗi lần nàng đau khổ muốn rời xa hắn ta, hắn ta lại dùng giọng điệu đặc biệt bắt nàng ở lại, và nàng lại không thể cưỡng lại.
Thậm chí, dù hắn ta bắt nàng chịu nhục trước Tịch Kỷ Châu hay bảo nàng đánh cắp binh phù của y, nàng vẫn không thể tự chủ mà nghe lời, như thể trúng phải lời nguyền.
Lần đi hái thuốc ấy cũng vậy, dù yêu cầu vô lý đến đâu, nàng vẫn không tự chủ được mà lên đường. Kết quả, nàng mất đi ba mươi tên ám vệ, còn bản thân bị gãy chân.
Lăng Tinh Nguyệt thu lại suy nghĩ, thở ra một hơi dài. Ông trời cho nàng sống lại không phải để vướng bận tình ái. Kiếp trước sau khi Vi Cảnh Trì lên ngôi, nàng tình cờ biết được nội tình cái chết của phụ thân và huynh trên chiến trường.
Thực ra, phụ huynh nàng không phải hi sinh bình thường mà bị phe Thái tử hãm hại. Dù đã hai năm trôi qua, nàng vẫn sẽ không bỏ qua bất cứ ai gây ra thảm cảnh đó. Dù khó khăn thế nào, nàng nhất định phải tự tay báo thù cho phụ thân và huynh.
Xe ngựa tiến vào Tứ hoàng tử phủ, Vi Cảnh Trì không chút do dự dìu Tô Uyển Thanh xuống trước, hoàn toàn bỏ mặc Lăng Tinh Nguyệt.
Khi hai người trò chuyện vui vẻ, sắp sửa bước vào cổng phủ, Vi Cảnh Trì mới dường như chợt nhớ ra, quay lại nhìn nàng: “Tinh nhi, nàng tự đi không sao chứ?”
Lăng Tinh Nguyệt phớt lờ câu hỏi, không nhìn hắn ta mà thẳng thừng đi ngang qua hai người. Giờ không phải trên đường phố, nàng cũng chẳng cần diễn trò nữa.
Vi Cảnh Trì cau mày, giọng không vui: “Bổn điện đang nói chuyện với nàng, nàng không nghe thấy sao? Sao lại vô lễ thế?”
Lăng Tinh Nguyệt dừng bước, quay người lại, vẻ mặt nghi hoặc: “Điện hạ nói câu vô nghĩa đó sao? Bản phi không biết phải đáp lại thế nào.”
“Ngươi… ngươi đang giận dỗi với bổn điện đấy ư?” Nếu giờ hắn ta còn không nhận ra vấn đề, thì hắn ta thật ngốc. Nhưng từ trước đến nay, Lăng Tinh Nguyệt chưa từng dỗi hờn. Ngược lại, mỗi khi hắn ta nổi giận, nàng đều chủ động dỗ dành.
Lăng Tinh Nguyệt vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, thản nhiên xoay người đi tiếp: “Điện hạ muốn nghĩ sao thì nghĩ. Bản phi mệt rồi, muốn về phòng nghỉ.”
Vi Cảnh Trì nhìn bóng lưng nàng đăm đăm, dường như hắn ta chưa từng thấy dáng lưng ấy bao giờ. Trước đây, nàng luôn đối diện với hắn ta, cười dịu dàng, luôn ở trong tầm gọi với của hắn ta.
Hôm nay, cảm giác này thật kỳ lạ, như thể một thứ quan trọng nào đó đã rời xa hắn ta, và hắn ta không còn cách nào níu giữ lại.
Cảm giác mơ hồ ấy khiến hắn ta vô thức buông tay Tô Uyển Thanh ra, bước nhanh vài bước đuổi theo Lăng Tinh Nguyệt. Hắn ta nắm lấy tay nàng, giọng bực bội:
“Chẳng phải chính nàng đề nghị Uyển Thanh về phủ sao? Giờ lại giận dỗi cái gì nữa đây?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







