Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Ép Phượng Nữ rời đi, Ngôi Vua Của Hắn Cũng Mất Chương 29: Ngươi Đã Thấy Ai Đi Ngồi Lại Lên Đống Phân Của Chính Mình Chưa?

Cài Đặt

Chương 29: Ngươi Đã Thấy Ai Đi Ngồi Lại Lên Đống Phân Của Chính Mình Chưa?

Vi Cảnh Trì thấy Lăng Tinh Nguyệt về phủ, không còn dám lớn tiếng mắng mỏ như trước, mà tỏ ra vẻ mặt ấm ức, giọng trách móc:

“Tinh Nhi, ta đói lắm rồi. Nàng đuổi hết người trong phủ đi, nên ta đành phải qua đây xin một bữa cơm thôi.”

Lăng Tinh Nguyệt chẳng buồn để ý, đợi Thanh Thanh mở khóa cửa viện rồi đi thẳng vào, cố ý lướt qua hắn ta. Nhưng khi nàng định đóng cửa, Vi Cảnh Trì liền níu chặt khung cửa, dù tay bị kẹp đến bầm tím cũng nhất quyết không buông.

May là trời đã tối muộn, để tránh Vi Cảnh Trì nổi máu thất thường, Lăng Tinh Nguyệt không bảo Thanh Thanh xua hắn ta đi, mà chỉ đứng sau cánh cửa nhìn hắn ta qua khe hẹp.

Vi Cảnh Trì đành phải nói qua khe cửa: “Tinh Nhi, ta muốn ăn bát mì xuân nàng thường nấu cho ta. Nàng làm cho ta được không?”

Lăng Tinh Nguyệt cười khẩy, không hiểu hắn ta phải dày mặt đến mức nào mới coi việc nhờ nàng nấu ăn cho hắn ta là một ân huệ. Nàng mỉa mai nói:

“Tứ hoàng tử không còn thấy mới mẻ nữa nên mới nhớ lại người cũ, phải không? Nhận ra việc hầu hạ người khác chẳng thoải mái bằng được người khác hầu hạ, thế là lại quay về tìm ta? Đáng tiếc là ngài quên mất rằng không ai mãi mãi đứng nguyên một chỗ chờ ngài đâu!”

Nghe những lời của nàng, Vi Cảnh Trì mơ hồ cảm thấy ẩn ý nhưng lại không muốn nghĩ sâu. Hắn ta vội vã giải thích:

“Tinh Nhi, là vì ban ngày ta nói lỡ lời thôi mà. Được rồi, ta rút lại những lời đó, được chưa?”

Lăng Tinh Nguyệt không nhịn nổi cười trước sự trơ tráo của hắn ta, chẳng buồn nghe tiếp, nàng không chút nể nang đáp:

“Điện hạ lớn lên ở lãnh cung nên không đọc nhiều sách, ta không trách. Nhưng dù không biết câu ‘nước đổ khó hốt’ thì chí ít ngài cũng phải hiểu rằng ‘quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy’ chứ? Đã thấy ai ngồi lại lên đống phân mình thải ra bao giờ chưa?”

“Ngài đã nói và làm rồi thì đừng có hối hận. Ba người chen chúc trong một cuộc tình thì vẫn quá chật chội. Ta tự nguyện rút lui, sau này đừng có tùy tiện qua chỗ ta nữa!”

Vi Cảnh Trì chưa bao giờ nghĩ rằng miệng lưỡi của Lăng Tinh Nguyệt lại độc địa đến thế. Nghe những lời đả kích thô bạo và nhìn ánh mắt chế giễu của các nha hoàn, cuối cùng hắn ta quyết định không dùng tình cảm để lay chuyển nàng nữa.

Nếu không vì dùng cổ trùng sẽ làm hao tổn tuổi thọ, hắn ta đã sớm sử dụng nó. Nhưng giờ đây, không còn bận tâm đến điều đó, hắn lập tức nhớ lại cách khởi động cổ trùng và ra lệnh đầu tiên:

“Nghe lệnh ta, Tinh Nhi, ngay lập tức chuẩn bị hôn lễ cho ta và Tô Uyển Thanh, chuẩn bị một trăm lẻ tám rương sính lễ hạng nhất. Không được sai sót!”

Khi Vi Cảnh Trì thốt ra những lời này, mắt Lăng Tinh Nguyệt mở to, đồng tử co lại. Ký ức bỗng nhiên ùa về, chính là những lời như thế này, mỗi lần Vi Cảnh Trì ra lệnh, nàng đều không thể cưỡng lại, dù lệnh có kỳ quặc thế nào, nàng vẫn phải hoàn thành trong đau khổ và phản kháng.

Trong cơn hả hê, hắn ta ra lệnh tiếp: “Nghe lệnh ta, Tinh Nhi, bây giờ hãy vào phòng ngủ với ta.”

Lăng Tinh Nguyệt đáp “Vâng”, rồi chậm rãi nắm lấy cánh cửa, hé mở một chút, thấy hắn ta sẵn sàng chờ đợi cửa mở rộng để bước vào, nàng liền bất ngờ đẩy mạnh cánh cửa ép chặt tay hắn ta vào khung cửa. Vi Cảnh Trì hét thảm một tiếng, vội vàng rút bàn tay sưng tím ra, đau đến không thốt nên lời.

Không biết bao lâu sau, hắn ta mới hồi lại chút sức lực, vừa lau mồ hôi vừa nghĩ thầm, có lẽ lệnh vừa rồi của mình quá hàm ý.

Nghe tiếng la thất thanh của hắn ta, Lăng Tinh Nguyệt cảm thấy trong lòng thoải mái hẳn, đêm hôm ấy nàng có được giấc ngủ ngon đầu tiên kể từ khi trọng sinh.

Sáng hôm sau, trong cung truyền ra tin tức Tô Quý phi bị đưa vào lãnh cung. Đại ca của bà là Tô Văn Hầu cũng bị Hoàng thượng lệnh cách chức để tự kiểm điểm.

Nghe tin biến cố của Tô gia, Vi Cảnh Trì vội sai tiểu đồng Song Bách chuẩn bị xe ngựa để đến Tô phủ hỏi rõ tình hình. Nhưng chưa kịp ra khỏi phủ, hắn ta đã thấy Tô Uyển Thanh mang theo hành lý lớn nhỏ trở về.

Hỏi ra mới biết Lăng Tinh Nguyệt hôm qua đã bán căn nhà ngoại viện. Vi Cảnh Trì không còn cách nào khác, đành phải sắp xếp cho Tô Uyển Thanh ở lại đông viện rồi cùng nàng ta quay lại Tô phủ.

Trong khi đó, Lăng Tinh Nguyệt ở phủ Tứ hoàng tử lại bày biện mọi thứ chuẩn bị cho một trăm lẻ tám rương sính lễ. Những rương sính lễ này đều được nàng chất đầy, nhưng thay vì đậy kín, chúng chỉ phủ một lớp vải đỏ, vẫn có thể thấy ánh vàng bạc châu báu lấp lánh bên trong.

Chiều tối, Vi Cảnh Trì trở về phủ, đang định trách Lăng Tinh Nguyệt vì đã bán nhà ngoại viện, nhưng vừa bước vào cửa đã thấy cả viện phủ đầy sính lễ. Tô Uyển Thanh đứng bên cạnh, mắt ánh lên vẻ tham lam không giấu nổi.

Những lời trách móc hắn ta định nói bỗng nghẹn lại trong cổ, cuối cùng đành miễn cưỡng nói: “Tinh Nhi, vất vả cho nàng rồi, nàng đi nghỉ ngơi sớm đi.”

Lăng Tinh Nguyệt lại vờ như mắt vô thần, giọng nói đều đều: “Ta còn chưa bàn bạc xong việc tổ chức hôn lễ với quản gia. Thanh Thanh, đi mời quản gia đến phòng chính.”

Dứt lời, nàng quay người đi về phía phòng chính. Vi Cảnh Trì thấy kết quả như vậy thì rất hài lòng. Hắn ta cùng Tô Uyển Thanh quay về phòng nghỉ ngơi.

Tại phòng chính, Lăng Tinh Nguyệt đến nơi thì quản gia đã chờ sẵn. Nàng bước qua mặt quản gia, ngồi vào ghế chủ vị. Một nha hoàn dâng trà cho nàng, nàng nhấp một ngụm rồi hỏi:

“Gần đây rảnh rỗi, ta cho người kiểm tra sổ sách, phát hiện sự chênh lệch rất lớn. Không biết quản gia có gì muốn nói không?”

Quản gia cứ tưởng nàng muốn bàn chuyện hôn lễ của Tứ hoàng tử, không ngờ nàng lại điều tra sổ sách. Tuy nhiên, là người lão luyện, ông ta chỉ ngẩn ra một lát rồi nhanh chóng trấn tĩnh, đáp lại rành mạch:

“Những khoản chi của phủ đều do phòng kế toán ghi chép đầy đủ. Mỗi khoản chi lớn đều có tấu trình với điện hạ. Những gì Vương phi nói, nô tài thật không hiểu.”

Lăng Tinh Nguyệt thấy ông ta đối đáp trôi chảy thì hiểu ngay đã có chuẩn bị từ trước, nàng không định phí lời, liền ra lệnh:

“Đưa tất cả sổ sách, giải ra Kinh Triệu phủ! Hai ám vệ cải trang thành thị vệ lập tức bước tới, mặt lạnh như tiền. Họ nhanh chóng bịt miệng quản gia, sau đó lôi ông ta ra ngoài.

Chỉ trong nháy mắt, họ lại quay trở về, áp giải quản gia vào, sau lưng là hai đội Cửu Tra Vệ nối đuôi nhau bước vào.

Lăng Tinh Nguyệt liếc nhìn đám Cửu Tra Vệ, ánh mắt không khỏi trở nên sắc lạnh, bởi nàng hiểu rõ ý nghĩa của sự xuất hiện này. Họ là những tay sai chuyên điều tra những vụ án lớn trong triều đình và hoàng tộc và một khi Cửu Tra Vệ đã ra tay, sự việc chắc chắn không còn đơn giản.

Nàng nhìn đám người vừa xuất hiện mà chẳng chút hoang mang, chỉ chậm rãi hỏi: “Không biết các vị đến đây là có chuyện gì?”

Thống lĩnh Cửu Tra Vệ, Tịch Kỷ Châu, từ phía sau bước lên, vẻ mặt bình thản nhưng lời nói lại chứa đựng sự sắc bén:

“Phụng mệnh Hoàng thượng, ta đến điều tra về những giao dịch bất minh trong phủ Tứ hoàng tử. Không ngờ lại có cả Vương phi đang sắp xếp kiểm tra sổ sách, quả là tiện lợi cho việc điều tra.”

Lăng Tinh Nguyệt cười nhạt, ánh mắt không hề lộ ra chút bất an nào. Nàng biết đây là cơ hội để phơi bày những thủ đoạn bẩn thỉu của quản gia và cả những kẻ cấu kết với ông ta.

“Thật trùng hợp. Vậy nhờ Thống lĩnh làm sáng tỏ chuyện này giúp ta,” nàng nói, giọng điệu không chút e dè.

Tịch Kỷ Châu gật đầu, ra hiệu cho Cửu Tra Vệ bắt đầu kiểm tra sổ sách. Nàng nhìn Tịch Kỷ Châu với vẻ bình thản nhưng trong lòng không khỏi dấy lên chút cảm kích. Cuộc đời đã đưa nàng trở về lần nữa, lần này, mọi thứ đều phải khác.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc