Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vi Cảnh Trì thấy Lăng Tinh Nguyệt cố gắng tranh luận, trong lòng lại thấy vui, cho rằng nàng vẫn quan tâm đến mình. Sự thay đổi gần đây của nàng khiến hắn ta luôn có cảm giác rằng người trước mặt sắp thoát khỏi tầm kiểm soát của mình.
Những lời này rơi vào tai Tô Uyển Thanh khiến nàng nảy sinh cảnh giác. Xem ra Lăng Tinh Nguyệt không dễ đối phó như tưởng tượng. Nhìn nàng cứ luôn miệng tự xưng là hoàng tử phi, ra vẻ không ai làm gì được mình, Tô Uyển Thanh tức tối đến nghiến răng.
“Lăng Tinh Nguyệt, ngươi dám ăn nói đe dọa điện hạ. Xem ra điện hạ đã quá nuông chiều ngươi, khiến ngươi quên mất phải kính trọng phu quân như thế nào rồi?”
Kiếp trước cũng như thế này, Tô Uyển Thanh chỉ cần vài lời đã khiến Vi Cảnh Trì đổi hướng ngay lập tức. Quả nhiên, sau khi nghe nàng ta nói, sắc mặt Vi Cảnh Trì lập tức trở nên u ám. Hắn ta lạnh lùng nói:
“Lăng Tinh Nguyệt, biết điều chút đi, đừng ép ta phải dùng hết những thủ đoạn hành hạ nữ nhân trong hậu viện lên nàng. Lúc đó, ta muốn xem nàng sẽ khóc lóc cầu xin ta thế nào.
Hôm nay tâm trạng ta không tốt, không muốn nói nhiều. Chuyện đại hôn đã quyết, mau chuẩn bị đi. Nếu ngươi biết nghe lời, ta cũng để lại cho ngươi chút thể diện, còn không... hừ!”
Nói xong, Vi Cảnh Trì vội kéo Tô Uyển Thanh ra khỏi viện, như sợ Lăng Tinh Nguyệt sẽ còn phản đối.
Đám nha hoàn tức giận, vừa rồi hắn ta còn ra vẻ yêu thương chủ nhân, vậy mà chỉ sau vài câu của ả hồ ly tinh, hắn ta đã thay đổi hoàn toàn, còn để chủ nhân mất mặt ngay trước mặt ả ta.
Lăng Tinh Nguyệt nhìn bóng lưng Tô Uyển Thanh, nở nụ cười đầy ẩn ý, thầm nghĩ: Cứ cướp đi, đừng có hối hận!
Chờ đến khi từng giấc mơ của các ngươi vỡ nát, xem liệu các người có còn đắc ý nổi nữa không? Còn muốn đại hôn rình rang ư? Ta sẽ biến các người thành trò cười trong kinh thành.
Nếu nói trong các hoàng tử, hoàng thượng ghét ai nhất, thì người đó chính là Vi Cảnh Trì. Ngay cả phủ đệ cũng là cung điện cũ kỹ, bỏ hoang nhất được ban cho.
Phủ đệ này chỉ có ba sân, từng thuộc về một quan viên phẩm tam, sau khi bị tịch thu thì không ai mua, bỏ trống hơn hai mươi năm.
Lăng Tinh Nguyệt còn nhớ lần đầu bước vào phủ, nàng thực sự kinh ngạc, thậm chí nghi ngờ sao hắn ta thuyết phục được nội tổ phụ nàng để gả nàng vào đây.
Sau khi thành thân, Vi Cảnh Trì đối xử với nàng cũng không tệ, nên nàng quyết tâm một lòng vun vén cho gia đình. Những bức tường đổ nát xung quanh là do nàng sửa lại, hoa viên và giả sơn trong phủ đều là do nàng xây dựng, tất cả đồ đạc trong nhà cũng do nàng mua sắm.
Không có gia tộc chống lưng, lại bị thương ở chân, Vi Cảnh Trì sau khi xuất cung không được giao chức vụ gì. Từ đó đến nay, hắn ta sống nhờ của hồi môn của Lăng Tinh Nguyệt.
Tiền bạc không là vấn đề với nàng, nhưng nếu Tô Uyển Thanh muốn hưởng thụ, nàng sẽ thu hồi tất cả. Tiện thể cho Vi Cảnh Trì thấy rõ con người mà hắn ta luôn cho là thanh cao, trong sạch kia thực sự là kẻ thế nào.
---
Tại Như Ý Lâu kế hoạch đối phó thái tử đã bắt đầu, nên Lăng Tinh Nguyệt và Tịch Kỷ Châu thường xuyên gặp mặt. Thời gian này triều đình nhiều biến động, hai người cũng cần trao đổi tin tức thường xuyên hơn.
Trong bữa trưa, Tịch Kỷ Châu lên tiếng: “Phía hoàng hậu đã bắt đầu điều tra, chỉ còn thiếu nhân chứng quan trọng. Tô quý phi quả là cáo già, dấu vết đều bị xóa sạch.”
Lăng Tinh Nguyệt đưa cho hắn một mảnh giấy, Tịch Kỷ Châu liếc nhìn, thấy có một cái tên và địa chỉ. Dù biết rõ nhưng hắn vẫn giả vờ hỏi để nàng giải thích.
Lăng Tinh Nguyệt không nhận ra, nhẹ nhàng giải thích: “Người trên giấy là đệ đệ của một cung nữ chuyên làm việc bẩn thỉu cho Tô quý phi.
Cung nữ đó biết quá nhiều bí mật, biết mình khó toàn mạng, nên đã giữ lại chứng cứ phạm tội của Tô quý phi. Chúng ta chỉ cần âm thầm báo cho hoàng hậu, còn lại không cần nhúng tay vào.”
Chỉ gật đầu rồi chuyển sang chuyện khác: “Ta vừa xử lý Kinh Triệu phủ doãn, vị trí đó giờ trống, thái tử và vài hoàng tử khác đều muốn giành. Trong đó một quan viên thuộc phe Ngũ hoàng tử có khả năng được bổ nhiệm nhất…”
“Nhất định không thể để người của Ngũ hoàng tử chiếm vị trí đó.” Lăng Tinh Nguyệt cắt ngang lời hắn.
Tịch Kỷ Châu không bực, ngược lại còn có vẻ hứng thú, ra hiệu cho nàng nói tiếp.
Lăng Tinh Nguyệt không giấu giếm, tiếp lời: “Để hạ bệ thái tử, chúng ta phải tìm một đối thủ ngang tầm, khiến họ cắn xé lẫn nhau, đấu đến sống chết.
Nhưng nếu trong lúc thái tử và nhị hoàng tử suy yếu, một người thứ ba bất ngờ trỗi dậy, sẽ tạo nên thế chân vạc.
Khi đó, triều đình sẽ quay lại thế cân bằng, và so với thế hai phe đối lập, thế chân vạc sẽ càng khó bẻ gãy hơn.
Vậy nên, ta sẽ không để bất kỳ hoàng tử nào hưởng lợi. Kết cục tốt nhất là khi thế lực các gia tộc suy yếu, bệ hạ sẽ nhân cơ hội nắm toàn bộ quyền lực vào tay.”
Nói xong, nàng đưa ra một danh sách, Tịch Kỷ Châu nhận lấy, thấy toàn là những người từng được bệ hạ nâng đỡ sau khi hắn thanh trừng các thế gia kiếp trước.
Nhìn danh sách, rồi lại nhìn Lăng Tinh Nguyệt, hắn không khỏi kinh ngạc. Kiếp trước sao hắn chưa bao giờ nhận ra nàng lại có tài về lĩnh vực này, hắn chỉ biết nàng giỏi buôn bán, đâu biết nàng lại thấu hiểu triều cục sâu sắc đến vậy.
Kiếp trước, hắn đơn thân đối mặt với sự vây công của các thế gia, dẫu giành được một mảnh giang sơn nhưng cũng phải trả giá bằng sinh mạng của vô số thuộc hạ.
Nào ngờ Lăng Tinh Nguyệt lại giống như bậc cao nhân, lấy người làm cờ, lấy thiên hạ làm cuộc chơi. Muốn kết quả nào, nàng chỉ cần nhẹ nhàng bày vài nước, mọi chuyện liền đi đúng hướng nàng muốn.
Thật là kỳ diệu!
---
Sau khi hai người chia tay, Tịch Kỷ Châu vào cung diện kiến hoàng thượng, các thuần thần được hắn đề cử quả nhiên rất hợp ý hoàng thượng. Hôm sau, vị trí đó lập tức có người đảm nhận.
Về phần Lăng Tinh Nguyệt, nàng ghé qua cửa hàng một vòng rồi trên đường về, cho bán thấp giá căn nhà riêng của Tô Uyển Thanh. Nàng tin chắc rằng chậm nhất là ngày mai, chủ nhân mới sẽ đuổi Tô Uyển Thanh ra khỏi nhà.
---
Phủ Tứ hoàng tử, khi Lăng Tinh Nguyệt trở về, trời đã tối hẳn, Thanh Thanh cầm đèn lồng đi theo nàng. Đến cửa viện, nàng thấy Vi Cảnh Trì đang ngồi trên bậc đá chờ mình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










