Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lăng Tinh Nguyệt cố ý thử thăm dò, vốn không muốn uống rượu với hắn ta. Giờ đã hoàn toàn chắc chắn rượu có vấn đề, nàng càng muốn kiểm tra xem trong rượu có gì. Dù gì cũng chẳng ai chấp nhận nổi khi kiếp trước mình bị dày vò mơ hồ mà chẳng biết lý do.
Đang lúc Vi Cảnh Trì suy nghĩ cách nào tiếp tục lừa Lăng Tinh Nguyệt, thì nha hoàn đứng sau nàng bất ngờ giơ tay giật cuộn giấy trên bàn. Vi Cảnh Trì sợ bại lộ, lập tức đưa tay giành lại.
Nhân lúc hắn quay đầu, Lăng Tinh Nguyệt nhanh chóng đổ rượu vào chén trà bên cạnh, đậy nắp lại, dùng tay áo che ly rượu trống rỗng rồi đưa lên miệng, giả vờ uống cạn khi Vi Cảnh Trì nhìn lại.
Đặt ly xuống bàn, nàng giả vờ khẩn trương nói với hắn ta: “Rượu đã uống xong rồi, điện hạ đưa ta hưu thư đi.”
Thanh Thanh vốn đã cảnh giác, theo sát nàng phục vụ nên cũng nhận ra điều bất thường. Khi thấy chủ nhân ra hiệu, nàng liền giả vờ giành giấy, sau đó làm như không giành được rồi thôi.
Vi Cảnh Trì nhìn Lăng Tinh Nguyệt, không chắc bao giờ cổ trùng mới phát tác. Để tránh mạo hiểm, hắn ta quyết định chờ hôm sau thử lại.
Hắn ta mở cuộn giấy trắng ra, trơ trẽn nói dối: “Bản điện chưa nghĩ xong cách viết. Hôm nay trời đã muộn, hay để mai sớm bản điện sẽ bàn lại với nàng rồi viết.”
Nói xong, hắn ta không để Lăng Tinh Nguyệt kịp nói thêm, liền cầm bình rượu vội vàng rời đi.
Nhìn bóng lưng hắn ta, Lăng Tinh Nguyệt lạnh lùng cười, bảo Thanh Thanh cất ly rượu đó lại, chờ có cơ hội sẽ nhờ Nhị sư tỷ Y tiên tử kiểm tra. Y thuật của nàng còn chưa cao, nên lúc nãy không nhận ra rượu có vấn đề gì.
Có lẽ Vi Cảnh Trì muốn chờ thuốc phát huy tác dụng nên suốt ba ngày liền không xuất hiện.
Trong thời gian này, mỗi ngày Lăng Tinh Nguyệt đều phái nha hoàn dò la tin tức từ Đông viện rồi trở về báo cáo đầy đủ.
Mỗi ngày Vi Cảnh Trì đều đến phòng Tô Uyển Thanh sau khi từ triều về, ngoài ra không có hành động đặc biệt nào. Tô Uyển Thanh vì chuyện đại hôn đã gây gổ vài lần với hắn ta, hình như Vi Cảnh Trì từng hứa gì đó với Tô thừa tướng, mà ngày hứa hẹn đã gần kề.
Cùng lúc ấy, trong cung xảy ra chuyện lớn. Dân chúng không rõ tình hình, chỉ nghe nói thái tử chọc giận hoàng thượng, bị phạt năm mươi trượng và giam lỏng trong Đông cung.
---
Tại Như Ý Lâu
“Tô quý phi thật tài tình, lại có thể cài cắm một quân cờ sâu đến vậy bên cạnh hoàng thượng. Nhưng việc dụ dỗ thái tử, làm ô uế cung đình lần này là một nước cờ thiếu sáng suốt. Ngay cả khi các phi tần trong cung tự vẫn, vẫn có thể tra ra gốc rễ. Một hành động trắng trợn như thế…”
Nhìn vẻ mặt hân hoan của Lăng Tinh Nguyệt, Tịch Kỷ Châu không khỏi mỉm cười. Trước mặt hắn, nàng dường như thoải mái hơn nhiều.
Lăng Tinh Nguyệt lại ngẩn ngơ trước nụ cười của Tịch Kỷ Châu. Nụ cười của hắn như làn gió xuân dịu dàng phớt nhẹ qua lòng nàng, tạo nên những gợn sóng mềm mại.
Đôi môi khẽ cong lên một đường hoàn mỹ, dù là nụ cười sảng khoái, ý cười nhẹ nhàng hay thậm chí nụ cười lạnh thỉnh thoảng thoáng qua, tất cả đều cuốn hút, đẹp đẽ như một tác phẩm nghệ thuật.
Khoảnh khắc này, ánh mắt hắn dường như đầy ắp sự yêu chiều và bao dung, khiến Lăng Tinh Nguyệt không tự chủ mà đỏ mặt. Mọi tiếng ồn xung quanh như lặng đi, chỉ còn cảm giác vi diệu giữa hai người lan tỏa.
Nụ cười này là kết quả từ bao năm khổ luyện của Tịch Kỷ Châu. Sau sáu năm sống bên nàng ở kiếp trước, hắn đã nắm rõ mọi sở thích của nàng. Hắn nhiều lần nhận ra nàng dường như chẳng thể chống đỡ nổi trước gương mặt của hắn. Nếu không có chuyện xảy ra sau đó, có lẽ mối quan hệ của họ vẫn sẽ rất vui vẻ.
Lăng Tinh Nguyệt đắm chìm một lúc rồi mới tỉnh lại. Cô ngại ngùng chuyển chủ đề: “Tại cung yến năm ngày tới, ta sẽ xin bệ hạ ban cho hưu thư.”
“Nhưng trước yến tiệc, ta định lấy cớ thu xếp việc trong phủ, khiến Vi Cảnh Trì thêm lần nữa bẽ mặt. Ta cần đại nhân phối hợp.”
Bỏ qua dòng suy nghĩ đó, Tịch Kỷ Châu và Lăng Tinh Nguyệt bắt đầu bàn bạc chi tiết kế hoạch.
---
Chuyện thái tử tư tình với cung phi bị bưng bít chặt chẽ. Dù sao cũng là hoàng thất, làm sao có thể để dân chúng biết được? Nhưng dù giấu được bách tính, cũng không giấu nổi đám triều thần tai mắt khắp nơi.
Thái tử vừa bị giam, một số triều thần đã bắt đầu nịnh bợ nhị hoàng tử. Nhưng cũng có nhiều người không ủng hộ hắn ta, bởi nhị hoàng tử chỉ dựa vào nhà họ Tô – văn thần không nắm binh quyền.
Nhiều người lại ủng hộ ngũ và lục hoàng tử. Khi các triều thần thuận theo chiều gió, tai mắt của nhà họ Khê và hoàng hậu đã báo cáo hết thảy động thái của bọn họ cho thái tử.
Nghe tin, thái tử tức giận đập phá đồ đạc trong thư phòng, còn đánh phạt hai trắc phi và ba lương đệ.
Những thiếp thất bị đánh phạt đều là con gái nhà các triều thần bí mật kết giao với hoàng tử khác. Thái tử muốn cảnh cáo họ, đừng mơ tưởng phản bội Đông cung.
Chuyện của thái tử chỉ gây rối trong triều đình, nhưng chuyện của phủ tứ hoàng tử lại trở thành chủ đề nóng bỏng khắp kinh thành. Sự bàn tán ngày càng dâng cao.
Từ việc hoàng tử phi đòi hưu thư trước mặt trưởng công chúa, đến chuyện xác thực rằng tiểu thư họ Tô không giữ trinh tiết cho chồng đã khuất, mà còn qua lại với tứ hoàng tử nơi biên thành và đã có con, khiến dân chúng phẫn nộ.
Gần đây lại có người công bố danh sách các chi phí của tứ hoàng tử phi khi chữa trị chân cho tứ hoàng tử, khiến dân chúng mắng hắn ta là kẻ vong ân bội nghĩa, rằng vẻ ngoài nho nhã chỉ là lớp vỏ che đậy tâm địa đen tối.
Những tưởng hai kẻ không biết xấu hổ ấy như vậy đã đủ, thì mới đây lại rộ lên tin tứ hoàng tử chuẩn bị giáng chính thất xuống làm thiếp để nhường chỗ cho tiểu thư họ Tô. Lập tức hắn ta bị gọi là kẻ bội bạc, súc sinh, không bằng cầm thú.
Lại có người nhắc rằng tiểu thư họ Tô từng có hôn ước với tứ hoàng tử. Khi xưa hắn ta tàn phế, nàng bỏ rơi hắn ta để cưới tiểu tướng quân Triệu. Nay tướng quân chết trận, nàng lại quay về quyến rũ tứ hoàng tử.
Khi mọi người dần bớt bàn tán, đột nhiên một tin sốc hơn lan ra. Hóa ra mấy năm qua tiểu thư họ Tô đã tư tình với nhiều nam nhân ở biên cương. Tứ hoàng tử chỉ là một trong số đó.
Người truyền tin còn liệt kê chi tiết tên tuổi các nam nhân đó, có thê hay chưa, và từng vụng trộm với tiểu thư họ Tô bao nhiêu lần, lúc nào.
Kinh thành lại bùng nổ, dân chúng truyền tai nhau không ngớt. Chẳng mấy chốc, cả thành đều biết chuyện, với vô số phiên bản khác nhau được thêu dệt thêm.
---
Phủ Tứ hoàng tử, Vi Cảnh Trì tức giận đến đỏ ngầu cả mắt, gầm lên: “Tô Uyển Thanh, hôm nay ngươi phải cho bản điện một lời giải thích!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


