Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Ép Phượng Nữ rời đi, Ngôi Vua Của Hắn Cũng Mất Chương 25: Tử Mẫu Đồng Tâm Cổ

Cài Đặt

Chương 25: Tử Mẫu Đồng Tâm Cổ

Thế nhưng khi tìm đến, hắn ta luôn thấy nàng nhìn mình bằng ánh mắt lạnh nhạt, xa cách. Lúc đầu hắn ta nghĩ là vì nàng đã chăm sóc mình hai năm nên hắn ta cảm thấy chút biết ơn đối với nàng.

Nhưng kể từ hôm bị nàng đánh một trận, hắn ta mới nhận ra rằng bất kể nàng đối xử thế nào, hắn ta đều không thể ghét nàng, cũng không thể chấp nhận chuyện nàng rời bỏ mình.

Hôm nay hắn ta chờ cả ngày, chỉ để nói chuyện nghiêm túc với nàng. Vừa định mở lời, hắn ta đã nghe Lăng Tinh Nguyệt cất tiếng trước:

“Điện hạ đến để đưa hòa ly thư cho ta sao? Nếu không, xin mời về cho.”

Lăng Tinh Nguyệt nói xong nhưng thấy Vi Cảnh Trì vẫn đứng đó không động đậy. Hắn ta thậm chí không có ý định nổi giận, một sự bất thường khiến nàng không khỏi liếc nhìn hắn ta thêm hai cái.

Đón lấy ánh mắt dò xét của nàng, Vi Cảnh Trì nghiêm túc nói: “Tinh Nhi, chúng ta nói chuyện một chút.”

Lăng Tinh Nguyệt suy nghĩ một chút, rồi tự tìm ghế ngồi xuống, ra hiệu bảo hắn tiếp tục nói.

Thấy nàng chịu ngồi lại, Vi Cảnh Trì như được khích lệ, lập tức muốn lại gần nhưng lại bị cản, hắn ta đành đứng cách một đoạn nói:

“Tinh Nhi, sau những ngày suy nghĩ, ta đã hiểu rõ lòng mình. Người ta thật sự yêu là nàng, còn cưới Tô Uyển Thanh chỉ là kế sách tạm thời.

Tinh Nhi, nàng hãy yên tâm ở bên ta. Sau này ta sẽ không để nàng chịu thiệt thòi. Uyển Thanh chỉ có danh nghĩa chính thất, còn nàng mới là chính thất trong lòng ta.”

Kiếp trước Lăng Tinh Nguyệt cũng từng nghe những lời này, vào lúc Tô Uyển Thanh đang mang thai tám tháng được Vi Cảnh Trì đón vào phủ. Khi đó, nàng cũng đã kiên quyết đòi hòa ly.

Nàng nhớ lúc ấy mình còn tỉnh táo, nhưng không lâu sau, nàng bỗng trở nên si mê Vi Cảnh Trì, không thể chống lại yêu cầu của hắn ta, thậm chí còn bắt đầu tự ghét bản thân mình.

Vi Cảnh Trì cũng chuyển từ cầu xin sang hành hạ, làm khổ nàng không ngừng. Lăng Tinh Nguyệt lắng nghe để tìm những manh mối từ kiếp trước, trong khi Vi Cảnh Trì lại nghĩ nàng đã bị thuyết phục, nên càng nói thêm nhiều kỷ niệm ngọt ngào của hai người. Đến khi khô cả miệng, hắn ta mới nhận ra nàng đang đờ đẫn. Nén nỗi bực bội, hắn ta lại tiếp tục:

“Tinh Nhi, nàng là người ta tin tưởng nhất. Dù sau này có thêm bao nhiêu nữ nhân, nàng cũng luôn là người đứng đầu.”

Lăng Tinh Nguyệt vừa hồi thần liền nghe thấy câu này, không khỏi cười lạnh trong lòng. Hắn ta đương nhiên tin tưởng nàng, vì một người vừa ngốc vừa nhiều tiền như nàng đâu phải dễ tìm.

Vi Cảnh Trì thấy nụ cười lạnh của nàng nhưng chọn cách phớt lờ: “Giờ chân ta đã lành, ta cần một cơ hội để vào triều, và đứa con trưởng tôn sẽ là cơ hội đó.

Nhưng nếu đứa bé là con thứ, phụ hoàng sẽ không để mắt tới. Vì vậy, Tinh Nhi, nàng sẽ giúp ta, đúng không?”

Lăng Tinh Nguyệt nhìn hắn ta cúi mắt xuống, ánh mắt chân thành, như thể thế giới của hắn ta đều cần nàng nâng đỡ. Nhưng lúc này, đầu óc nàng lại cực kỳ tỉnh táo. Nàng lạnh nhạt đáp:

“Điều duy nhất ta có thể giúp điện hạ là nhường vị trí cho Tô Uyển Thanh. Và điều duy nhất giữa ta và điện hạ là hòa ly.”

Vi Cảnh Trì đặt tay lên ngực, vẻ mặt đau đớn: “Sao nàng có thể nói ra chuyện hòa ly? Nghe vậy, tim ta đau như bị xé toạc. Nếu đồng ý cho nàng rời đi, ta biết tìm đâu ra một người như Tinh Nhi nữa?

Nàng đã cùng ta trải qua giai đoạn khó khăn nhất, ta đã xem nàng là người quan trọng nhất cuộc đời. Đừng giận dỗi với ta nữa, được không…”

“Ngài không thấy ghê tởm sao?” Lăng Tinh Nguyệt không nhịn được, thẳng thừng ngắt lời hắn ta. Hắn ta có thể vì mục đích mà hạ mình nài nỉ nàng như vậy, quả thật nàng đã đánh giá quá cao hắn ta rồi.

Lời nói và ánh mắt khinh bỉ của Lăng Tinh Nguyệt khiến mặt Vi Cảnh Trì lúc xanh lúc đỏ. Hắn ta không kiềm chế nổi cơn giận, đập mạnh xuống bàn, giận dữ quát:

“Lăng Tinh Nguyệt, nàng hãy tự nhận thức lấy thân phận của mình! Đừng ép ta phải…”

Lăng Tinh Nguyệt đang chăm chú chờ đợi điều tiếp theo, nhưng Vi Cảnh Trì lại đột ngột ngưng lại, không chịu nói hết câu. Nàng cảm giác câu nói chưa hoàn thành này ẩn chứa điều gì rất quan trọng.

Vi Cảnh Trì lúc này đầy phẫn hận nghĩ thầm: không phải nàng muốn rời xa mình sao? Hắn ta sẽ khiến Lăng Tinh Nguyệt phải chịu đựng cả đời, bắt nàng làm trâu ngựa cho mình!

Sau khi Vi Cảnh Trì rời đi, Lăng Tinh Nguyệt ra lệnh đóng cửa, nhưng vừa chuẩn bị đi ngủ thì nha hoàn báo rằng Tứ hoàng tử lại đến, lần này nói là mang hòa ly thư.

Lăng Tinh Nguyệt nghe vậy, liền khoác áo ngoài vào, lập tức sai người nhanh chóng đưa hắn ta vào, như sợ hắn ta sẽ đổi ý.

Không phải vì nàng kỳ vọng, mà vì cảnh này đã từng xảy ra kiếp trước. Nếu không nhầm, cuộn giấy hòa ly kia thực ra chỉ là một tờ giấy trắng, và chén rượu kia… nàng không nhớ điều gì đã xảy ra sau đó.

Vi Cảnh Trì sai tiểu đồng dọn thức ăn lên bàn, rồi lấy ra hai ly rượu nhưng chỉ rót rượu cho Lăng Tinh Nguyệt, vẻ mặt ủ dột nói:

“Tinh Nhi, dù có hòa ly, chúng ta cũng nên chia tay trong êm đẹp. Nàng và ta đã từng là phu thê, ta kính nàng một ly, uống xong ly rượu này, ta sẽ đưa hòa ly thư cho nàng.”

Hôm nay Vi Cảnh Trì hiếm khi không xưng "bổn điện", trông thật giống như sắp chia ly. Lăng Tinh Nguyệt liếc nhìn cuộn giấy trong tay hắn ta, cười nhạt:

“Hay là để ta xem hòa ly thư trước rồi uống rượu cũng chưa muộn.”

Vi Cảnh Trì siết chặt tay cầm tờ giấy, sau đó kiên quyết nói: “Tinh Nhi không thể tuyệt tình như vậy, đến ly rượu chia tay cuối cùng cũng không muốn uống sao? Nàng uống ly này đi, ta sẽ lập tức đưa cho nàng thứ nàng muốn.”

Việc hắn ta cứ liên tục nhắc đến ly rượu này thật đáng ngờ. Để thăm dò, Lăng Tinh Nguyệt đưa tay cầm ly rượu lên giả vờ định uống, quả nhiên nàng thấy ánh mắt hắn ta đầy căng thẳng.

Chắc chắn rượu này có vấn đề. Nàng lại hạ ly xuống, giả vờ khó hiểu hỏi: “Nếu là lần uống cuối cùng, sao điện hạ không cùng uống?”

Vi Cảnh Trì tất nhiên không thể uống chung với nàng, vì trong bình rượu chỉ rót ra được một ly duy nhất, và trong rượu đã có tử cổ. Vừa rồi hắn ta cũng đã uống mẫu cổ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc