Trong giấc mơ của Thân Viện cứ lặp đi lặp lại những phân cảnh của vụ án này, từ lúc cô bé lên xe đến ngôi nhà gỗ rồi ra bờ sông, cứ lặp đi lặp lại, đảo lộn tới lui, tất cả đều là những hình ảnh đó.
Thỉnh thoảng lại xen lẫn tiếng khóc lóc van xin thảm thiết của Phùng Cao Phong, rồi thoắt cái biến thành những lời chỉ trích, chửi rủa nghiến răng nghiến lợi.
“Tại sao không giúp tôi lôi cổ hung thủ ra, cô là đồng phạm, cô là đồng phạm!”
Chốc lát sau lại biến thành cảnh Ngô Chính Nghị cùng cấp dưới khoanh tay đứng đó, liên tục cười khẩy.
Những giấc mộng lặp đi lặp lại không ngừng hành hạ cô, tựa như một con bạch tuộc khổng lồ siết chặt lấy cơ thể, mãi cho đến khi Tiểu Đinh mang cơm tới, cô mới có thể bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng.
Thân Viện thẫn thờ, vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi dư âm của giấc mơ. Cô dường như đã nhìn thấy một manh mối quan trọng, một đặc điểm then chốt có thể khoanh vùng nghi phạm. Có nên nói ra không? Bọn họ liệu có tin không?
“Ăn cơm thôi! Cô sao thế? Gặp ác mộng à? Hay là lại nhìn thấy gì rồi?”
Đinh Tuấn Vũ thấy cô vã mồ hôi lạnh, sắc mặt trắng bệch như ma thì không khỏi quan tâm hỏi han.
“Phù!” Thân Viện bò dậy khỏi chiếc giường giam, thở hắt ra một hơi nặng nề rồi bước tới nhận lấy phần cơm tối.
“Đừng lạnh lùng thế chứ, nói chuyện chút đi. Năng lực này của cô là có từ nhỏ à?” Đinh Tuấn Vũ ghé sát vào song sắt, tò mò hóng hớt.
“Ừ! Trước kia chỉ là những phân cảnh rất rời rạc, tôi còn tưởng do mình xem phim kinh dị quá nhiều. Mấy năm gần đây mới bắt đầu xuất hiện những hình ảnh hoàn chỉnh.”
Thân Viện mở hộp cơm, hiếm hoi lại từ từ mở lời.
“Vậy cô không sợ sao?”
“Hồi nhỏ thì sợ, còn bây giờ à! Cũng sợ!” Thân Viện cười khổ, thốt ra một câu vô thưởng vô phạt.
Chính vì những phân cảnh giết chóc này mà từ nhỏ cô đã không thể chơi đùa cùng những đứa trẻ khác. Đặc biệt là có một lần, cô lỡ kể cho một người bạn học khá thân thiết nghe, kết quả lại bị người đó quay lưng rêu rao khắp nơi rằng cô là kẻ giết người, là đồ thần kinh. Kể từ dạo ấy, cô đã học được cách ngậm chặt miệng lại.
Những giấc mơ kia chưa phải là thứ đáng sợ nhất, đáng sợ nhất chính là sự cô lập và bắt nạt từ bạn bè.
Cô cứ ngỡ trưởng thành rồi mọi chuyện sẽ khá hơn, nhưng mãi đến khi đi làm, cô vẫn vấp phải tình cảnh tương tự.
Cô cũng chẳng hề mong muốn cái gọi là năng lực này. Đôi khi cô thà bị chẩn đoán là mắc bệnh tâm thần còn hơn, nhưng trớ trêu thay lại không phải, cô hoàn toàn khỏe mạnh, vô cùng bình thường.
“Bắt được hung thủ chưa?”
Thân Viện vừa nhai cơm vừa hỏi. Chẳng biết có phải do ảnh hưởng từ cơn ác mộng ban nãy hay không mà cô lại chủ động quan tâm đến vụ án.
“Chúng tôi đã tra ra được chút manh mối rồi, ban nãy cô lại mơ thấy gì à?”
Hiếm khi cô chịu mở miệng, Đinh Tuấn Vũ đương nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này.
Đã tra ra rồi sao! Thân Viện cắn đầu đũa, phân vân không biết có nên kể về “giấc mơ” này hay không. Liệu những gì cô mơ thấy có trùng khớp với manh mối của cảnh sát?
Thực ra cô tự nguyện ở lại nơi này, bởi vì cô không chắc nếu ra ngoài thì mình có thể tìm được hung thủ hay không. Nếu không tìm được, Phùng Cao Phong sẽ thất vọng đến nhường nào?
Nhiệm vụ của cô là tìm ra thi thể con gái ông ta, truy bắt hung thủ vốn không phải là việc của cô.
Người đàn ông đó chắc sắp không trụ nổi nữa rồi nhỉ? Haiz! Thôi bỏ đi, cứ nói ra vậy! Còn tin hay không thì tùy bọn họ.
“Tiểu Đinh, nhanh lên, có nhiệm vụ khẩn cấp.”
Ngay lúc Thân Viện định kể lại giấc mơ của mình thì Đinh Tuấn Vũ đột nhiên bị đồng nghiệp gọi đi.
“Chuyện gì vậy?” Đinh Tuấn Vũ vội vàng chạy ra ngoài hỏi.
“Gã độc thân đó chết rồi.”
“Cái gì?! Sao có thể chứ?”
Giọng Đinh Tuấn Vũ cao vút đến mức vỡ cả âm. Chuyện này cũng quá trùng hợp rồi sao? Vừa mới tra ra danh tính chủ nhân ngôi nhà gỗ thì hắn đã chết?
“Không rõ nữa, bên kia báo là tự sát. Đi nhanh thôi, đến xem thử thế nào.”
Người đến báo tin cũng chẳng nắm rõ tình hình, đành phải rảo bước thật nhanh về phía xe cảnh sát.
Khi nhóm Đinh Tuấn Vũ chạy tới nơi, hiện trường đã bị phong tỏa, rất nhiều dân làng thôn Phó Gia đang đứng bên ngoài chỉ trỏ bàn tán.
“Sếp, tình hình sao rồi?”
Đinh Tuấn Vũ mang xong găng tay và bọc giày, vừa bước vào trong đã nhìn thấy vẻ mặt nặng nề của đội trưởng.
Trên tay ông đang cầm một tờ giấy vở ô ly cấp một, chăm chú nhìn vào dòng chữ viết trên đó đến mức xuất thần. Đối mặt với câu hỏi của Đinh Tuấn Vũ, ông không hề quay đầu lại.
Đinh Tuấn Vũ vội vàng ghé sát vào xem.
Trên tờ giấy đó chỉ có vỏn vẹn một dòng chữ ngắn ngủi.
“Phùng Tư Kỳ là do tôi giết.”
Đây là di thư của hung thủ sao? Sự việc bại lộ nên sợ tội tự sát à? Vậy là vụ án này cứ thế dễ dàng phá được rồi?
Đinh Tuấn Vũ trợn tròn hai mắt, vẻ mặt tràn đầy sự khó tin. Suốt thời gian qua chẳng có chút tiến triển nào, hôm nay lại đột nhiên phá án thành công? Nói thế nào nhỉ, có phải là quá mức dễ dàng rồi không?
“Đội trưởng Ngô, nạn nhân tử vong do trúng độc, tạm thời vẫn chưa thể xác định có phải tự sát hay không.”
“Trên thi thể nồng nặc mùi rượu, trên bàn có một chai thuốc trừ sâu đã mở nắp và cạn sạch, ngoài ra còn có chút đồ nhắm. Nhìn cách bày biện thì có vẻ nạn nhân đã ngồi uống rượu một mình, thông tin cụ thể vẫn đang được kiểm tra thêm.”
Nghe đồng nghiệp báo cáo, Đinh Tuấn Vũ vội vàng bước vào gian nhà trong. Cậu liền nhìn thấy một người đàn ông trạc bốn, năm mươi tuổi đang nằm sấp bên cạnh bãi nôn bốc mùi hăng hắc buồn nôn. Các đồng nghiệp bên tổ pháp y đang khẩn trương làm việc.
Nhìn hiện trường, nhìn cách bày biện, cộng thêm bức di thư mà đội trưởng đang cầm trên tay, mọi thứ đều vô cùng khớp với giả thiết sợ tội tự sát.
Đương nhiên, tất cả những điều này chỉ là hiện tượng bề ngoài, sự thật ra sao vẫn cần phải điều tra làm rõ.
“Lần cuối cùng mọi người nhìn thấy Phó Lượng là khi nào?” Bên ngoài, vài đồng chí cảnh sát đã bắt đầu tiến hành lấy lời khai của dân làng xung quanh.
“Hình như từ hôm qua đã không thấy mặt mũi hắn đâu. Hắn ngày nào cũng lêu lổng bên ngoài, tôi thật sự không để ý đến hắn lắm.”
“Đồng chí cảnh sát, tuy hắn nát rượu, thỉnh thoảng còn thích đánh bài cò con, nhưng hắn không phải người xấu, trông hắn không giống kẻ dám giết người đâu.”
“Đúng đấy đồng chí cảnh sát, hắn chỉ vì quá nghèo nên mới không lấy được vợ thôi, chứ hắn không có thói trăng hoa lăng nhăng. Ở trong làng hắn cũng chẳng bao giờ trộm cắp vặt vãnh, loại người thật thà như vậy sao có thể giết người được.”
Đám đông dân làng vây xem xôn xao kể lại cho cảnh sát nghe về nhân phẩm của Phó Lượng. Tóm lại, hắn là một kẻ nghèo kiết xác, công việc bấp bênh, nát rượu, mê cờ bạc, nhưng bản tính coi như thật thà, cũng chẳng gây thù chuốc oán với ai trong làng.
“Hắn biết lái xe không?” Đinh Tuấn Vũ từ bên trong bước ra, đột nhiên hỏi một câu mang tính then chốt.
“Hình như là biết đấy. Trước kia hắn từng lái xe cho ông chủ lò gạch, nhưng từ khi lò gạch phá sản thì hắn chẳng đụng đến vô lăng nữa. Cảnh sát à, hắn nghèo rớt mồng tơi, lấy đâu ra tiền mà mua xe.”
Một người dân biết chuyện thành thật khai báo.
Biết lái xe, lêu lổng, không có công việc ổn định, nát rượu, độc thân, mê cờ bạc, lại còn là chủ nhân cũ của ngôi nhà gỗ. Cái hồ sơ này, nhìn ngang ngó dọc thế nào cũng thấy quá khớp với chân dung hung thủ.
Đinh Tuấn Vũ âm thầm ghi nhớ trong lòng. Cậu đứng đó nghe dân làng mồm năm miệng mười kể đi kể lại dăm ba chuyện vặt vãnh về Phó Lượng, cuối cùng mới lặng lẽ quay lại bên cạnh Ngô Chính Nghị.
“Sếp, ông thấy có phải hắn không?”
“Sao lại thế? Ông thấy có điểm nào bất thường à?” Cậu vội vàng gặng hỏi.
Ngô Chính Nghị lại lắc đầu: “Không nói rõ được. Một tên tội phạm có ý thức phản trinh sát cao độ như vậy, liệu có thể dễ dàng tự sát đến thế không?”
“Nhưng mọi thứ ở hiện trường lại vô cùng khớp với giả thiết. Có lẽ hắn đã nhìn thấy cảnh sát vớt xác, biết chuyện bại lộ nên mới làm vậy cũng nên. Khó nói lắm, nhưng tôi cứ thấy cấn cấn thế nào ấy.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)