Đàn ông không dễ rơi lệ, chỉ là chưa chạm đến nỗi đau tột cùng!
Nỗi bi thương của Phùng Cao Phong quá đỗi sâu sắc, Thân Viện không thể nhắm mắt làm ngơ.
“Haiz! Đứng lên đi!” Cô khẽ thở dài một hơi.
“Đại sư, cô đồng ý rồi sao?”
Khóe mắt Phùng Cao Phong vẫn còn vương vệt nước mắt, trán ông đỏ ửng một mảng, trông vô cùng thê thảm.
“Tôi muốn anh hứa với tôi, từ giờ phút này đừng coi tôi là tội phạm nữa, hãy xem tôi như một cố vấn và đối xử tử tế. Nếu anh làm được, tôi sẵn sàng thử xem sao.”
Thân Viện không trả lời Phùng Cao Phong mà chuyển ánh mắt sang Ngô Chính Nghị, người nãy giờ vẫn khoanh tay trước ngực, nhíu mày đứng nhìn.
Ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng thẩm vấn đều đổ dồn về phía Ngô Chính Nghị, bao gồm cả Phùng Cao Phong. Ông vẫn đang nửa quỳ trên mặt đất, đôi mắt sưng đỏ đầy vẻ kỳ vọng nhìn vị đội trưởng họ Ngô.
“Người nhà nạn nhân, ông đứng lên đi, làm vậy không đúng quy định đâu. Cô ta là nghi phạm, rất có thể còn là đồng phạm, ông đừng để cô ta lừa.”
Một kẻ vô thần như Ngô Chính Nghị hoàn toàn không muốn tin vào mấy thứ này, tất cả quá mức hoang đường.
“Không! Cô ấy không phải. Đội trưởng Ngô, anh cứ thử xem sao, dù chỉ vài ngày thôi cũng được, lỡ đâu trong khoảng thời gian đó lại phá được án thì sao?”
“Phá án là việc của cảnh sát, cô ta chỉ là một kẻ bịp bợm giả thần giả quỷ. Phùng Cao Phong, ông đừng có cố tình gây sự nữa, tôi đã đồng ý yêu cầu cho ông gặp cô ta rồi, bây giờ ông có thể về.”
Ngô Chính Nghị sống chết cũng không chịu nhượng bộ. Người phụ nữ này muốn lợi dụng người nhà nạn nhân để gây sức ép với cảnh sát sao?
Tâm địa thật quá độc ác, người ta đã thê thảm đến mức này rồi mà cô còn muốn lợi dụng ông ta ư? Ngô Chính Nghị bất mãn trừng mắt nhìn Thân Viện.
“Anh mà không đồng ý, tôi ra ngoài mua ngay chai thuốc độc mang đến đây uống cho anh xem!”
Phùng Cao Phong đỏ ngầu hai mắt, trừng trừng nhìn cái gã đội trưởng chó má này. Trong lòng ông hận vô cùng, gã kia giả vờ thỏa hiệp không được sao, giọng điệu tử tế một chút, cứ dỗ dành đại sư trước, để đại sư phá xong vụ án rồi tính tiếp không được à?
Cứ nhất thiết phải ra cái vẻ quan liêu đó sao?
“Tôi coi như ông vì quá đau buồn nên mới nói xằng nói bậy. Tiểu Đinh, kéo người ra ngoài.”
Lửa giận trong lòng Ngô Chính Nghị bốc lên ngùn ngụt. Nhìn đám người Tiểu Đinh đưa Phùng Cao Phong ra ngoài xong, ông lại hung hăng trừng mắt nhìn Thân Viện thêm lần nữa.
“Đừng hòng dùng người nhà nạn nhân để đe dọa tôi. Nếu ông ta xảy ra chuyện gì, lương tâm cô có yên ổn được không?”
“Vậy lương tâm của anh thì sao?” Thân Viện ngồi trên ghế, ngẩng đầu lên, không chút e dè đáp trả lại ánh mắt của ông, lạnh nhạt phản kích.
“Cô! Hừ! Cô cứ ngoan ngoãn ở lại đây đi.”
Ngô Chính Nghị thô bạo kéo Thân Viện đứng dậy, nhốt thẳng cô vào phòng tạm giam của đồn cảnh sát.
“Oáp!!!”
Thân Viện lười biếng vươn vai một cái, đi thẳng đến chiếc giường chật hẹp rồi nằm xuống. Cô chẳng có vẻ gì là không thích ứng, ngược lại còn giống như đã ở tù quen rồi vậy.
Dáng vẻ dửng dưng này của cô lại một lần nữa chọc tức Ngô Chính Nghị.
“Sếp, tra ra chủ nhân của căn nhà gỗ rồi.”
May mà lúc này có cấp dưới đến báo cáo tiến độ vụ án. Ngô Chính Nghị lại trừng mắt nhìn cô một cái rồi quay người rời đi.
“Thông báo mọi người đến họp, gọi cả bên phòng kỹ thuật qua đây luôn.”
“Rõ.”
Ông cố tình nói lớn câu này ngay trước phòng giam, chính là muốn để người phụ nữ kia nghe thấy. Đây cũng là lời cảnh cáo dành cho cái đồ bịp bợm giả thần giả quỷ đó: Phá án là việc của cảnh sát, không có cô thì trái đất này ngừng quay chắc? Xì!
“Sếp, chủ nhân của căn nhà gỗ là một ông lão độc thân, trước kia ông ta làm công việc trông coi ao cá ở gần đó.”
“Ao cá đó do dân làng quanh vùng tự ý đào, sau này bị lấp đi rồi. Căn nhà nhỏ này gần như đã bị bỏ hoang, nhưng thỉnh thoảng vẫn có mấy đứa trẻ nghịch ngợm trong làng đến chơi, gã độc thân kia cũng thường xuyên lui tới.”
Cuộc họp vừa bắt đầu, viên cảnh sát phụ trách điều tra căn nhà gỗ đã báo cáo một mạch toàn bộ thông tin thu thập được.
“Gã độc thân này có quen biết với gia đình nạn nhân không? Đã điều tra mạng lưới quan hệ của ông ta chưa?”
“Tạm thời chưa phát hiện gã độc thân có quen biết với gia đình nạn nhân. Còn về các mối quan hệ của ông ta, e là phải điều tra toàn bộ thôn Phó Gia. Bọn họ đều biết vị trí của căn nhà gỗ đó, hiện tại chúng tôi vẫn chưa bắt đầu đi lấy lời khai.”
Ngô Chính Nghị gật đầu, sau đó lại nhìn sang đồng nghiệp bên phòng kỹ thuật hỏi: “Bên các cậu thì sao? Có tiến triển gì không?”
“Ngoài việc xét nghiệm ra ADN của bốn người trong thùng nước tiểu kia, tại hiện trường còn phát hiện thêm vài dấu vân tay, vân lòng bàn tay và dấu chân. Hiện tại chúng tôi đang tiến hành rà soát từng cái một.”
“Đẩy nhanh tốc độ lên. Còn camera giám sát thì sao?”
“Vẫn chưa có tiến triển gì. Nghi phạm cực kỳ cẩn thận khi đi qua những khu vực có camera, hắn đeo khẩu trang và kính râm. Ngoài việc nhận diện được là nam giới ra thì hiện tại không có thêm manh mối nào khác.”
Viên cảnh sát phụ trách trích xuất camera dạo gần đây nhìn màn hình đến hoa cả mắt. Nghi phạm vô cùng xảo quyệt, hắn đeo găng tay, khẩu trang, đội mũ, đeo kính râm, ngay cả chiếc xe cũng dùng biển số giả, thực sự rất khó điều tra.
“Sếp, có cần đưa thẳng gã độc thân kia về thẩm vấn không? Tôi thấy hiện tại ông ta là kẻ đáng ngờ nhất.”
Đinh Tuấn Vũ phá vỡ bầu không khí im lặng, lên tiếng đề xuất.
“Ừ, cứ đưa về trước đi. Điều tra kỹ lịch trình sinh hoạt của ông ta quanh thời điểm xảy ra vụ án, đồng thời bắt ông ta khai ra những người đàn ông trưởng thành nào biết đến căn nhà gỗ và thường xuyên lui tới đó.”
Ngô Chính Nghị gật đầu. Hiện tại không có manh mối nào khác, chỉ đành bắt đầu điều tra từ gã độc thân này vậy.
“Kết quả khám nghiệm tử thi thế nào rồi?” Ông lại quay đầu sang hỏi bác sĩ pháp y.
“Ngạt thở do đuối nước, giống y hệt những gì người phụ nữ kia nói. Chúng tôi đã thu thập được mẫu nước tiểu trong phổi nạn nhân, nhưng rất khó để xác định xem trong số ADN này có của hung thủ hay không.”
“Chưa chắc hắn đã đi vệ sinh vào cái thùng đó. Hơn nữa, nếu mẫu vật của hắn quá ít thì cũng không thể xác định được. Tóm lại, nước tiểu trong cơ thể nạn nhân tạm thời không thể dùng làm bằng chứng.”
Ngô Chính Nghị vò đầu bứt tai, trong lòng cực kỳ bực bội.
“Cứ đưa gã độc thân kia về đây trước đã. Những người khác đến thôn Phó Gia để lấy lời khai, đồng thời rà soát luôn khu vực quanh bờ sông nơi vớt được thi thể.”
“Xem thử có moi thêm được manh mối nào hữu ích không. Mọi người hành động đi! Vụ án này đã thu hút sự chú ý rất lớn từ dư luận xã hội, chúng ta bắt buộc phải phá án trong thời gian ngắn nhất.”
“Rõ, đội trưởng!” Đám cảnh sát hình sự đồng thanh đáp lời, sau đó lập tức lao vào guồng quay công việc căng thẳng.
Chỉ có Đinh Tuấn Vũ là lề mề nán lại cuối cùng. Thấy mọi người đã tản đi hết, cậu ta mới lén lút bước đến trước mặt đội trưởng, hỏi nhỏ: “Sếp, chúng ta thật sự không nhờ người phụ nữ kia xem thử sao? Với lại chúng ta định nhốt cô ta bao lâu? Cô ta rành luật lắm đấy, lỡ sau này cô ta đi khiếu nại chúng ta thì sao?”
“Xem thử? Xem kiểu gì? Cậu lú lẫn rồi à? Tin mấy trò mê tín dị đoan đó thật sao? Cứ nhốt cô ta hai mươi bốn tiếng rồi tính tiếp. À này, cậu mang cơm vào cho cô ta đi, nhân tiện dò la thử xem có moi được thông tin gì từ miệng cô ta không.”
Ngô Chính Nghị đúng kiểu miệng nói một đằng thân làm một nẻo. Ngoài miệng thì tỏ vẻ khinh thường mấy trò bàng môn tà đạo của người phụ nữ kia, nhưng trong lòng lại vô cùng mâu thuẫn và do dự, thế nên mới sai Tiểu Đinh đi dò la.
“Rõ!” Đinh Tuấn Vũ cũng không thèm vạch trần chút tâm tư nhỏ nhặt của đội trưởng nhà mình, sảng khoái nhận lệnh rồi bước ra ngoài.
Đội cảnh sát hình sự đang bận rộn đến mức sứt đầu mẻ trán, trong khi đó, vị đại công thần phát hiện ra thi thể lại đang ngủ say sưa trong phòng tạm giam.
Nếu lúc này có ai rảnh rỗi ghé qua nhìn cô một cái, chắc chắn sẽ phát hiện ra đôi lông mày của cô đang nhíu chặt, cơ thể khẽ run rẩy, hiển nhiên là đang gặp phải một cơn ác mộng tồi tệ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)