Tô Hoài Minh không ngờ Chương Chí Hiên lại yếu kém đến mức này. Sợ bị dây dưa thêm, anh ta cũng không muốn kích thích đối phương nữa, chỉ khẽ mỉm cười rồi cùng thư ký Chu đi vào công ty.
Vì phải đến đây đúng giờ, Tô Hoài Minh không kịp ngủ trưa. Lại vừa bị nắng chiếu suốt một đoạn đường, đầu óc anh có chút mơ hồ, đột nhiên cảm thấy buồn ngủ vô cùng.
Lúc đang chờ thang máy, thư ký Chu lên tiếng: “Phó tổng vẫn đang họp, tôi sẽ đưa ngài đến phòng khách, phiền ngài chờ thêm một lát."
Sợ Tô Hoài Minh không hài lòng, cô ấy vội bổ sung: “Phòng khách này do phó tổng đặc biệt chuẩn bị, có trà chiều và tạp chí để giải trí. Ngài có thể nghỉ ngơi một chút.”
Nghe vậy, Tô Hoài Minh cảm thấy rất hợp ý, liền thuận miệng đáp: “Thế thì tốt quá.”
Buồn ngủ mà có người dâng gối, tốt nhất Phó Cảnh Phạn cứ đến muộn một chút, để anh tranh thủ chợp mắt một lát.
Thư ký Chu: "???"
Tô Hoài Minh giật mình nhận ra lời nói có phần không ổn, bèn chữa cháy: “Công việc bận rộn chứng tỏ sự nghiệp của Phó tổng đang phát triển tốt, đây là chuyện đáng mừng. Tôi cũng thấy vui thay cho anh ấy.”
Thư ký Chu không hoàn toàn hiểu được lối suy nghĩ này, nhưng cô cũng không hỏi thêm.
Sau khi đến phòng khách, Tô Hoài Minh vừa ngồi xuống đã có người mang cà phê và bánh ngọt tới. Nhân viên còn chu đáo đưa cả nhiều loại tạp chí khác nhau để anh không cảm thấy nhàm chán.
“Anh Tô, tôi còn một số việc cần giải quyết, lát nữa sẽ quay lại.” Thư ký Chu nói.
Tô Hoài Minh khẽ gật đầu.
Trước khi rời đi, thư ký Chu còn cẩn thận đóng cửa, để lại không gian yên tĩnh cho anh.
Phòng khách chẳng khác nào khách sạn 5 sao, khiến Tô Hoài Minh vô cùng hài lòng. Ăn xong bánh ngọt, anh lấy chiếc chăn trên ghế đắp lên người, nằm xuống sofa mềm mại, vừa ngáp một cái đã nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Ngủ trưa quá lâu, đầu óc lại càng u mê, ý thức như bị bao phủ bởi một lớp sương mù, mãi không thể tỉnh táo hẳn.
Tô Hoài Minh ngồi dậy, gấp gọn chiếc chăn đặt sang bên cạnh, trong phút chốc quên mất mình đang ở đâu.
Đúng lúc này, cửa phòng khách bật mở.
Thư ký Chu bước vào, vẻ mặt áy náy: “Xin lỗi anh Tô, công ty xảy ra việc gấp, Phó tổng phải đích thân xử lý nên không thể đến gặp ngài.”
Bắt một người chờ suốt hai tiếng đồng hồ mà không có lời giải thích nào, quả thực hơi quá đáng. Thư ký Chu cảm thấy có lỗi nên lên tiếng: “Để ngài đợi lâu thế này là do tôi sơ suất."
Tô Hoài Minh vẫn chưa tỉnh táo hoàn toàn, hàng mi dài run run, ánh mắt ngước lên nhìn thư ký Chu.
Vì vừa mới tỉnh dậy, đôi mắt trong suốt như có một tầng hơi nước mỏng, trông chẳng khác nào vừa khóc, gương mặt lộ vẻ mơ hồ vì chưa kịp phản ứng, khiến thư ký Chu vô thức hiểu lầm-trông anh ta mảnh mai, lại lẻ loi cô đơn, không khác gì người bị bỏ rơi.
Nghĩ đến vị cấp trên lạnh lùng vô tình của mình, thư ký Chu chỉ biết thở dài, trong lòng bỗng dâng lên một chút thương cảm với Tô Hoài Minh.
Lần này, giọng cô dịu hơn nhiều: “Phó tổng nói khi nào rảnh sẽ gọi điện cho ngài, mong ngài đừng hiểu lầm.”
Không gặp được Phó Cảnh Phạn, nhưng Tô Hoài Minh đã ngủ đủ giấc, uống đủ nước, không cần phải ở lại nữa. Anh chuẩn bị rời đi, nhưng chợt nhớ ra còn chuyện cần bàn bạc với Phó Cảnh Phạn, liền quay lại dặn dò: “Nhớ nhắc Phó tổng gọi điện cho tôi."
Thư ký Chu lại lần nữa hiểu lầm, cứ tưởng anh không nỡ rời đi, vẫn còn lưu luyến Phó Cảnh Phạn, liền vội vàng gật đầu đảm bảo.
Dù bận rộn, nhưng cô vẫn kiên trì tiễn anh ra tận cửa. Đến khi xe của anh đi xa, cô mới quay lưng rời đi.
Trên xe, Tô Hoài Minh nhìn bóng dáng nhỏ dần của thư ký Chu, nghĩ đến những lời cô nói, bỗng cảm thấy có gì đó kỳ lạ.
??? Tại sao thư ký Chu cứ nhìn mình bằng ánh mắt bi thương... Chẳng lẽ Phó Cảnh Phạn chết rồi sao?!
Tô Hoài Minh rùng mình một cái, nhưng ngay sau đó lại thấy khả năng này quá thấp, liền vứt suy nghĩ sang một bên.
Sau bữa tối, Tô Hoài Minh nhận được cuộc gọi từ Phó Cảnh Phan.
Qua điện thoại, giọng nói trầm ấm của đối phương vang lên, không nghe ra cảm xúc gì.
“Chiều nay có việc đột xuất, để cậu đợi lâu, xin lỗi.”
Dù chưa từng gặp mặt, nhưng chỉ qua cách nói chuyện, Tô Hoài Minh cũng đoán được người này là người dễ giao tiếp.
“Không sao.” Tô Hoài Minh ngừng một lát rồi tiếp tục: “Tôi có chuyện muốn bàn với anh."
Bên kia điện thoại im lặng vài giây, chỉ có tiếng bút máy lướt trên giấy, sau đó giọng nói điềm tĩnh của Phó Cảnh Phạn lại vang lên: “Cậu nói trước đi."
“Tôi sẽ tham gia một show thực tế về chăm sóc trẻ em sau năm ngày nữa, không biết anh có ý kiến gì không?" Tô Hoài Minh suy xét đến việc giới hào môn có nhiều quy tắc, nên muốn thông báo cho Phó Cảnh Phạn một tiếng.
“Tôi sẽ không can thiệp vào công việc của cậu." Dừng một chút, anh bổ sung: “Cậu định đưa Tiêu Tiêu đi cùng à?"
Tô Hoài Minh nghĩ đến việc cần một đứa trẻ đi cùng, thấy Phó Tiêu Tiêu phù hợp, liền hỏi: “Có được không?"
“Nếu Tiêu Tiêu đồng ý, tôi không phản đối.” Phó Cảnh Phạn trả lời gọn gàng.
Tô Hoài Minh cảm thấy rất hài lòng với thái độ và hiệu suất làm việc của Phó Cảnh Phạn, liền hỏi tiếp: "Còn chuyện gì nữa không?"
"Chỉ là vài việc nhỏ thôi." Phó Cảnh Phạn đáp, rồi nói tiếp: "Tôi hy vọng cậu có thể thay tôi quan tâm Tiêu Tiêu nhiều hơn. Nhưng nhìn cách cậu muốn tham gia chương trình tạp kỹ, tôi nghĩ cậu chắc sẽ làm tốt chuyện này. Ngoài ra, cậu là chủ nhân trong nhà, tôi cũng mong cậu không chỉ chăm sóc tốt cho Tiêu Tiêu mà còn quản lý ổn thỏa mọi việc trong biệt thự."
Phó Cảnh Phạn đang giao quyền cho cậu, chuyện tốt thế này, đương nhiên Tô Hoài Minh không có lý do gì để từ chối, liền đáp: "Không vấn đề gì."
"Tốt, tôi không còn gì để nói nữa."
Phó Cảnh Phạn chờ thêm hai ba giây, thấy Tô Hoài Minh không lên tiếng, liền dứt khoát chào tạm biệt.
Hai người trò chuyện không giống một cặp vợ chồng mới cưới, mà giống như hai đối tác đang hợp tác làm ăn ngắn gọn, súc tích, hiệu suất cực kỳ cao.
Nhưng đây lại là điều Tô Hoài Minh mong muốn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)