"Kỳ thật, tôi cũng muốn." Ngay trước ánh mắt khiêu khích của Chương Chí Hiên, Tô Hoài Minh thở dài, giọng điệu bất đắc dĩ: "Nhưng công ty cứ năn nỉ tôi tham gia chương trình thực tế, tôi cũng đâu còn cách nào khác."
Chương Chí Hiên: "..."
"Cậu nói cái gì? Cậu tham gia show thực tế chẳng phải chỉ để làm nền cho người khác sao?" Chương Chí Hiên như nghĩ đến điều gì thú vị, ghé sát vào tai Tô Hoài Minh cười nói: "Công ty này chẳng khác gì đấu trường cả. Ném một đống tân binh vào, để bọn họ tranh giành lẫn nhau, cuối cùng ai chiến thắng thì mới nhận được tài nguyên. Tôi đã sớm nhìn thấu điều đó nên mới ký hợp đồng với họ, vì tôi biết mình chắc chắn là người chiến thắng cuối cùng!"
Tô Hoài Minh nhìn hắn chằm chằm.
Đúng là thông tin hữu ích đây, càng có thêm lý do để rời khỏi công ty này.
Anh cố ý kích thích hắn: "Cậu là ai thế? Tôi quen cậu à?"
Chương Chí Hiên sững sờ vài giây, không ngờ Tô Hoài Minh mấy ngày không gặp lại dám đối đầu với hắn như vậy.
Hắn cười khẩy: "Đừng có giở trò khích bác với tôi. Tôi có cần nhắc cho cậu nhớ không? Cậu từng bị đóng băng sáu tháng vì dám đắc tội tôi đấy! Cậu quên rồi sao? Cậu có biết cậu tôi là phó giám đốc công ty này không?"
"Vậy cậu cử tiếp tục đóng băng tôi đi." Tô Hoài Minh thản nhiên nói: "Vừa hay, tôi cũng không muốn tham gia chương trình này."
Chương Chỉ Hiên giận tím mặt, nhưng không thể làm gì được.
Bất chợt, ánh mắt hắn lia qua tòa nhà Phó thị và tìm được cách sỉ nhục Tô Hoài Minh.
"Hạng nghệ sĩ như cậu, cả đời cũng đừng mơ hợp tác với Phó thị! Chỉ cần cậu bước vào cửa công ty bọn họ, người ta cũng thấy dơ bẩn!"
Tô Hoài Minh nghe xong, vẻ mặt đột nhiên trở nên kỳ lạ.
Anh hỏi lại: "Vậy cậu có cơ hội hợp tác với Phó thị không?"
Chương Chí Hiên nghẹn lời.
Phó thị là một tập đoàn thương mại khổng lồ, đứng đầu giới tư bản. Với hắn mà nói, Phó thị là một giấc mộng xa vời, có khi phấn đấu cả đời cũng không thể chạm đến.
Nhưng đứng trước Tô Hoài Minh, hắn không muốn tỏ ra yếu thế, bèn mạnh miệng nói: "Đương nhiên rồi! Với danh tiếng của tôi, tôi muốn vào Phó thị lúc nào mà chẳng được! Không lâu nữa, tôi sẽ giành được hợp đồng quảng cáo của họ!"
Nhưng đúng lúc này, từ tòa nhà Phó thị, một người phụ nữ trang phục công sở, trang điểm tinh tế, dáng vẻ khí chất bước ra.
Dọc đường đi, nhân viên công ty và bảo vệ đều kính cẩn cúi chào cô ta.
Chương Chí Hiên nghĩ rằng cô ta đến tìm mình, bèn nở nụ cười đình chào hỏi.
Nhưng người phụ nữ đó chỉ gật đầu với Tô Hoài Minh, thái độ cung kính: "Tô tiên sinh, rất xin lỗi vì đã để ngài chờ lâu."
"Không sao."
Chương Chí Hiên: "..."
Thư ký Chu mỉm cười lịch sự: "Xin lỗi, anh có hẹn trước không?"
Chương Chí Hiên hoàn toàn đứng hình, xấu hổ đến mức chỉ muốn chui xuống đất, lắp bắp nói: "Tôi... tôi..."
Bí thư Chu khẽ nhếch mày, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ: “Xin lỗi, theo quy định của công ty, những người không có lịch hẹn trước sẽ không được phép vào."
Hai chữ “người ngoài” như một cái tát thẳng vào mặt Chương Chí Hiên, nhắc nhở anh ta rằng muốn vào được công ty này chẳng khác nào đang nằm mơ giữa ban ngày.
Tô Hoài Minh nhìn sắc mặt lúc xanh lúc trắng của Chương Chí Hiên, cảm thấy vẫn chưa đủ hả dạ, đột nhiên “À” một tiếng như vừa bừng tỉnh đại ngộ, rồi tỏ vẻ thông cảm mà nói: “Hóa ra nãy giờ cậu chỉ chém gió thôi à!"
Anh còn cố tình diễn một cách khoa trương, như thể đang tuyên bố rõ ràng: “Tôi chính là muốn chọc tức cậu đấy."
Chương Chí Hiên: "..."
Chương Chí Hiên: “..."
Chương Chí Hiên: "..."
Anh ta suýt nữa trợn trắng mắt ngất xỉu tại chỗ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)