Phó Tiêu Tiêu không thể chịu nổi nữa. Lần đầu tiên, cậu tự giác bước ra khỏi khu vui chơi.
Quản gia, sau bao lần bị cậu "hành hạ", suýt chút nữa cảm động đến rơi nước mắt khi thấy cảnh này.
Sau khi đi giày xong, Phó Tiêu Tiêu đứng cạnh hàng rào, nhìn vào khu vui chơi, nơi Tô Hoài Minh vẫn đang chui rúc giữa các đường hầm. Đôi khi, anh ló đầu ra, nhưng chỉ chớp mắt đã biến mất, trông chẳng khác nào nhân vật trong trò đập chuột đất.
Phó Tiêu Tiêu muốn về nhà chơi đồ chơi của mình, bèn chống nạnh, dùng giọng trẻ con non nớt quát lên: "Cha kế, về nhà thôi!"
Mãi mấy giây sau, Tô Hoài Minh mới ló đầu ra khỏi đường hằm, giọng nói vì khoảng cách xa mà nghe không rõ ràng lắm: "Ta muốn chơi thêm chút nữa."
Lúc này, vai trò giữa hai người đã hoàn toàn đảo ngược. Phó Tiêu Tiêu nhìn "đứa trẻ ham chơi" trước mặt, cố tỏ ra người lớn, nghiêm túc nói: "Không được chơi nữa!"
Dù sức khỏe đã khá hơn trước, nhưng vì mải chơi mà giờ đây, Tô Hoài Minh bắt đầu thở dốc, ngực cũng hơi khó chịu.
Nhưng anh đột nhiên nhớ lại lời quản gia từng nói.
Tô Hoài Minh đứng khựng lại, rồi cố ý hỏi: "Ta bò qua được chỗ này, có lợi hại không?"
Phó Tiêu Tiêu cảm thấy ông cha kế này vừa trẻ con vừa bám người. Cậu thở dài như một ông cụ non, vỗ tay hai cái lấy lệ: "Rất lợi hại đấy."
Lúc này, Tô Hoài Minh mới thỏa mãn gật đầu, từ từ bước ra khỏi khu vui chơi. Phó Tiêu Tiêu đứng khoanh tay đợi sẵn, vẻ mặt bất đắc dĩ.
【Ha ha ha ha, rốt cuộc ai mới là trẻ con, ai mới là người lớn đây?】
【Tôi xin đặt tên cho chiêu này: Càng trẻ con hơn cả trẻ con, khiến trẻ con cũng phải đầu hàng!】
【Cười xỉu, giành hết phần trẻ con của tụi nhỏ luôn!】
【 Nhìn Tô Hoài Minh mặt không cảm xúc mà còn đòi được khen, đáng yêu quá!】
【Rốt cuộc thì anh này cũng chỉ mới 22 tuổi thôi mà, còn là một "bé cưng" chính hiệu đó nha!]
[Không thể phản bác, tôi gần 30 tuổi rồi mà vẫn thấy mình là một bé cưng đây này!】
Bình luận trong buổi livestream vô cùng sôi nổi, nhưng anti-fan của Tô Hoài Minh vẫn không ngừng nhảy vào công kích.
【Tô Hoài Minh không có chút uy nghiêm nào của một người lớn, quá tệ trong việc dạy dỗ trẻ con!】
【Người lớn thì phải ra dáng người lớn, hành xử như thế này sẽ khiến trẻ con không còn kính trọng!】
【Nhìn xem anh ta đã làm hư Phó Tiêu Tiêu đến mức nào!]
Trước đây, cứ mỗi lần như vậy, mọi người thường hùa vào chửi Tô Hoài Minh. Nhưng lần này lại khác.
[Đây chỉ là định kiến thôi, người lớn cũng có thể trẻ con mà, đôi khi hành xử như vậy cũng có gì sai đâu?】
[Tôi thấy cách của Tô Hoài Minh rất hay. Nếu bảo anh ấy dạy trẻ con không đúng, vậy bạn có cách nào hay hơn không?】
【Cảm giác như anh ấy rất biết cách dỗ trẻ. Nếu thật sự một tay nuôi Phó Tiêu Tiêu lớn, thì tính cách hiện tại của cậu bé cũng chẳng liên quan gì đến anh ấy cả.】
【Mạnh dạn đoán rằng Tô Hoài Minh mới kết hôn không lâu, cũng chưa ở với Tiêu Tiêu được bao lâu. Trước đó, cậu bé này vốn đã có tính cách bướng bỉnh rồi.】
[Mà rốt cuộc thì Tô Hoài Minh kết hôn với ai thế? Cộng đồng mạng phân tích lâu như vậy mà vẫn chưa moi ra được thông tin!]
Trong khi cộng đồng mạng còn đang bàn tán rôm rả, Tô Hoài Minh và Phó Tiêu Tiêu đều đã thấm mệt và chuẩn bị về nhà.
Vừa bước đi được vài bước, Tô Hoài Minh đột nhiên thấy Phó Tiêu Tiêu vươn tay về phía mình.
???
Cậu nhóc nhỏ xíu bĩu môi, mặt tỏ vẻ ghét bỏ nhưng giọng điệu lại đầy miễn cưỡng: "Tôi nắm tay anh, anh đừng có lạc đường đấy."
Tô Hoài Minh không ngờ Phó Tiêu Tiêu vẫn còn nhớ chuyện này. Anh vốn cũng lo cậu bé chạy lung tung, nên khi Tiêu Tiêu chủ động nắm tay, anh lập tức đồng ý.
Lý do là gì, không quan trọng.
Tô Hoài Minh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Phó Tiêu Tiêu, một lớn một nhỏ sóng vai bước đi.
Phó Tiêu Tiêu cảm nhận được hơi ấm bao bọc lấy tay mình, ngước lên nhìn Tô Hoài Minh, rồi khẽ "hử" vài tiếng.
Cha kế này đúng là vô dụng mà, đi dạo trung tâm thương mại cũng có thể lạc đường.
Không còn cách nào khác, đành phải trông chừng hắn vậy!
Ba ngày nghỉ ở nhà trôi qua rất nhanh, nhưng suốt khoảng thời gian này, người bạn đời bí ẩn của Tô Hoài Minh vẫn không hề xuất hiện.
Khán giả của chương trình phát sóng trực tiếp cũng như ê-kíp sản xuất đều vô cùng thất vọng, chỉ còn biết trông chờ vào các blogger chuyên săn tin tức giải trí để khai thác thêm thông tin.
Tô Hoài Minh nhanh chóng thu dọn hành lý, nhưng khi đến phòng Phó Tiêu Tiêu, anh ngỡ ngàng khi thấy trên sàn la liệt khoảng bảy, tám chiếc vali, tất cả đều được nhét đầy đến mức không thể nhồi thêm thứ gì.
??? Một đứa trẻ ba tuổi đi chơi vài ngày mà cần mang theo nhiều đồ đến vậy sao?!
Cúi xuống kiểm tra, anh phát hiện ít nhất có ba chiếc vali chứa đầy mô hình lắp ghép và đồ chơi xếp gỗ chưa được chơi hết, còn ba, bốn chiếc khác thì nhét đầy truyện tranh chưa kịp đọc.
Hoài Minh không khỏi hoang mang, bèn hỏi: "Em mang theo mấy thứ này để làm gì?"
Phó Tiêu Tiêu nghiễm nhiên đáp: "Đương nhiên là để chơi rồi!"
Tô Hoài Minh: "..."
Cái này chẳng khác nào học sinh nghỉ hè mang theo cả đống sách giáo khoa và bài tập về nhà. Nhưng đến cuối cùng, đừng nói đến chuyện làm bài, ngay cả mở ra xem còn chưa chắc đã Có!
“Có thể nhờ người khác giúp mà.” Phó Tiêu Tiêu từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, có người hầu kẻ hạ lo cho từng chút một, ngay cả mặc quần áo hay ăn uống cũng không cần tự làm. Vì vậy, trong suy nghĩ của cậu bé, dù hành lý có nhiều đến đâu thì nhất định cũng sẽ có người xách giúp.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



