Tô Hoài Minh nhìn cậu, bình tĩnh nói tiếp: “Nếu con không nắm tay ba, ba sẽ lạc đường đấy.”
Tô Hoài Minh nhanh chóng nhìn ra tâm lý của Phó Tiêu Tiêu-dù còn nhỏ nhưng đã có chút háo thắng, thích được đối xử như một nam tử hán thực thụ.
Phó Tiêu Tiêu vốn không ưa gì ông bố dượng hư hỏng này, nhưng nếu để Tô Hoài Minh lạc đường thật thì sẽ rất phiền phức. Nghĩ vậy, cậu bé miễn cưỡng bước tới, vươn tay ra nắm lấy tay anh.
"Ba thật là vô dụng!" – Phó Tiêu Tiêu nhân mặt, giọng trẻ con đầy bực bội.
Bàn tay cậu bé nhỏ xíu, nằm trọn trong lòng bàn tay của Tô Hoài Minh, mềm mại như một cục bông.
Tô Hoài Minh hoàn toàn không có ý thức làm người lớn, thản nhiên đáp: "Con hữu dụng là được."
Mặc dù đã nắm tay nhau, nhưng Phó Tiêu Tiêu vẫn không thể đứng yên dù chỉ một giây. Cậu bé phấn khích hết nhìn bên này lại ngó bên kia, lôi kéo Tô Hoài Minh hướng thẳng lên tầng trên.
Ở đó có một khu vui chơi dành cho trẻ em, bên trong có nhà bóng, cầu trượt, và cả những đường hầm chằng chịt như mê cung. Đây chính là thiên đường của bọn trẻ.
Phó Tiêu Tiêu thích nơi này nhất. Chưa kịp mua vé, cậu đã hớn hở lao vào trước.
Quản gia đã chuẩn bị sẵn mọi thứ, nhìn Phó Tiêu Tiêu mà cau mày, vẻ mặt lo lắng.
Thấy vậy, Tô Hoài Minh hỏi: "Sao thế?"
Quản gia thở dài: "Tiểu thiếu gia rất thích chơi ở đây. Nhưng mỗi lần chơi là phải có người khen ngợi liên tục. Dù đã chơi rất lâu, cậu ấy vẫn không chịu về. Trước đây, có lần trung tâm thương mại đóng cửa rồi mà tiểu thiếu gia vẫn ăn vạ không chịu rời đi."
Tô Hoài Minh nhìn quanh khu vui chơi, hỏi: "Tiêu Tiêu còn nhỏ vậy, có cần người lớn đi cùng không?"
Quản gia không nghi ngờ gì, đáp ngay: "Ngài cứ yên tâm, bảo mẫu sẽ luôn ở bên để bảo vệ cậu ấy."
Tô Hoài Minh phẩy tay: "Không cần phiền bọn họ, để họ đi dạo đi. Tiền cứ để tôi lo."
Quản gia ngạc nhiên nhìn Tô Hoài Minh, nhưng anh chẳng để tâm đến ảnh mắt đó. Anh tháo giày rồi bước vào khu vui chơi.
Khu vui chơi trẻ em này có độ an toàn cực cao, sức chịu lực lên đến 500kg, thường xuyên có phụ huynh vào chơi cùng con cái.
Tô Hoài Minh đứng trước cửa, đôi mắt sáng lên khi nhìn thấy các trò chơi, trông như thể đang háo hức muốn thử ngay lập tức.
Hồi nhỏ, anh hầu như không thể tự đi lại, phạm vi hoạt động chỉ gói gọn trong bệnh viện và nhà riêng.
Những khu vui chơi thế này, anh chỉ từng thấy trên mạng, chưa bao giờ có cơ hội tự mình trải nghiệm. Không ngờ hôm nay, nhờ Phó Tiêu Tiêu mà anh lại có thể hoàn thành ước mơ thời thơ ấu.
Vừa nghĩ đến đó, anh lập tức lao vào bể bóng.
Cả người anh gần như chìm xuống, lăn vài vòng trong bể bóng trước khi bò dậy, chạy đến cầu trượt.
Phó Tiêu Tiêu còn quá nhỏ, chưa được chơi cầu trượt, nhưng Tô Hoài Minh thì hoàn toàn có thể.
Cậu bé ôm một quả bóng, đứng bên cạnh, ánh mắt đầy ngưỡng mộ nhìn anh trượt từ trên xuống, rơi phịch vào đống bóng mềm mại.
"Ba ơi, có vui không?" – Phó Tiêu Tiêu chớp mắt hỏi.
Tô Hoài Minh gật đầu chắc nịch: "Vui lắm."
Người xem hóng livestream: "..."
[Khoan đã, cái gì đây? Ở khu vui chơi trẻ em, con hỏi ba có vui không ả?!】
【??? Tô Hoài Minh, anh còn nhớ mình đến đây để trông Tiêu Tiêu không?!】
【Nhưng mà... thật ra tôi cũng muốn chơi, chỉ là ngại vào một mình thôi.]
[Tôi từng dắt cháu mình vào đây chơi, thật sự rất vui!】
【Các trò chơi này có thể hơi trẻ con với bọn nhóc, nhưng lại vừa đủ thú vị với người lớn!]
Sau khi trượt cầu trượt xong, Tô Hoài Minh cuối cùng cũng nhớ ra nhiệm vụ chính. Anh dắt Phó Tiêu Tiêu đến khu nhún lò XO.
Thời gian còn sớm, khu vui chơi lúc này chỉ có hai cha con họ.
Phó Tiêu Tiêu thích nhún lò xo nhất. Cậu bé nhảy bật lên, giậm mạnh xuống tấm đệm, cả người văng lên cao, một tay duỗi thẳng, miệng hô to: "Ta bay đây!"
Nhìn dáng vẻ này, chắc hẳn cậu đã xem không ít phim hoạt hình.
Tô Hoài Minh có trọng lượng lớn hơn, nên mỗi lần nhún, độ này cũng mạnh hơn nhiều.
Ngay lúc Phó Tiêu Tiêu tiếp đất, Tô Hoài Minh lại giẫm xuống, khiến cậu mất đà, ngã phịch xuống tấm đệm, lăn mấy vòng như một cục bông màu vàng nhạt.
Cậu bé cố chống tay ngồi dậy, nhưng Tô Hoài Minh vẫn đang nhảy liên tục, làm mặt đệm rung lên không ngừng.
Phó Tiêu Tiêu không tìm được điểm tựa, cứ loạng choạng mãi, cái mông nhỏ hết chồng lên rồi lại hạ xuống.
Phải vật lộn một hồi lâu, cuối cùng cậu mới nhảy dựng lên được.
Trong khi đó, Tô Hoài Minh vẫn đang chơi hăng say, chẳng thèm để ý gì.
Phó Tiêu Tiêu bị phá rối đến mức không thể tận hưởng trò chơi như bình thường. Cậu chống tay lên hông, đứng chắn trước mặt Tô Hoài Minh, chỉ tay vào anh, tức giận nói: "Ba...!!"
Tô Hoài Minh vừa rơi xuống, tấm nệm lò xo nhún bật lên, khiến đôi chân nhỏ bé của Phó Tiêu Tiêu mất đi thăng bằng. Cậu bé ngồi phịch xuống, khuôn mặt ngơ ngác, chưa kịp phản ứng.
Phó Tiêu Tiêu: "..." Ô ô ô, cha kế thật là đáng ghét!
Trước đây, cậu luôn là người phá đám khi người khác chơi nhún nhảy, nhưng giờ thì cậu đã nếm trải cảm giác ấy. Tức giận đến mức phồng má như cái bánh bao nhỏ, Phó Tiêu Tiêu lồm cồm bò đến khu vực bên cạnh, quyết định không chơi cùng Tô Hoài Minh nữa!
Trẻ con dù có nhiều năng lượng đến đâu thì chơi lâu cũng sẽ mệt. Sau một hồi chạy nhảy, Phó Tiêu Tiêu cuối cùng cũng chịu nghỉ ngơi.
Ngày trước, cậu cố tình không chịu rời khỏi khu vui chơi, chỉ để nhìn đám người quản gia sốt ruột.
Cậu không thích những người đó. Họ luôn thì thầm sau lưng rằng cậu là gánh nặng, là đứa trẻ bị bỏ rơi mà chẳng ai muốn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
