Có những con zombie càng ngày càng khô quắt, trên người gần như không có mùi, nhưng cũng có những con cơ thể bị phân hủy nặng, bốc mùi kinh khủng, con này chính là loại đó.
Bệnh viện Văn Khang An Khê quá lớn, khác với nhiều bệnh viện công mà cô từng đến trước đây, cô tìm mãi không thấy nhà thuốc.
Ở đây cũng chẳng có ai để hỏi đường, cô chỉ đành từ từ mà tìm.
Bệnh viện đầy zombie lại yên tĩnh đến lạ thường. Thỉnh thoảng có tiếng động nhỏ phát ra đều là do zombie vô tình làm rơi đồ vật gì đó.
Một đám zombie như hoa hướng dương, đồng loạt quay đầu về phía phát ra âm thanh. Không cảm nhận được sự tồn tại của con người, chúng lại quay đầu lại.
Ánh sáng dần mờ đi, có chút khó nhìn. Điện trong bệnh viện đã hỏng từ lâu, không có đèn, Tiết Linh bật đèn pin lên, cạch.
Ánh đèn lay động, khiến hành lang bệnh viện càng thêm đáng sợ. Thỉnh thoảng ánh đèn quét qua, chiếu sáng những khuôn mặt xanh xao, mức độ hư hại khác nhau của đám zombie, trông như bóng ma lởn vởn.
Ai yếu bóng vía đứng ở đây chắc sẽ sợ chết khiếp.
Trước đây Tiết Linh cũng không phải gan dạ lắm, nhưng cô đã quen rồi, vẫn bình tĩnh tìm kiếm nhà thuốc trong môi trường như phim kinh dị này.
Tìm thấy rồi! Cô vui vẻ lắc lắc đèn pin, vẽ một vòng tròn trên trần nhà, rồi mất một lúc mới vào được nhà thuốc.
Những cô y tá mặc đồng phục đi lại chậm chạp bên kệ thuốc, trên ngực áo blouse trắng loang lổ vết máu đã chuyển sang màu đen.
Tiết Linh đi nhanh hơn họ một chút, lách qua vài người, tìm kiếm trên kệ thuốc.
Thuốc ở đây rất nhiều, đủ loại, Tiết Linh hầu như không nhận ra. Cô tìm những loại thuốc quen thuộc, vất vả lắm mới thấy được, xem hạn sử dụng thì đã hết date!
Thuốc hết hạn bây giờ còn dùng được không?
Tiết Linh do dự một chút, rồi quyết định tiếp tục tìm. Cuối cùng cô cũng tìm thấy một số loại thuốc có hạn sử dụng trên ba năm, chưa quá hạn.
Rồi cô nhìn những dãy kệ thuốc dài dằng dặc.
Đã đến đây rồi, không mang thêm một ít thì phí.
Ban đầu chỉ định tìm một loại thuốc, nhưng giống như đi siêu thị vậy, dù ban đầu chỉ định mua một chai nước tương, cuối cùng khi rời khỏi siêu thị cũng sẽ xách theo một túi đồ lớn.
Tiết Linh lấy một cái túi lớn từ quầy thuốc, bắt đầu “nhập hàng”.
Suốt đêm đó, cả Tiết Linh và Văn Cửu Tắc đều thu hoạch kha khá.
Đến gần sáng, Văn Cửu Tắc trèo qua bức tường cao của căn cứ, rời khỏi căn cứ Khâu Trang.
Anh không về thẳng căn nhà nhỏ đó, mà dừng chiếc xe máy vừa kiếm được ở một bãi đất hoang, xuống xe châm một điếu thuốc.
Trời vừa hửng sáng, gió thổi qua mang theo chút hơi lạnh của màn đêm.
Văn Cửu Tắc tựa vào xe, làn khói trắng từ từ thoát ra, rồi bị gió cuốn đi.
Anh nhìn về phía chân trời, đưa tay xoa mặt.
Vừa rồi, anh đã nhiều lần hỏi Văn Huyên và Văn Tương về tin tức của Thái Tuế.
Chuyện có thể chắc chắn lúc này là, sự biến đổi của Văn Huyên là do Thái Tuế mà nhà họ Văn lấy được từ mộ tổ.
Ba năm trước, Văn Y, đại tiểu thư nhà họ Văn, người rời khỏi nhà họ Văn cùng thời điểm với anh, cũng đã mang theo một phần Thái Tuế.
Nhưng cô ta không mang đi nhiều, đây là điều Văn Cửu Tắc suy đoán dựa trên lời kể của Văn Huyên và Văn Tương.
Số Thái Tuế còn lại đã bị Văn Huyên ăn hết. Anh ta ăn nhiều hơn Tiết Linh, vì vậy tình trạng của anh ta tốt hơn Tiết Linh.
Trước khi rời đi, Văn Cửu Tắc đã suy nghĩ một lúc xem có nên giết Văn Huyên hay không.
Cuối cùng anh từ bỏ.
Có lẽ trên thế giới này chỉ có trường hợp của Văn Huyên giống với Tiết Linh. Nếu sự bất thường của Tiết Linh bị phát hiện, có Văn Huyên ở đó, Tiết Linh sẽ không phải là người gặp nguy hiểm nhất.
Anh còn nghĩ suy nghĩ đến nhiều thứ nhiều hơn, nếu tình trạng của Tiết Linh không tốt như anh tưởng, anh vẫn có thể tìm cách cho người nghiên cứu Văn Huyên, biết đâu tìm ra phương pháp giúp Tiết Linh khá hơn.
Vì vậy, Văn Huyên tạm thời không thể xử lý được trong khoảng thời gian này.
Nhưng trước khi rời đi, anh đã đặt cổ Văn Tương trước miệng Văn Huyên.
Thời khắc thử thách tình cảm anh em đã đến.
Liệu Văn Huyên có vì giữ bí mật mà cắn Văn Tương một cái không… chuyện này anh không biết được.
Gõ tàn thuốc, Văn Cửu Tắc nhếch mép.
Tạm thời chưa thể giết Văn Huyên, nhưng anh cũng tuyệt đối không muốn anh ta sống quá dễ dàng.
Trên đường rời khỏi Khâu Trang, Văn Cửu Tắc nóng lòng muốn trở về. Từ tối hôm qua khi nghe chuyện về Thái Tuế, anh đã rất muốn hỏi Tiết Linh, hỏi cô có còn lý trí hay không.
Nhưng xe chạy được nửa đường, gió đêm thổi qua, cảm xúc sục sôi trong lòng anh dần nguội tắt.
Lỡ như anh đoán sai thì sao?
Vận may của anh từ nhỏ đã rất kém, khiến anh cảm thấy lần này cũng không thể may mắn như vậy.
Mặt Văn Cửu Tắc không biểu cảm nghĩ, rồi hít sâu một hơi thuốc. Dựa vào xe nhìn con đường vừa đi, hồi lâu vẫn chưa lên xe quay về.
Cả đêm không ngủ, vẻ uể oải sầu muộn của anh lại thêm phần tiều tụy.
Văn Cửu Tắc hai mươi tư tuổi, trông đã là một người đàn ông trưởng thành và đầy sức hút.
Nhưng vài năm trước, anh không như vậy.
Năm mười chín tuổi, năm nhất đại học, là khoảng thời gian anh thất vọng và sa sút nhất.
Bệnh tình của mẹ trở nặng, bà ấy nằm trong bệnh viện của nhà họ Văn, luôn cần được cấp cứu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


