Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Gặp Chương 28:

Cài Đặt

Chương 28:

“Trông cô có vẻ biết rõ chuyện Thái Tuế đấy. Cô không muốn nói sao?” Văn Cửu Tắc lôi cô ta trở lại bên cạnh Văn Huyên. “Hai anh em đúng là giống nhau, đều không thấy quan tài không đổ lệ.”

“Không nói, tôi nhét cô vào miệng anh trai cô đấy.”

Cổ ngày càng gần khuôn mặt trắng bệch và hàm răng nanh của anh họ, Văn Tương sợ đến mức đầu óc trống rỗng, không biết mình đã nói gì, mãi đến khi bị Văn Cửu Tắc kéo ra mới hoàn hồn.

“Nói đi.”

Văn Tương lại liếc nhìn Văn Huyên, môi mấp máy hai lần, khi Văn Cửu Tắc định ra tay, cô ta vội vàng nói: “Tôi chỉ biết sau khi ông nội mất, chị tôi đã mang Thái Tuế đi!”

Lúc chị cô ta nhân lúc hỗn loạn mang Thái Tuế đi, còn hỏi cô ta có muốn đi cùng không, nhưng cô ta không dám, bên ngoài quá loạn, lỡ đi ra ngoài gặp phải chuyện gì thì sao? Nên chị cô ta đã đi một mình, ba năm nay không nghe thấy một tin tức.

Sau đó, khi chú hai hỏi về Thái Tuế, cô ta im lặng, chuyện cứ thế trôi qua. Cô ta còn mừng vì chú hai không truy cứu.

Căn phòng im lặng một lúc, nụ cười trên mặt Văn Cửu Tắc biến mất.

Tâm trạng tốt đẹp vì cho rằng Tiết Linh vẫn còn lý trí cũng tan biến theo.

Anh đột ngột bóp cổ hai người, lạnh lùng nói: “Lời khai của hai người không khớp. Rốt cuộc ai là kẻ đang lừa tôi?”

Màn đêm buông xuống, trong lúc Văn Cửu Tắc lẻn vào nhà họ Văn thực hiện một số hoạt động mờ ám, Tiết Linh chẳng ngoan ngoãn ngồi yên trong xe.

Xe không khóa, cô đẩy cửa bước xuống, dạo quanh khoảng sân nhỏ. Áp tai vào tường nghe ngóng, thấy bên ngoài không có động tĩnh gì, cô liền rảo bước đến đẩy cổng.

Cổng khóa rồi, nhưng chẳng hề gì, cô quay người vào nhà, rồi lại từ cửa sau đi ra.

Ngạc nhiên chưa, ai ngờ cô biết mở cửa chứ! Văn Cửu Tắc, sơ hở rồi nhé!

Tiết Linh ra đường, men theo bóng râm của những ngôi nhà đổ dài mà đi.

Đi được một đoạn, cô thấy một hiệu thuốc với cửa kính vỡ nát. Cô khom người chui vào trong.

Các kệ thuốc gần như trống trơn. Tiết Linh lượn lờ một vòng, không tìm thấy thứ mình cần, đành quay ra.

Tận thế đến nay cũng đã lâu, thứ khó kiếm nhất chính là thuốc men. Những hiệu thuốc nhỏ ven đường như thế này thường là nơi đầu tiên bị vơ vét sạch sẽ.

Vậy nên, cô đoán mình chẳng thể nào tìm được gì ở đây.

Trong thời buổi này, nếu còn nơi nào thuốc men đầy đủ… Tiết Linh nhìn về phía xa, nơi có tấm biển lớn của Bệnh viện Văn Khang An Khê.

Đương nhiên là những bệnh viện lớn đầy rẫy zombie, chẳng ai dám bén mảng tới rồi.

May mà cũng không quá xa, lại vừa đúng lúc cô đang rảnh rỗi, Tiết Linh quyết định vừa đi dạo vừa đến đó xem sao.

Hôm qua mới đi ngang qua đây, hôm nay lại quay lại, Tiết Linh nhìn rõ hơn. Nhìn đâu cũng thấy đầu người, mật độ zombie dày đặc.

Người thường nhìn thấy cảnh tượng này chắc chắn sẽ quay đầu bỏ chạy, nhưng với Tiết Linh, cô có thể ngang nhiên đi lại giữa bọn chúng.

Từ khi biến thành zombie, lần nào qua đường cô cũng đi như vậy.

Dĩ nhiên, dù cô muốn bò hay nhảy trên đường, cũng chẳng ai quản.

Đến cổng chính bệnh viện, cánh cổng sắt khóa chặt, phía trước còn chắn một hàng rào lộn xộn.

Đằng sau cánh cổng, zombie chen chúc nhau, đầu người lúc nhúc, vô số cánh tay thò ra khỏi khe cửa vẫy vùng.

Nơi mà con người coi là hang hùm miệng sói, với Tiết Linh lại chẳng khác gì siêu thị cuối tuần, chỉ là hơi đông đúc một chút mà thôi.

Cô đã nhắm sẵn đường vào bệnh viện. Tiết Linh đi đến chốt bảo vệ, đẩy mạnh cửa kính, chui tọt vào trong.

Người bảo vệ bên trong lắc lư trong không gian chật hẹp, nghe thấy động tĩnh liền “nhìn” về phía cô.

Tiết Linh nhặt cây dùi cui phủ đầy bụi trên sàn, chống vào người bảo vệ đang tiến lại gần, đẩy người ra, rồi lấy cây đèn pin trên người bảo vệ.

Cạch, cạch.

Thử thấy vẫn dùng được, Tiết Linh liền cất đi.

Mở cửa chốt bảo vệ, cô chính thức vào được bệnh viện. Tất nhiên, chuyện đầu tiên phải đối mặt là một đợt zombie chen chúc ở cửa.

Tiết Linh đã quá quen với việc len lỏi giữa đám zombie. Cảm giác này cũng na ná như chen chúc ở bến xe dịp Tết hay tham quan địa điểm nổi tiếng vào ngày lễ.

Cùng là zombie, bọn chúng không hứng thú với cô. Chỉ là zombie nhạy cảm với âm thanh, nên vẫn có kha khá zombie như thể đi xem náo nhiệt mà bu lại.

Bản năng hóng hớt đã ăn sâu vào DNA, dù biến thành zombie vẫn chưa mất đi.

Tiết Linh len lỏi qua đám đông, nếu cô không đi qua được thì chọn đại một con zombie xui xẻo, dùng dùi cui đập mạnh vào chân nó. Đánh ngã một con là có chỗ trống ngay.

Nói thật thì đi qua đám đồng loại còn dễ hơn cả chen chúc ở điểm du lịch, vì những con zombie bị cô xô đẩy sẽ không chửi bới hay nổi nóng với cô, cũng chẳng ai nhân lúc hỗn loạn mà sàm sỡ cô.

Vượt qua được đám zombie đông nghẹt ở cửa đến mức gây ám ảnh, Tiết Linh hơi cứng nhắc phủi phủi chiếc váy xấu xí trên người.

Rồi cô loạng choạng đi vào trong bệnh viện.

Nhà thuốc, nhà thuốc ở đâu nhỉ?

Những con zombie lang thang bên trong nhìn chung “tươi” hơn những con dãi nắng dầm mưa bên ngoài, ít nhất quần áo chưa rách nát và bạc màu nhiều.

Tiết Linh phớt lờ tất cả zombie xung quanh, tự nhiên đi lại trong sảnh, ngẩng đầu tìm kiếm biển chỉ dẫn.

Một con zombie không nhìn đường lắc lư lắc lư đi tới, sắp đụng phải cô, Tiết Linh liền bước sang một bên nhường đường cho nó, rồi tránh xa ra.

Không vì gì khác, chỉ vì con zombie này đặc biệt hôi thối.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc