Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Biến Thành Zombie Bị Bạn Trai Cũ Bắt Gặp Chương 23:

Cài Đặt

Chương 23:

Văn Cửu Tắc mở hộp thịt, đưa đến trước mặt Tiết Linh: "Em ăn không?"

Tiết Linh khẽ hít hà mùi thức ăn đã lâu không được ngửi thấy.

Đã lâu rồi không được ăn đồ ăn của con người, đầu óc cô thèm nhỏ dãi, nhưng cơ thể lại không có phản ứng gì với loại thức ăn này.

Thấy cô không phản ứng, Văn Cửu Tắc tự mình ăn.

Anh mở gói mì tự sôi, đổ nước vào, chờ một lúc rồi trộn đều, lại đưa đến trước mặt Tiết Linh cho cô ngửi.

"Thơm không? Em muốn ăn không?"

Tiết Linh: Thơm, không muốn ăn.

Văn Cửu Tắc rụt tay lại, tự mình ăn hết phần mì.

Anh để ý thấy đôi mắt đỏ vô hồn của Tiết Linh đang nhìn chằm chằm vào ổ bánh mì.

Tận thế rồi, lương thực quý giá, không nên lãng phí.

Cô do dự một lát, buông tay, để ổ bánh mì rơi trở lại vào lòng Văn Cửu Tắc.

"Thôi được, bánh mì cũng không ăn, vậy để anh ăn." Văn Cửu Tắc ăn vài miếng hết ổ bánh mì, xoa đầu cô thở dài.

"Sao em cái gì cũng không ăn, không thấy đói à?"

Đương nhiên là đói, cảm giác giống như bị bỏ đói hai bữa, bụng cồn cào, nhưng mức độ này vẫn chưa khiến cô mất lý trí ăn thịt người.

Hơn nữa, đã lâu như vậy rồi, cô đói quen rồi.

Nếu không thì sao cô lại thích nằm ì một chỗ không nhúc nhích, bởi vì như vậy sẽ đỡ thấy đói hơn.

Đêm đó, họ ngủ lại trong nghĩa trang.

Người và zombie đều ngủ trong xe. Ghế xe được hạ hết xuống, tạo thành một chiếc giường không quá rộng.

Tiết Linh nằm bên trong khá thoải mái, nhưng với thân hình cao lớn của Văn Cửu Tắc thì lại không được như vậy. Anh gác đôi chân dài lên vô lăng, ngửa đầu nhìn trần xe.

Tiết Linh nhận ra anh chẳng hề đề phòng, cứ thế nằm xuống bên cạnh cô.

Trước đây, ít ra anh còn nhớ trói cô lại để tránh bị cắn, bây giờ có lẽ đã phát hiện cô không thật sự cắn anh, nên càng thêm tùy tiện.

“Tiết Linh.” Văn Cửu Tắc đột nhiên lên tiếng, “Lúc trước anh nói chia tay với em, là vì…”

Tiết Linh vểnh tai lắng nghe.

Nhưng cái tên chó chết Văn Cửu Tắc này nói được một nửa, lại im bặt.

Anh tùy tiện khơi mào câu chuyện, rồi lại nhanh chóng mất hứng thú: “Thôi, dù sao bây giờ em cũng không hiểu được, nói cũng vô ích.”

Tiết Linh: “…”

Một cảm giác quen thuộc, muốn nổi giận đùng đùng dâng lên.

Tiếng gầm gừ của zombie vang vọng trong xe, Văn Cửu Tắc vẫn thản nhiên đổi tư thế gác chân.

Tiết Linh chỉ muốn lao đến lắc đầu anh, bắt anh nói tiếp.

Lại nghe anh nói: “Đôi khi anh cảm thấy em không giống những con zombie khác, dường như em hiểu anh nói gì.”

Con zombie trên xe vẫn đang gầm gừ, thậm chí còn gầm to hơn vì chột dạ.

Văn Cửu Tắc gối tay lên, lẩm bẩm: “Nhưng làm sao có thể, chỉ là vì anh thích em, nên mới cảm thấy em đặc biệt.”

Tiết Linh: “…Gào… Khụ… Gào!”

Tiếng gầm gừ của zombie khựng lại một chút rồi lại tiếp tục.

Cô không ngờ Văn Cửu Tắc lại đột ngột nói thích cô. Đây có tính là tỏ tình không?

Lúc còn là người yêu, miệng anh chẳng nói được một lời tỏ tình, còn kín hơn cả khóa kéo.

Châm chọc khiêu khích thì một phút nghĩ ra mười kiểu, miệng lưỡi như tẩm độc.

Hối hận rồi chứ gì? Muộn rồi! Biết muộn rồi chứ gì? Bây giờ họ còn khác loài rồi!

Văn Cửu Tắc trở mình, mỉm cười nhìn cô gào rú, rồi nảy ra một ý tưởng: “Ngày mai anh đi tìm cái còng tay chắc chắn một chút, lỡ sau này anh cũng biến thành zombie, thì còng chúng ta lại với nhau, đi đâu cũng có bạn, em thấy sao?”

Tiết Linh thấy sao? Tiết Linh thấy không được, anh chạy như chó hoang, biến thành zombie chắc cũng không khác gì, cô không theo kịp.

Lỡ Văn Cửu Tắc ngửi thấy mùi người mà hưng phấn, anh chạy trước mất, chẳng phải cô sẽ bị kéo lê trên đất sao.

Tuyệt đối không được!

Anh quên cái hồi chơi trò ba chân hai người, cả hai ngã sấp mặt rồi à.

Nhưng dường như Văn Cửu Tắc thật sự có chút hứng thú, hôm sau anh lái xe rời khỏi nghĩa trang, miệng lẩm bẩm tìm còng tay ở đâu, có nên đến đồn cảnh sát xem thử không.

Nói đi là đi, thấy một đồn cảnh sát ven đường, anh liền dừng xe bước xuống.

Anh vừa khuất sau cánh cửa, Tiết Linh ngồi trong xe liền thấy một chiếc xe điện độ chế từ góc phố rẽ vào, một người đàn ông đeo mặt nạ tiến lại gần.

Lại là cướp đường à? Trước đây khi cô chỉ là một con zombie, muốn gặp người sống khó khăn lắm, bây giờ đi cùng Văn Cửu Tắc, người cứ nối đuôi nhau tìm đến.

Lại đây, lại đây, đến cạy cửa đi, cạy ra là nhảy bổ ra cắn cho một phát.

Hây, mở nắp có quà!

Tiết Linh đã vào tư thế sẵn sàng trong xe.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc