Tiết Linh ngày càng nóng tính, cau mày, hỏi anh có phải lại muốn bị đánh không, rồi đá anh một cái bỏ đi trong cơn giận dữ.
Nhìn bóng lưng cô, Văn Cửu Tắc đột nhiên không muốn chờ đợi nữa, anh không muốn tiếp tục đi theo sự sắp đặt của nhà họ Văn.
Anh từ Thành phố Du trở về An Khê, ông nội anh, ông cụ Văn, trong khoảng thời gian đó đã "đột tử", nhà họ Văn rơi vào hỗn loạn.
Mọi chuyện vốn đang diễn ra tốt đẹp, nhưng sự xuất hiện của zombie đã phá vỡ kế hoạch của anh.
Ngày tận thế ập đến bất ngờ, anh quyết đoán từ bỏ sự sắp xếp của nhà họ Văn, chuẩn bị nhân lúc hỗn loạn đưa mẹ đi trước.
Đại dịch zombie bùng phát quá nhanh, nơi đầu tiên sụp đổ chính là bệnh viện.
Nơi đó chẳng khác nào địa ngục trần gian, ngay lập tức bị phong tỏa, không ai dám bén mảng tới.
Anh tìm mọi cách vào bệnh viện An Khê Văn Khang, thứ đập vào mắt anh trong phòng bệnh của mẹ là thi thể lạnh ngắt.
Không biết nên gọi là may mắn hay bất hạnh, bà ấy không bị nhiễm virus zombie mà chết vì bệnh tim.
Trong cơn hỗn loạn ở bệnh viện, bà ấy bị kinh hãi, bệnh tim đột ngột tái phát. Không một bác sĩ nào còn tâm trí để cấp cứu, bà ấy cứ thế ra đi trong yên lặng.
Anh đưa thi thể mẹ rời khỏi bệnh viện, tự tay hỏa táng, cuối cùng chôn cất bà ấy tại đây.
Bởi vì trước kia, mỗi lần anh đến thăm, bà ấy đều mỉm cười chỉ tay về phía nghĩa trang này, nói với anh nếu sau này bà ấy chết, hãy chôn bà ấy ở đó, gần bệnh viện, cũng tiện.
Lúc ấy mọi thứ quá hỗn loạn, anh chẳng kịp bi thương, chôn cất mẹ xong liền tức tốc quay về Thành phố Du tìm Tiết Linh.
Máy bay, tàu cao tốc đều ngừng hoạt động, anh lái xe về, đường đi vô cùng nguy hiểm, lại mất thêm một khoảng thời gian.
Đến khi về tới Thành phố Du, anh không tìm thấy cô.
Sau đó, anh vẫn luôn tìm kiếm quanh khu vực Thành phố Du, không ngờ sau ngần ấy thời gian, khi đã gần như tuyệt vọng, anh lại thấy người mình muốn tìm ở An Khê.
Vì sao cô lại ở An Khê?
Tiết Linh bây giờ không thể cho anh câu trả lời, mà Văn Cửu Tắc cũng chẳng muốn nghĩ nữa.
Chỉ nghĩ rằng có lẽ cô đến đây để tìm anh, tìm câu trả lời từ anh.
Lần cuối bọn họ gặp nhau, hai người không mấy vui vẻ, không biết cô mang tâm trạng gì đến tìm anh?
Cô đến vào thời điểm hỗn loạn nhất sao? Không tìm được anh, cô có sợ hãi không? Rồi lại trải qua những gì mà biến thành zombie thế này?
Hai người anh yêu thương, muốn bảo vệ nhất, một người nằm dưới lớp đất lạnh, một người bên cạnh anh, đều đã chết.
Văn Cửu Tắc bỗng muốn cười, anh chửi thề một tiếng, cuộc sống chết tiệt này đúng là biết cách trêu ngươi anh.
Ban đầu anh ngồi dưới gốc cây, dần dần nằm xuống, thản nhiên gối đầu lên lớp lá thông, nhắm mắt lại.
Tiết Linh giả vờ lảng vảng gần đó, thấy anh yên lặng hồi lâu, liền lặng lẽ đến gần, phát hiện anh ngủ thiếp đi.
Hay là giả vờ ngủ? Tiết Linh tiến sát lại, há to miệng hướng về phía cổ anh, chờ một lúc, Văn Cửu Tắc vẫn không nhúc nhích.
Hơi thở anh đều đặn, gương mặt say ngủ không chút biểu cảm.
Ngủ thật rồi.
Tiết Linh cạn lời, anh cũng quá to gan, cứ thế mà ngủ, ngủ ngay tại đây?
Một con zombie như cô còn ở bên cạnh, anh không sợ bị cô gặm sao?
Hơn nữa, trời đất mênh mông thế này, xung quanh còn có những con zombie khác!
Vừa nghĩ tới đó, Tiết Linh quay đầu lại, thấy một con zombie khác đánh hơi thấy mùi đã tiến lại gần.
Tiết Linh trừng mắt nhìn Văn Cửu Tắc đang ngủ say, rồi bước về phía con zombie kia.
Cô không còn dáng vẻ cứng nhắc, chậm chạp khi ở trước mặt Văn Cửu Tắc nữa, tốc độ di chuyển nhanh hơn hẳn, động tác cũng linh hoạt hơn con zombie trước mặt. Cô tung một cú đấm làm lệch đầu gã zombie, rồi lại đá mạnh vào đầu gối gã.
Một lát sau, Tiết Linh vừa lầm bầm chửi rủa vừa kéo con zombie xấu số ra sau tấm bia mộ, tránh để Văn Cửu Tắc nhìn thấy.
Ngủ một giấc, anh lại thấy đói.
Văn Cửu Tắc đi tới, ngồi xuống bậc thềm cạnh Tiết Linh.
Mở ba lô, anh lấy ra thịt hộp, cam hộp, mì tự sôi và một ổ bánh mì đóng gói đơn giản.
Anh đã đi qua rất nhiều nơi, những căn cứ lớn nhỏ đều ưu tiên đảm bảo lương thực, mỗi căn cứ sẽ sản xuất những loại thực phẩm tiện lợi khác nhau để trao đổi vật tư.
Bánh quy nén dễ bảo quản nhất nên được lưu thông rộng rãi, giá cũng rẻ hơn, còn những loại thịt hộp, bánh mì ngon hơn thì đắt hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
