8
Tôi không để ý đến hắn, đôi mắt đỏ ngầu đăm đăm nhìn mấy cô gái trong lớp, tròng mắt sắp rớt ra ngoài.
Lòng căm hận mãnh liệt trào dâng trong lồng ngực, nhấn chìm lý trí của tôi.
Tôi đột ngột lao về phía trước, muốn xuyên qua bức tường lớp học.
"Bịch---"
Nhưng lần này tôi đập vào tường.
Quỷ nam bay đến bên phải tôi: "Đã bảo cô không vào được mà, ở đây khí dương nặng như vậy, cô không thể đến gần họ được."
Sự hung hăng của tôi dần lắng xuống, tôi quay sang van nài: "Anh nhất định có cách đúng không, cầu xin anh giúp tôi đi."
"Cô ngốc à," Hắn gõ gõ đầu tôi, thịt vụn rơi tung tóe xuống đất, hắn lập tức lộ vẻ kinh tởm: “Cô không vào được thì dụ họ ra ngoài không phải được rồi sao."
"Tôi nên làm thế nào?"
"Tự nghĩ cách đi, tôi chỉ nói đến đây thôi, giúp nhiều hơn nữa sẽ ảnh hưởng đến âm đức của tôi đấy."
Quỷ nam nói xong thì biến mất.
Tôi quay đầu lại tiếp tục nhìn chằm chằm vào mấy cô gái kia.
Sắc mặt họ rất nhợt nhạt.
Từ năm lớp 10, họ đã bắt nạt tôi, sỉ nhục tôi hết mức.
Chỉ tối qua thôi, họ đã dụ dỗ uy hiếp và lừa tôi đến phòng kho đồ, khóa tôi ở trong đó.
Chuyện này không phải lần đầu, trước đây tôi từng bị họ khóa trong nhà vệ sinh, phòng đồ dùng, phòng ngủ.
Sự nhẫn nhịn của tôi chỉ đổi lại sự hành hạ sâu sắc hơn.
"Sao Đường An An vẫn chưa về nhỉ?"
Giọng nói của họ kéo tôi về thực tại.
"Ai mà biết, chắc vẫn đang kêu cứu trong căn phòng kho đổ nát đó chứ gì."
"Ha ha ha ha, chỗ đó bình thường ít người qua lại, lần này cho dù con bé ấy có la hét đến khản cổ họng cũng chẳng ai cứu đâu."
"Ai bảo lần trước nó không chuyền đáp án cho chị Xuân của chúng ta, đáng đời bị nhốt, đợi thêm vài ngày nữa nhốt đủ rồi hẵng thả nó ra, xem nó còn dám không nghe lời chúng ta nữa không."
"Theo tôi thấy, loại người như nó chết đi cho rồi, thứ hèn nhát yếu đuối sống cũng chẳng có ý nghĩa gì."
Họ cười càng thêm phóng túng.
Lại không biết rằng tôi thực sự đã chết rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



