7
Tôi không biết hắn nhét thứ gì vào trong đầu tôi.
Nhưng ngay giây tiếp theo, âm thanh "bang bang bang" khó chịu kia cuối cùng cũng biến mất.
Tôi ngạc nhiên ngẩng đầu, nhưng trước mắt đã không còn bóng dáng của chàng trai.
Tôi cử động cái cổ cứng đờ.
Quỷ sai không thấy tôi, chắc chắn sẽ thông qua mấy tên ăn mày kia để tìm tôi, tôi phải trốn tránh vài ngày trước đã.
Ít nhất bây giờ vẫn chưa phải lúc giết chết bọn chúng.
Trì hoãn một lúc như vậy, bầu trời dần hửng sáng.
Trên gương mặt đầy máu thịt của tôi lộ ra nụ cười quái dị.
Hình như biết mình sẽ đi đâu rồi.
"Khục khục khục..."
Tôi lê bước chân vặn vẹo, cười hì hì trôi về phía trường học.
Ánh mặt trời bên ngoài khiến tôi không tự chủ được rơi lệ máu.
Làn da truyền đến cảm giác đau rát nóng bỏng.
Nhưng tôi vẫn có thể chịu được.
Cơ thể tôi như có la bàn dẫn đường, tránh đám đông chen chúc, cuối cùng dừng lại ở bên ngoài một lớp học.
"Cô không vào được đâu."
Giọng nói trêu chọc của quỷ nam một lần nữa vang lên bên tai tôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Ủa chương này bị lặp đi lặp lại nhiều lần hả mọi người?
@



