Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sau Khi Bị Tịch Biên Lưu Đày, Ta Tích Trữ Vật Tư Báo Thù Thay Phu Quân Chương 8

Cài Đặt

Chương 8

Tuệ Nhi liếc nhìn Trần Ôn Kiều dò hỏi, thấy bà gật đầu đồng ý mới dám tiến tới nhận lấy cáng từ tay Tô Hàm Sơ.

Trần Tư Vũ thấy vậy, liền cong môi mỉa mai:

“Tô Hàm Sơ, chẳng lẽ ngươi định bỏ mặc biểu ca mà chạy trốn một mình sao? Quả nhiên lòng dạ độc ác như rắn rết, chỉ muốn dựa hơi phủ Tần vương để hưởng vinh hoa phú quý, đến lúc hoạn nạn thì lộ rõ bản chất, không thể cùng chịu khổ cực.”

Tô Hàm Sơ không thèm để ý đến nàng ta, nàng cúi xuống nhặt những cục đất và rau thối vương vãi dưới đất, đôi mắt phượng nheo lại đầy nguy hiểm. Ánh mắt nàng quét qua đám đông, dừng lại ở hai gã nam nhân mặc áo vải thô đang đứng lẩn khuất, liên tục thì thầm kích động dân chúng gây rối. Với bản năng của một sát thủ kiếp trước, chỉ cần liếc qua nàng đã nhận ra hai kẻ này không đơn giản là dân thường bức xúc.

Nàng dùng hết sức bình sinh, ném mạnh những thứ trong tay về phía hai gã đó, trúng phóc mục tiêu.

“Các ngươi nghe đây! Các ngươi căn bản chẳng biết đầu đuôi câu chuyện ra sao, chỉ nghe vài kẻ xấu bụng xúi giục vài câu là hùa theo, không phân biệt phải trái trắng đen mà hành hung người khác! Chẳng lẽ các ngươi không có não để suy nghĩ sao?”

Giọng nàng vang lên đanh thép, át cả tiếng ồn ào:

“Ta nói cho các ngươi biết, chuyện phủ Tần vương đúng sai thế nào tự khắc có Hoàng thượng phán xét anh minh. Hiện tại chúng ta đã chịu án tịch biên lưu đày, kẻ nào còn dám cả gan ra tay hành hung nữa thì đừng trách ta không khách khí!”

Thấy đám người Tô Hàm Sơ không phải dạng vừa, dám phản kháng quyết liệt, nha sai buộc phải rút kiếm ra can thiệp để tránh náo loạn lớn.

“Dừng tay! Không được gây rối nữa! Kiếm trong tay ta không có mắt đâu, kẻ nào còn làm loạn ta chém không tha!”

Thấy lưỡi kiếm sáng loáng đầy đe dọa, người dân dù còn hậm hực cũng đành dừng tay, không dám manh động nữa. Dù sao uy quyền của quan lại vẫn là thứ khiến họ khiếp sợ.

Tô Hàm Sơ quan sát thấy hai gã nam nhân gây rối ban đầu đã nhân lúc hỗn loạn mà lẩn mất vào đám đông. Xem ra chặng đường phía trước sẽ chẳng được yên ổn, có những kẻ trong bóng tối quyết không buông tha cho phủ Tần vương.

Quân Mặc Diệp nằm trên cáng, ngỡ ngàng nhìn bóng lưng mảnh mai của Tô Hàm Sơ đang đứng chắn trước mặt mình, dũng cảm tranh cãi với đám đông hung hãn. Quả nhiên, hổ phụ sinh hổ tử, nữ nhi phủ Tướng quân khí chất khác hẳn với những tiểu thư khuê các yếu đuối chỉ biết khóc lóc.

Giải quyết xong đám đông, Tô Hàm Sơ quay lại nhìn Trần Tư Vũ với ánh mắt lạnh lùng như băng:

“Trần Tư Vũ, đường đi lưu đày còn dài dằng dặc, tốt nhất ngươi nên biết điều, ngoan ngoãn một chút, giữ sức lực mà đi đường. Lần này ta nể mặt mẫu thân nên không so đo với ngươi, nhưng nếu lần sau ngươi còn dám thốt ra những lời khó nghe, chọc giận ta thì đừng trách ta trở mặt vô tình.”

Trần Tư Vũ nghe vậy thì tức tối, gào lên đầy uất ức: “Ngươi hung dữ cái gì chứ! Ta nói cho ngươi biết, cô mẫu đã hứa với ta rồi, sau này sẽ để biểu ca cưới ta làm chính thê đàng hoàng. Ta là chính thê, địa vị còn cao hơn ngươi gấp vạn lần. Ngươi chỉ là phận thiếp thất hèn mọn, sau này gặp ta phải quỳ xuống dâng trà, hầu hạ ta mới đúng đạo lý!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc