Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lưu quản sự và nhi tử Lưu Sơn vội vàng khiêng cáng của Tần vương đang hôn mê bất tỉnh, lầm lũi đi theo sau nha sai.
Quân Mặc Diệp cắn răng, vùng vẫy định chống tay đứng dậy tự đi. Nhưng thân thể hắn chồng chất vết thương, máu me bê bết, làm sao mà gượng dậy nổi. Dù sao hắn cũng là phu quân trên danh nghĩa, thấy cảnh này Tô Hàm Sơ không đành lòng, bèn bước tới, nhẹ nhàng đắp chiếc áo choàng lên người hắn che đi những vết thương rướm máu.
“Đừng cử động nữa, dù bây giờ chàng có cố bò ra thì cũng chẳng đi được bao xa đâu.”
Sau đó, nàng quay sang nói với thê tử của Lưu quản sự, Thôi ma ma và nữ nhi Lưu Linh đang đứng co ro gần đó.
“Thôi ma ma, bà và Linh Nhi lại đây giúp một tay, cùng ta và Bình Nhi khiêng Quân Mặc Diệp đi.”
Thôi ma ma và Lưu Linh nghe vậy mới bừng tỉnh, vội vàng chạy tới, cùng nhau ghé vai khiêng cáng của Quân Mặc Diệp.
Quân Mặc Diệp nằm trên cáng, nhìn Tô Hàm Sơ xử lý mọi việc đâu ra đấy, không hề tỏ ra nao núng hay sợ hãi, trong lòng không khỏi dấy lên sự kinh ngạc. Nàng... sao lại có thể bình tĩnh đến lạ thường như vậy trước biến cố lớn của gia đình?
Trần Tư Vũ thì dìu Tần vương phi, còn Trần Ôn Kiều cũng lê bước theo sau. Hai người vừa đi vừa khóc lóc thảm thiết, tiếng nấc nghẹn ngào vang lên từng hồi. Tuệ Nhi, thị nữ thân tín của Trần Ôn Kiều, cũng lầm lũi đi theo bên cạnh chủ nhân.
Phía sau cùng, hai vị Trắc phi của Tần vương cùng đám con cái lốc nhốc âm thầm rơi lệ, cúi đầu bước đi.
Lệnh tịch biên lưu đày thật tàn khốc, những người thân thiết, ruột thịt đều phải chịu chung số phận, còn những kẻ hầu người hạ không quan trọng thì bị đem bán đi tứ tán, mỗi người một nơi.
Cổng phủ Tần vương lúc này đã tụ tập rất đông người dân hiếu kỳ. Dù là tin tức chấn động về việc phủ Tần vương bị tịch biên lưu đày, hay là vụ hỏa hoạn kinh hoàng đang thiêu rụi vương phủ, đều đủ sức thu hút sự chú ý của cả kinh thành.
Nha sai dẫn đường phía trước, đám tội nhân lầm lũi theo sau.
Nhưng đám đông dân chúng bắt đầu xôn xao, những tiếng chửi bới, nguyền rủa vang lên không ngớt.
“Phản đồ! Đáng chết! Giết quách đi cho xong!”
Không biết ai là kẻ châm ngòi, một cục đất cứng ném vèo tới, trúng ngay vào người Quân Mặc Diệp khiến hắn khẽ rên lên một tiếng đau đớn.
Tiếp đó là cơn mưa vật thể lạ trút xuống: rau thối, đất đá, trứng ung… bay tới tấp vào đoàn người.
Tô Hàm Sơ muốn né tránh nhưng vì đang phải gồng mình khiêng cáng nên đành cắn răng chịu trận.
Trần Ôn Kiều và Trần Tư Vũ cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, trên người lấm lem vết bẩn, mùi hôi thối bốc lên nồng nặc.
Trần Tư Vũ không chịu nổi nhục nhã, gào lên chửi bới: “Các ngươi là lũ điêu dân khốn kiếp! Dám làm bẩn áo ta…”
Khi một cục đất to ném trúng vào trán khiến nàng xây xẩm mặt mày, Tô Hàm Sơ biết mình không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Nàng liếc nhìn Tuệ Nhi, ra lệnh: “Tuệ Nhi, lại đây thay ta khiêng Quân Mặc Diệp.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)