Tiểu thái giám theo hầu bên cạnh Ngụy Trạch đã bị nàng đánh ngất và trói lại. Đa số thị vệ đã rời đi, chỉ còn hai tên lính gác cổng, Tạ Vận cứ thế dìu Ngụy Trạch đi qua, lính canh thấy Thái tử say khướt, hoàn toàn không nhận ra điều bất thường.
Sau khi an bài xong kẻ vướng tay vướng chân, phần còn lại sẽ dễ xử lý hơn nhiều.
Tạ Vận men theo con đường mà Ngụy Trạm chắc chắn phải đi qua để trở về điện của hắn, đứng chờ sẵn. Sau khi sắp xếp nhân lực đi cứu hỏa, hắn chắc chắn sẽ đi qua đây.
Một canh giờ sau, nàng rốt cuộc thấy bóng dáng cao lớn ấy chậm rãi tiến đến.
Không rõ do quá tự tin hay vì nguyên do khác, Ngụy Trạm lại không mang theo bất kỳ kẻ hầu nào bên cạnh.
Hắn chậm rãi bước đi, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Tạ Vận đang đứng giữa đường, sau đó từng bước tiến lại gần.
“Ngọn lửa dưới chân núi là do ngươi làm.” Giọng hắn bình thản, không phải câu hỏi mà là câu khẳng định.
“Điện hạ nói gì, thần nghe không hiểu.” Tạ Vận mỉm cười, ánh mắt vẫn bình tĩnh và điềm nhiên.
“Ngươi thực sự nghe không hiểu? Thật nực cười.”
Ngụy Trạm dừng bước trước mặt nàng, ánh mắt như có thể nhìn thấu mọi mưu mô, lạnh nhạt và tự tin đến đáng sợ.
Tạ Vận không muốn phí lời với hắn, nàng vốn định ra hiệu cho ám vệ trong bóng tối ra tay bắt giữ hắn để nhanh chóng hoàn thành kế hoạch. Nhưng đúng lúc này, tỳ nữ được quý phi sắp xếp hỗ trợ nàng lại vội vã chạy tới từ cuối con đường, trên mặt đầy vẻ hoảng hốt, như thể có chuyện gì đó đã xảy ra ngoài dự tính…
“Điện hạ, xin mời đi trước, thần thất lễ.”
Tạ Vận cắn răng thu tay lại, không ra hiệu cho ám vệ hành động nữa mà xoay người bước đi, lướt ngang qua Ngụy Trạm tiến về phía tỳ nữ.
Ngụy Trạm cũng nhìn thấy tỳ nữ đang đứng bên đường, tất nhiên hắn biết nàng ta đến để báo gì. Nhưng hắn không có hứng thú xem tiếp, ngăn chặn được âm mưu của Tạ Vận đã là đủ, lúc này chưa phải lúc tính sổ.
Thủ đoạn của Tạ Vận quá bỉ ổi, lần này hắn nhớ kỹ rồi.
Tỳ nữ có vẻ lo lắng, thấy Tạ Vận đến gần liền hạ giọng nói gấp gáp: “Đại nhân, có chuyện rồi, Ôn mỹ nhân không thấy đâu nữa.”
“Không thấy đâu? Ý ngươi là sao? Một người sống sờ sờ lại có thể bay lên trời à? Nói rõ ràng đi.” Sắc mặt Tạ Vận lạnh đi, giọng cũng trầm xuống: “Chậm rãi nói, kể rõ đầu đuôi.”
“Vừa nãy nô tỳ đến cung của Ôn mỹ nhân tìm người, mới phát hiện nàng ta đã biến mất. Bọn cung nữ trong điện nói Ôn mỹ nhân chỉ ra ngoài đi dạo, nhưng đã hai canh giờ rồi bọn nô tỳ tìm khắp nơi cũng không thấy bóng dáng.”
Ôn mỹ nhân còn có người thân đang chờ Quý phi nương nương cứu giúp. Vì người thân, nàng ta đã sẵn sàng hiến dâng tính mạng, không phải hạng người sẽ hối hận giữa chừng. Hơn nữa, nàng ta cũng hiểu rõ, dù có đổi ý thì cũng không còn đường lui. Quý phi nương nương tuyệt đối không để nàng ta sống sót, dù làm thế nào nàng ta cũng sẽ chết, vậy chẳng phải chết để đổi lấy tương lai cho người thân vẫn tốt hơn sao?
Tỳ nữ ngập ngừng một chút, rồi tiếp tục: “Ôn mỹ nhân không thể nào đột nhiên đổi ý, chắc chắn là người bên phía Thần vương đã phát hiện điều gì đó, cho nên…”
“Những người mà phủ Thần vương nuôi dưỡng không phải loại vô dụng, phát hiện điểm đáng ngờ là chuyện bình thường. Nếu không có động tĩnh gì mới là chuyện lạ.” Tạ Vận nhìn theo bóng lưng Ngụy Trạm đang dần khuất xa, trầm ngâm suy nghĩ.
“Vậy… kế hoạch hôm nay của chúng ta… có cần thông báo cho bên dưới không? Thu hồi tất cả những người đã sắp xếp?” Tỳ nữ dò hỏi, bàn tay vô thức siết chặt khăn lụa trong tay.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
