Tạ Vận nằm yên bất động, thậm chí không hề giơ tay lên chống cự, tùy ý để Ngụy Trạm siết cổ mình đến ngạt thở.
Cảm giác cận kề cái chết này khiến mảnh đất hoang tàn trong lòng nàng nhen nhóm một tia khao khát sống.
Hắn chậm rãi nới lỏng tay.
Không khí tràn vào lồng ngực, Tạ Vận ôm ngực ho sặc sụa, cơ thể co quắp lại theo phản xạ sinh tồn. Nàng dần dần hồi phục, chống một tay xuống đất, đôi mắt ánh lên giọt lệ long lanh, khóe môi lại nhếch lên cười trêu chọc: "Điện hạ sao lại buông tay? Chẳng lẽ, không nỡ để thần chết sao?"
"Ngươi nhất định sẽ chết, cứ chờ xem, sẽ không lâu đâu." Ngụy Trạm lạnh lùng nhìn nàng.
Nghe vậy Tạ Vận bật cười, bất ngờ vươn tay túm lấy cổ áo Ngụy Trạm, ghé sát tai hắn thì thầm: "Vậy thì thần sẽ chờ xem, điện hạ muốn thần chết khi nào, chết như thế nào..."
Ngụy Trạm à, Ngụy Trạm, ngươi ngàn vạn lần đừng làm ta thất vọng.
Ngụy Trạm mặc cho bàn tay mềm mại kia nắm lấy vạt áo mình, hơi thở ấm nóng phả lên tai. Khoảng cách quá gần khiến hắn không thể thấy rõ khuôn mặt của Tạ Vận, cũng chẳng nhìn thấy bàn tay đang níu lấy áo mình, chỉ có thể cúi xuống nhìn bàn tay còn lại của nàng.
Lúc này hắn mới giật mình phát hiện, đôi tay của Tạ Vận quá nhỏ nhắn, quá mảnh mai tinh tế, hoàn toàn không giống tay của nam nhân.
Đôi tay này nếu hắn siết chặt trong lòng bàn tay, có lẽ sẽ rất thú vị. Nhìn qua đã thấy mong manh, chỉ cần hơi dùng lực, hắn có thể bẻ gãy mà không cần tốn chút sức nào.
Dòng suy nghĩ trôi dạt, dù Ngụy Trạm có nghe thấy lời Tạ Vận nói bên tai, hắn cũng chẳng mấy bận tâm.
Chỉ coi như nàng lại phát bệnh điên như mọi khi mà thôi.
Dù sao chuyện nàng phạm thượng cũng không phải chỉ một hai lần.
...
Trận săn bắn kéo dài nửa tháng đã kết thúc. Ngoại trừ ngày đầu tiên, suốt khoảng thời gian còn lại, Tạ Vận không làm thêm bất cứ hành động nào tìm đường chết nữa, yên lặng trôi qua nửa tháng này.
Sự im lặng của nàng khiến Ngụy Trạch cảm thấy bất an.
Càng bình lặng, càng không bình thường. Đây không phải là tính cách của Tạ Vận, điều duy nhất có thể khiến nàng ngoan ngoãn như vậy, chỉ có thể là một tai họa lớn hơn đang chờ phía trước.
Đoàn người rời khỏi núi, hạ trại dưới chân núi, trở về hành cung Vân Hoa.
Chỉ đợi đêm nay sau khi bữa yến tiệc tại đại điện kết thúc, cuộc săn bắn này mới thực sự khép lại. Ngày mai đoàn người sẽ thu dọn hành lý trở về thành Thịnh Dương.
Từ lúc xuống núi đến trước bữa tiệc tối, Ngụy Trạch ra lệnh cho Tạ Vận phải luôn đi theo bên cạnh mình, không được rời khỏi tầm mắt, hắn không rời mắt khỏi nàng dù chỉ một giây.
Mãi đến khi sắp bắt đầu yến tiệc, không còn cách nào khác hắn mới miễn cưỡng để nàng trở về thay y phục.
Nhưng cho đến giây phút Tạ Vận bước ra khỏi điện, Ngụy Trạch vẫn không quên căn dặn: "Ngoan ngoãn một chút, đừng gây rắc rối nữa. Nếu lại làm loạn, lần này ta thực sự không bảo vệ được ngươi đâu."
Tạ Vận cười tự nhiên, vừa nghe vừa gật đầu, trông ngoan ngoãn biết điều. Nhưng Ngụy Trạch chẳng tin được chút nào.
Bị dặn dò đến mức tai gần như mọc kén, cuối cùng nàng cũng thoát khỏi hắn, vừa rời đi chưa bao lâu, một tỳ nữ quen mặt đã bước nhanh tới, trên tay bưng bộ quan phục mới lấy về từ chỗ giặt, đi theo phía sau nàng.
Người của Ngụy Trạch ẩn nấp trong bóng tối, vì biết tỳ nữ này là người của hành cung, được phân đến hầu hạ bên cạnh Tạ Vận, nên khi thấy nàng ta cầm y phục đuổi theo, cũng không để tâm quá nhiều.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)