Con súc sinh trong miệng Tạ Vận… chẳng lẽ chính là Thần vương?
Cả đám: “……”
Mọi người đều biết Tạ Vận và Thần vương đối đầu nhau, nhưng mặt mũi bề ngoài vẫn giữ được vẻ hòa nhã. Ai mà ngờ chỉ ra ngoài săn bắn có mấy canh giờ, hai người này đã lao vào rừng mà đánh nhau rồi?
Không chỉ vậy… Nếu Tạ Vận muốn tự tìm đường chết, thì cũng đừng có kéo mọi người vào chứ!
Tiếng cười lập tức biến mất, trong lòng ai nấy đều lạnh toát, không một ai dám thở mạnh. Cả bãi đất cắm trại bỗng chốc trở nên im phăng phắc.
Mọi người xung quanh đều cảm nhận được một cơn bão sắp ập tới, một áp lực vô hình khiến ai nấy không hẹn mà cùng lùi lại hai bước, nhường ra một khoảng trống. Một bên là Ngụy Trạm mặt đen như mây sắp mưa, một bên là Tạ Vận với nụ cười vô cùng đáng đánh đòn.
Dưới ánh nhìn của bao nhiêu người, hai người họ đối diện nhau một lát, không ai mở miệng trước.
Tạ Vận nhìn sắc mặt âm trầm của Ngụy Trạm, khóe môi cong lên một nụ cười đầy chế nhạo, vừa định mở miệng trêu chọc thì phía sau chợt vang lên giọng nói của Ngụy Trạch: “Tạ Vận, về thay y phục, rửa mặt sạch sẽ rồi hẵng ra.”
“Vâng, thái tử điện hạ.” Tạ Vận nuốt lời sắp nói vào bụng, không dám trái lệnh Ngụy Trạch, xoay người bước vào lều.
Ngụy Trạch dõi mắt theo bóng lưng Tạ Vận rời đi, sau đó nhìn sang Ngụy Trạm ở đằng xa, rồi mới nhàn nhạt nói với đám đông xung quanh: “Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau về thay y phục, rửa mặt sạch sẽ rồi ra dự tiệc.”
“Vâng.” Nghe vậy, đám người như được lệnh ân xá, vội vã tản đi, chỉ chốc lát đã chẳng còn bóng ai.
…
Trên núi không có nhiều nước nóng, Tạ Vận chỉ có thể dùng nước lạnh rửa mặt qua loa, sau đó thay bộ y phục sạch sẽ rồi ngồi xuống ghế tròn trong lều, cầm một túi nhỏ đựng phấn son lên, dựa theo thói quen mà thoa loạn trên mặt.
“Xong chưa?” Một giọng nói ôn hòa nhưng lại mang theo chút lạnh lẽo vang lên từ bên ngoài.
Tạ Vận tiện tay ném đồ trang điểm xuống bàn, lười biếng đáp lại: “Chưa.”
Bên ngoài im lặng, nhưng chưa đầy một hơi thở sau, rèm lều đã bị vén lên. Sắc mặt Ngụy Trạch lạnh đi mấy phần, sải bước tiến vào.
Tạ Vận nghiêng đầu nhìn hắn, hỏi: “Điện hạ có chuyện gì muốn nói sao?”
“Ngươi làm gì, bản thân không tự rõ à?” Ngụy Trạch nhíu mày, giọng điệu chẳng mấy thân thiện.
Tạ Vận hừ lạnh một tiếng: “Điện hạ đang nói chuyện trên núi hôm nay? Chẳng phải chuyện gì to tát cả. Ta đắc tội với Ngụy Trạm bao nhiêu lần rồi, cũng không thiếu lần này, nếu hắn thực sự muốn giết ta, thì ta đã chết từ lâu rồi, hơn nữa hôm nay không phải ta động thủ trước, là hắn bắn tên về phía ta trước, chẳng qua ta chỉ tự vệ thôi.”
Thật lòng mà nói, Ngụy Trạch không tin.
Hắn hiểu rất rõ tính tình của cả Ngụy Trạm lẫn Tạ Vận, nếu Tạ Vận không cố tình khiêu khích, Ngụy Trạm tuyệt đối sẽ không chủ động gây sự. Mà những lời từ miệng Tạ Vận thốt ra, thật giả lẫn lộn, không câu nào có thể tin hoàn toàn.
Hắn thật sự không muốn tranh đoạt ngôi vị đó, nên mới khuyên can như vậy.
Ba năm trước khi phụ hoàng bắt Ngụy Trạm thề trước mặt hắn rằng sẽ vĩnh viễn không hại huynh đệ cốt nhục, hắn đã hiểu được ý tứ của phụ hoàng.
Ngai vị Đại Chu, hắn không có cơ hội đoạt lấy.
Phủ Nam Gia Vương trấn giữ biên cương qua nhiều thế hệ, quyền lực ngày càng lớn, quân đội ngày càng nhiều. Mẫu phi hắn xuất thân từ phủ Nam Gia Vương, vì thế phụ hoàng tuyệt đối không thể để hắn ngồi lên ngôi vị hoàng đế. Việc tước quyền phiên vương là điều tất yếu, nếu kéo dài sớm muộn cũng thành họa lớn trong lòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

