Chỉ dựa vào sức của bản thân nàng, gần như không thể làm được.
Nhưng món nợ máu này, nàng nhất định phải báo!
Nếu hoàng đế đích thân ra tay giúp đỡ, dù không tìm được chứng cứ phạm tội của nhà họ Tạ, thì việc diệt trừ bọn họ cũng chỉ cần một câu nói của thiên tử mà thôi.
“Điện hạ bận rộn, thần không quấy rầy nữa, nếu không còn việc gì khác, thần xin cáo lui.” Tạ Vận không muốn nói thêm với Ngụy Trạch, với tính cách mềm lòng của hắn, nếu biết quá nhiều, e rằng còn có thể gây thêm rắc rối.
Hắn muốn làm một quân tử ư? Cứ việc làm đi! Dù sao từ đầu đến cuối, nàng chưa từng trông mong hắn sẽ giúp gì cả.
“A Vận.” Ngụy Trạch bỗng nhiên gọi nàng lại, “Ta nhớ khi ngươi mới vào Thư đường trong cung, ngũ hoàng đệ rất thích ngươi, cả ngày quấn quýt bên cạnh, giúp ngươi không ít chuyện.”
Ngụy Trạch vẫn mong nàng có thể quay đầu lại, đừng cùng mẫu phi hắn mưu đồ đoạt vị. Hắn đã sớm nhận ra rằng phụ hoàng không có ý định truyền ngôi cho mình. Thay vì hao tổn tâm sức và nhân lực tranh giành, chi bằng chủ động thoái lui.
Năm đó nàng mới vào cung học khi chỉ mới tám tuổi, Ngụy Trạm cũng bằng tuổi nàng, hơn nàng vài tháng.
Lúc ấy, Ngụy Trạm đối xử với nàng thực sự rất tốt...
Năm tám tuổi, tất cả nhũ mẫu và gia nhân bên cạnh Tạ Vận đều chết thảm trên trang viên của Tạ gia. Lẽ ra nàng cũng phải chết, nhưng nhũ mẫu đã dùng chính máu thịt của mình để cản người Tạ gia phái đến diệt khẩu, lấy mạng mình mở ra một con đường sống cho nàng.
Trang viên chìm trong biển lửa, khói đen cuồn cuộn bốc lên.
Nàng chạy trên núi sau rất lâu, không dám quay đầu lại. Mãi đến khi ánh sáng ban mai buông xuống, sức cùng lực kiệt, nàng ngất lịm giữa rừng thông bên ngoài chùa Cửu Long.
Đúng lúc ấy Giai quý phi đưa tiểu hoàng tử Ngụy Trạch đến chùa Cửu Long lễ Phật.
Khi đó Giai quý phi vẫn còn trẻ, chưa trải qua quá nhiều sóng gió chốn hậu cung. Lại vì hai con còn nhỏ, bà vẫn giữ một tấm lòng thiện lương, muốn tích đức cầu phúc cho con gái đang bệnh, nên khi thấy cô bé mà Ngụy Trạch nhặt về từ trên núi, bà động lòng trắc ẩn, quản lấy chuyện này dù chẳng liên quan đến mình.
Biết được thân thế của Tạ Vận, Giai quý phi liền đưa nàng vào cung. Vì từ nhỏ Tạ Vận đã giả nam trang, nên bà cũng ngầm cho phép nàng tiếp tục ăn mặc như một bé trai, không cần trở lại dáng vẻ con gái.
Tạ Vận được nuôi trong cung vài tháng, đến khi chủ mẫu của Tạ gia vào cung dự yến vào tháng Chạp, bà ta lập tức nhận ra cậu bé bên cạnh Giai quý phi chính là đứa con thứ mà Tạ gia gửi nuôi bên ngoài.
Sau một hồi tranh chấp, Tạ Vận bị đón về Tạ gia. Cùng trở về với nàng còn có hai cung nữ tâm phúc do Giai quý phi sắp xếp bên cạnh nàng.
Nhờ có sự chấn chỉnh và che chở của Giai quý phi, Tạ gia thu liễm rất nhiều. Nàng không bị đày ra trang viên ở nông thôn, cũng không phải chịu cảnh áp bức và mưu hại nữa.
Thậm chí vì làm bạn đọc sách với thái tử Ngụy Trạch, nàng còn từng có thời điểm lấn át cả người anh cùng cha khác mẹ của mình, dần dần trở thành "nhi tử” xuất sắc nhất trong thế hệ này của Tạ gia.
Năm tám tuổi, Tạ Vận nhập học tại Thái Hòa viện – nơi dành riêng cho con cháu hoàng thất và quý tộc theo học. Vị trí của nàng là ngay bên cạnh thái tử Ngụy Trạch.
Bên trái nàng là Ngụy Trạch hơn nàng hai tuổi, bên phải là ngũ hoàng tử Ngụy Trạm bằng tuổi nàng.
Từ nhỏ Ngụy Trạch đã hay cười, thân thiện với mọi người, còn Ngụy Trạm lại là một người hoàn toàn khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


