Sáng sớm hôm sau, Bạc Mạt thức dậy, làm vệ sinh cá nhân rồi bước vào phòng thay đồ chọn trang phục.
Cánh cửa tủ vừa mở, cô thoáng ngạc nhiên. Những bộ váy xòe bồng bềnh đáng yêu thường ngày đã biến mất, thay vào đó là loạt trang phục mang phong cách trang nhã, tối giản.
Đường nét cắt may gọn gàng, tinh tế. Điểm nhấn của váy áo đều được giấu khéo léo vào những chi tiết khuất, tựa như dải nơ thắt ngang eo hay chiếc ghim cài áo nương hờ trên vạt vải...
Tiện tay chọn một chiếc váy dài thay vào, Bạc Mạt bước ra khỏi phòng. Dưới nhà, Bạc Cận Phong đang ngồi trên sô pha. Anh khép hờ hàng mi, ngón tay chậm rãi xoay vặn chiếc máy ảnh màu đen, có vẻ như đang điều chỉnh thông số.
Nghe thấy tiếng động, anh ngước lên. Đôi mắt màu trà nhạt hờ hững dừng trên người cô chừng hai giây rồi lặng lẽ dời đi chỗ khác.
"Ăn sáng đi."
Bạc Mạt vẫn còn ghim chuyện tối qua. Cô không cất tiếng chào buổi sáng với anh, đi thẳng đến bàn ăn, lặng lẽ cúi đầu dùng bữa.
Thực ra, trước giờ cô cũng ít khi mở lời.
Cách cô ở bên Bạc Cận Phong hoàn toàn khác với khi ở cạnh dì Tần hay Bạc Tư Trầm. Dì Tần luôn mang phong thái của một người phụ nữ thép, còn Bạc Tư Trầm lúc nào cũng tất bật với công việc. Đối với cô, cả hai mang đến cảm giác của những người lớn thực thụ: chín chắn và điềm đạm.
Thế nên khi ở cạnh họ, Bạc Mạt luôn cố gắng giữ vẻ tĩnh lặng, ngoan ngoãn. Cô hiếm khi chủ động bắt đầu câu chuyện, phần vì không muốn làm phiền, phần vì sợ mang lại rắc rối cho hai người.
Nhưng Bạc Cận Phong lại hoàn toàn khác biệt.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)