Lối dẫn lên núi rẽ ra năm bảy ngả. Chẳng biết ông nội đã rẽ vào hướng nào, Bạc Mạt đành nhắm mắt chọn bừa một lối.
Khó khăn lắm mới tới nơi, đập vào mắt cô bé là cánh cổng sắt lớn đang mở toang. Bên trong im lìm, vắng lặng, hiển nhiên những người ở đây đã kịp thời sơ tán tự lúc nào.
Bạc Mạt trút được gánh nặng trong lòng, thở phào nhẹ nhõm rồi lủi thủi dò dẫm tìm một lối mòn khác để xuống núi. Đi chưa đầy vài phút, một thân cây đổ gãy lại lù lù xuất hiện vắt ngang lối đi. May mắn thay, lần này nó không chặn kín hoàn toàn.
Bạc Mạt thu người lại, thành công luồn lách qua khe hở chật hẹp. Đúng lúc ấy, quầng sáng nhợt nhạt từ chiếc đèn pin bỗng loang loáng, vô tình rọi trúng một thân ảnh.
Đó là một thiếu niên, trông có vẻ chỉ lớn hơn cô vài tuổi. Cậu đang ngồi thu mình trên một tảng đá lớn. Ống quần nhuốm một màu máu đỏ thẫm. Từng dòng nước mưa xối xuống, hòa lẫn với máu tanh, lan rộng ra nhuộm đỏ cả một khoảng đá dưới chân cậu.
Bạc Mạt giật bắn mình, hoảng hốt đến mức suýt đánh rơi chiếc đèn pin trên tay.
Người thiếu niên nọ thấy cô cũng thảng thốt không kém. Rõ ràng, cậu không thể ngờ trong tình cảnh thập tử nhất sinh giữa chốn rừng thiêng nước độc, lại bỗng đâu xuất hiện một cô bé còn non nớt, đơn thân băng lội từ trên đỉnh núi đi xuống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
