Trong ký ức của Bạc Mạt, hai cái tên Bạc Tư Trầm và Bạc Cận Phong gần như chẳng bao giờ được đặt cạnh nhau.
Những lần hiếm hoi họ xuất hiện chung trong một khung hình có lẽ chỉ đếm trên đầu ngón tay, thường là vào dịp năm mới tại nhà cũ. Nhưng hồi ấy, Bạc Tư Trầm và dì Tần đều bận rộn vô cùng. Dẫu là ngày Tết đoàn viên, họ cũng chỉ ghé qua dùng vội bữa cơm rồi lại tất tả rời đi.
Chớp nhoáng và tĩnh lặng. Giữa họ vắng bóng những lời hỏi han, để rồi sau đó ai lại quay về thế giới của người nấy.
Căn từ đường rộng lớn cuối cùng chỉ còn lại cô và Bạc Cận Phong. Vốn chẳng muốn trêu chọc vị thiếu gia tính khí thất thường kia, cô luôn tự giác chui tọt vào phòng ôm sách vở. Hai cái Tết trôi qua ở nhà họ Bạc, đọng lại trong cô chỉ là một bầu không khí lạnh lẽo, vắng lặng đến nao lòng.
Thế nên, khi cẩn thận bưng ly nước xoài bước ra khỏi bếp, Bạc Mạt đã khựng lại, hoàn toàn không lường trước được cảnh tượng trước mắt.
Hai người bọn họ, nước sông không phạm nước giếng, ấy vậy mà ngay khoảnh khắc cô cất tiếng, cả hai lại đồng loạt ngước mắt nhìn sang.
Bạc Mạt ngẩn người.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

