"Tiểu Mạt, chào mừng con về nhà!"
Bạc Mạt vẫn còn ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì, giây tiếp theo, tiếng "bụp" giòn giã vang lên từ ống pháo giấy trên tay người giúp việc. Những dải ruy băng rực rỡ sắc màu bung tỏa, nhảy nhót xoay vòng dưới ánh đèn trước khi bay lả tả xuống người cô.
Ánh mắt Bạc Mạt hơi dịch chuyển, vô tình va phải hình bóng một người thanh niên đang đứng dưới ánh đèn chùm rực rỡ.
Anh diện một bộ đồ thường phục rộng rãi đầy tùy hứng, trên khớp cổ tay trắng trẻo nổi bật chiếc đồng hồ cơ tinh xảo. Mái tóc đen mềm mại rủ xuống trước trán, cả người toát lên vẻ lười nhác ngả ngớn tựa như một con mèo lớn đang say ngủ.
... Lại còn mặc cả cây đen, trông sao cũng thấy giống hệt Tiểu Bạch. Lẽ nào đây chính là truyền thuyết "chủ nào tớ nấy" trong nhân gian sao?
Có điều, vẻ mặt anh lúc này trông hầm hầm lạ kỳ, lại còn pha chút ngượng ngập miễn cưỡng. Lát sau, anh tặc lưỡi một tiếng "chậc" đầy bực dọc, đưa tay vò rối mái tóc rồi phụng phịu dang rộng món đồ đang cầm trên tay.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
