Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Aaaa, cái mụ già giả tạo này." Hắc Vô Thường vùng vẫy cái thân mềm oặt dưới sàn, cái đầu còn bị Trình Ý nắm trong tay, hai mắt tức đến trợn trắng, miệng bắn rap không kịp hồi chiều: "Mụ diễn cho ai xem, tính đổ hết lỗi lên người tôi à? MỤ NẰM MƠ ĐI."
"Hôm đó tôi lén lút trộm rượu, tôi say xỉn, tôi mất hồn lạc vía, tôi nhận tôi không dám cãi. Còn mụ, mụ lúc đó ở đâu, làm gì? Hả? Mụ bỏ bê công việc, mụ vô trách nhiệm, mụ mong ngồi không mà hưởng, mụ gian díu với quỷ sai mới đến, cái thứ không có liêm sỉ nhà mụ còn dám đứng trên đài cao đạo đức mà chỉ trích tôi, mụ không xem lại mụ có mặt mũi đó không."
Bạch Vô Thường lén liếc nhìn Trình Ý, vừa chạm mắt với cô đã chột dạ kéo lấy tóc phủ xuống che mặt.
"Tôi chỉ giúp đỡ người mới tới thôi." Lời giải thích yếu ớt lại làm Hắc Vô Thường tức đến bật cười: "Ha, giúp đỡ? Giúp đỡ mà bóp mông người ta, giúp đỡ mà hết sờ chỗ này rồi lại mò chỗ kia. Mụ nhiệt tình như thế từ bao giờ."
Bạch Vô Thường lí nhí, cố chống chế lần cuối: "Nào có sướng được như anh nói."
Tròng mắt Hắc Vô Thường vốn trắng dã giờ lại sòng sọc đầy tơ máu trừng lớn về phía Bạch Vô Thường giống như muốn ăn tươi nuốt sống mụ: "Cái gì? Sướng á? Aaaa cái mụ biến thái này."
Trình Ý: "Trật tự chút đi."
Bạch Vô Thường nhăn mặt, nghe tiếng thôi đã thấy đau, nếu không phải quỷ chắc máu cũng bắn xa 3m.
"Tôi không ngốc, đừng thao túng tôi." Trình Ý phủi tay ngồi trở lại giường.
Bạch Vô Thường lom khom bò tới ôm lấy đầu Hắc Vô Thường nhỏ giọng hỏi thăm: "Anh không sao chứ?"
"Đừng có dùng bàn tay đã sờ soạng quỷ sai khác mà chạm vào tôi." Hắc Vô Thường đáp bằng giọng hờn dỗi.
Bạch Vô Thường: "Được được, chuyện này để sau. Hôm nay chúng ta đến đây là có việc, làm xong còn trở về."
"Hừ."
Đợi hai người Hắc Bạch thủ thỉ xong Trình Ý mới hỏi đến chuyện chính: "Diêm Vương sai hai người đến đây tìm tôi là vì chuyện gì?"
Bạch Vô Thường chỉnh lại tư thế, thoải mái khoanh chân ngồi dưới sàn, đầu Hắc Vô Thường cũng được đặt ngay ngắn trong lòng.
"Diêm Vương bảo..." Bạch Vô Thường khoa tay múa chân truyền đạt hết lại lời Diêm Vương đã nói.
Trình Ý trầm ngâm giây lát bắt đầu đúc kết: "Ý là, không thể rời đi, tôi phải nghe lời cái hệ thống kia hoàn thành cốt truyện nữ phụ độc ác, cuối cùng nhận cái kết bi thảm mới có thể trở về địa phủ tiếp tục đầu thai."
Bạch Vô Thường cười giả lả: "Diêm Vương đã liên hệ riêng với Chủ Thần của Hệ Thống, bọn họ chỉ cần em đảm bảo thực hiện đúng các nhiệm vụ chính tuyến, cái khác em muốn như thế nào bọn họ sẽ không can thiệp."
Trình Ý nheo mắt nhìn Bạch Vô Thường đầy nghi ngờ: "Đơn giản như vậy thôi sao?"
Bạch Vô Thường cười khờ nhìn sang chỗ khác, Hắc Vô Thường tiếp lời lên tiếng: "Tất nhiên rồi, là bọn họ không đúng trước vô cớ chạy tới chỗ chúng ta bắt người, đúng là không hiểu nổi."
Bạch Vô Thường mặt cười phụ hoạ: "Bé cưng, chuyện này nhìn tích cực cũng có mặt tốt. Em cứ tưởng tượng bản thân đang chơi game nhập vai thôi, được sống thêm một kiếp hưởng thụ thêm mấy mươi năm. Chị còn nghe nói, sau khi hoàn thành cốt truyện nhiệm vụ giả* có quyền đưa ra một tâm nguyện bất kỳ làm phần thưởng."
*Nhiệm vụ giả: Người làm nhiệm vụ
"Thật."
Bạch Vô Thường gật đầu như giã tỏi.
"Vậy thì tôi đồng ý."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








