Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Sắp Đi Đầu Thai Lại Bắt Xuyên Thành Nữ Phụ Ác Độc Chương 1: Hệ Thống

Cài Đặt

Chương 1: Hệ Thống

Một người một chó, ngồi xổm, bốn mắt nhìn nhau.

Một bàn tay lặng lẽ mò ra sau xiết chặt lấy viên gạch, giơ lên hạ xuống không một động tác thừa.

Tiếng "Ẳng ẳng" vang lên trong con ngõ.

Nữ sinh phủi tay đứng dậy rời đi, bỏ lại phía sau đầu chó đang chảy máu quặn quại kêu và giọng nói máy móc nghiến răng nghiến lợi vang lên trong đầu.

"Cô dám đánh tôi?"

"..."

"Trình Ý, đứng lại, ai cho cô đi. Tôi sẽ không để yên chuyện này đâu. TUYỆT ĐỐI KHÔNG..."

"TRÌNH Ý, TRÌNH Ý Ý Ý..."

...

Mắt đối mắt, sau đó là tiếng ghế đổ người ngã cùng tràn ngôn từ mất kiểm soát.

"Aaaaaaaa... Mẹ kiếp, chết tiệt. Cái l** gì vậy? Tránh xa tao raaaaa...."

Công tắc đèn tự động được bật lên chiếu rọi toàn cảnh trong phòng.

Trình Ý ngồi bệt dưới sàn bên cạnh là chiếc ghế ngã, gương mặt cô đỏ bừng, hơi thở gấp gáp.

"Ha ha ha, Trình Ý, cô có phải bị tôi doạ sợ rồi không? Ha ha ha, đáng đời đồ xấu xa nhà cô."

Tiếng cười khoái trá xen lẫn giọng nói đắt ý vang lên. Trình Ý nhìn về phía phát ra âm thanh, cách cô không xa, nơi đó đang nằm một con gián như đột biến bự tổ chảng.

"Chết tiệt, lại là thứ điên này."

Trình Ý chán ghét ra mặt tay rút dép khỏi chân đập "Bôm Bốp" xuống.

Con gián bị ép như bánh kẹp qua chốc lát lại cựa quậy 6 cái chân rồi giủi đít bò dậy: "Lần này đừng mong giết được tôi. Nói cho cô biết, hệ thống đã dùng điểm tích lũy mua thêm áo giáp..."

"Bốp bốp bốp, bốp bốp bốp, bốp bốp bốp bốp."

Dép đập đến thế như vũ bão, 'Gián Hệ Thống' không kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã phải đăng xuất.

Nhìn 'nạn nhân' không còn sự sống Trình Ý hài lòng lê thân treo lên giường kéo chăn chuẩn bị ngủ.

Còn chuyện treo cổ ấy hả? Ừm, để cô dành dụm lại dũng khí cái đã.

...

Tích tắc... tích tắc... cạch.

Hai kim giao nhau, đồng hồ điểm 12.

Làn sương trắng theo khe cửa từ ngoài luồng vào, nhiệt độ trong phòng phút chốc trở nên lạnh lẽo.

Trình Ý mở bừng mắt.

Bên giường vô thanh vô thức xuất hiện hai bóng người một nam một nữ, một đen một trắng, gương mặt thì như xác chết trôi.

"Vèo..."

"Rắc."

Mọi chuyện diễn ra trong chớp mắt, chỉ thấy Trình Ý nhanh như chớp lao tới nắm lấy người áo đen lưu loát xoay một cái vặt rớt đầu của người ta xuống.

"Hắc Bạch, hai người thật sự dám đến."

Cô nhìn cái đầu trong tay rồi nhìn người áo trắng đang run rẩy ngồi co ro trong góc sát khí đằng đằng truy hỏi: "Nói, ngày hôm đó hai người biến đi đâu để cái thứ hệ thống kia nửa đường xuất hiện quấy rối khiến tôi không thể đi đầu thai."

Đáp lại là tiếng gió rít qua khe cửa.

"Bạch Vô Thường."

Bạch Vô Thường bị điểm tên giật thót vội vàng chứng minh trong sạch không quên đâm sau lưng Hắc Vô Thường một dao.

"Bé ơi, hơn trăm năm qua có gì tốt mà chị không nhớ đến em? Ngày quan trọng như vậy sao chị quên được, em phải tin chị tất cả là do Hắc Vô Thường, đúng đúng, chính là Hắc Vô Thường. Chị đã nhắc hắn ngày cửa đầu thai mở không được xảy ra chuyện hắn không nghe còn lén trộm rượu mạnh bà ủ uống đến bội thực, vía đã xuất mất 3 hiện tại còn chưa triệu hồi về được."

Bạch Vô Thường nói xong đưa tay lau nước mắt vốn không tồn tại, một bộ chị vô tội, chị oan ức vô cùng, chị chả biết gì cả.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc