Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hai người đi đến đầu ngõ, Sơ Doanh chỉ tay về phía chiếc SUV màu đen đang đỗ gần đó: “Anh trai em đến đón rồi. Còn về câu trả lời…”
“Không vội.” Giang Cẩn Sơ suy nghĩ giây lát rồi tiếp lời: “Trước khi kỳ nghỉ kết thúc, em cho tôi biết đáp án là được.”
“Vâng, hẹn anh lần sau, để em mời nhé.”
Rất nhanh sau đó, cô đã tìm ra tên bài hát, là “Mũi tên một chiều”.
Điện thoại của Sơ Doanh tự động kết nối với Bluetooth trên xe, âm nhạc bắt đầu vang lên qua loa. Mạnh Kỳ An liếc nhìn em gái, thấy vẻ rạng rỡ hiện rõ trên mặt cô liền trêu: “Uống cà phê rồi lại còn đi ăn trưa, lúc về thì lưu luyến mãi chẳng muốn lên xe, xem chừng tiến triển thuận lợi lắm nhỉ?”
Sơ Doanh vội thu lại nụ cười, bướng bỉnh đáp: “Cũng bình thường thôi ạ.”
Mạnh Kỳ An nhìn qua gương chiếu hậu, thấy một hàng bóng bay nằm chễm chệ ở ghế sau: “Có trẻ con quá không đấy? Lớn tướng rồi còn mua lắm bóng bay thế này.”
Tay cô vẫn giữ chặt sợi dây, như thể sợ bóng sẽ bay mất ngay cả khi đang ở trong xe. Sơ Doanh nghiêng đầu: “Không hề trẻ con nhé, em thích mà.”
Bài hát vừa lúc đến đoạn cao trào, ca từ quẩn quanh với những câu hỏi về tên anh là gì, thích anh là thế nào... những lời tình ca có chút lộn xộn. Sơ Doanh lẩm nhẩm học theo từng chữ một.
Những biểu hiện khác lạ của em gái hôm nay đều không qua được mắt Mạnh Kỳ An. Từ việc đồng ý đi xem mắt, đến việc dày công trang điểm rồi lại vui vẻ như thế này... Nếu nói chỉ đơn giản là vì sợ ảnh hưởng đến ba anh thì không thuyết phục chút nào, chắc chắn là có uẩn khúc phía sau.
Mọi bằng chứng rành rành trước mắt xâu chuỗi lại chỉ dẫn đến một đáp án duy nhất. Mạnh Kỳ An nói thẳng thừng: “Doanh Doanh, có phải em đã thích Giang Cẩn Sơ từ trước rồi không?”
Sơ Doanh ngồi bật dậy, lập tức phản bác: “Không có đâu!”
Nhưng lời phản bác ấy nghe sao mà yếu ớt, chẳng có chút sức thuyết phục nào.
Trong xe bỗng chốc im lìm. Đối mặt với ánh mắt dò xét sắc sảo của anh trai - người vốn có bản năng của một cảnh sát, Sơ Doanh biết mình chẳng thể trốn tránh được nữa.
Cô lý nhí: “Anh đừng nói cho mẹ với chú nhé, em sợ mọi người lo lắng.”
“Yên tâm đi.” Mạnh Kỳ An gật đầu, rồi hỏi tiếp: “Em thích cậu ta từ bao giờ?”
Giọng Sơ Doanh nhỏ như tiếng muỗi kêu: “Từ năm lớp 6...”
“Cái gì? Lớp 11?”
Mạnh Kỳ An liếc nhìn gương chiếu hậu, lập tức đánh lái vào lề đường rồi đạp mạnh phanh. Anh thốt lên đầy kinh ngạc: “Sơ Doanh Doanh... em... hồi lớp 6 thì em biết gì là thích chứ? Sao em có thể thích cậu ta lâu đến thế? Cậu ta dựa vào cái gì mà có được sự chung thủy đó của em chứ?”
Thời gian cô thầm thương trộm nhớ người ta còn lâu hơn cả quãng thời gian anh và cô quen biết nhau.
“Anh ấy xứng đáng mà.”
Sơ Doanh kể sơ qua ngọn ngành chuyện hai người quen nhau ra sao, vì sao cô lại thích anh. Rồi cô nhìn Mạnh Kỳ An, khẽ nói: “Cũng giống như anh thích chị Nam Khê vậy thôi.”
Mạnh Kỳ An sợ nhất là ánh mắt đáng thương này của em gái, anh thở dài: “Em nghĩ kỹ là được, anh trai sẽ vô điều kiện ủng hộ em.”
Sơ Doanh chủ động chuyển chủ đề: “Chị Nam Khê vẫn chưa có tin tức gì sao anh?”
Không khí trong xe đột ngột chùng xuống. Suốt một năm qua, Thẩm Nam Khê hoàn toàn bặt vô âm tín.
“Chắc chắn chị ấy sẽ không sao đâu.” Sơ Doanh an ủi.
Thẩm Nam Khê là vị hôn thê của anh trai cô. Chị cũng là một cảnh sát giống anh, nhưng sau khi đính hôn không lâu, chị đã mất tích trong một vụ án. Cấp trên nói chị ấy đã hy sinh, nhưng cả Mạnh Kỳ An và Sơ Doanh đều tin chắc rằng chị ấy vẫn còn sống ở đâu đó trên thế giới này.
Về đến nhà, Mạnh Khiêm Hoành đang ở trong bếp cán vỏ bánh. Thấy cô về, ông cười hiền lành: “Doanh Doanh về rồi đấy à, tối nay nhà mình ăn sủi cảo nhé.”
Mạnh Kỳ An chen vào: “Bố, con cũng về đây này.”
Mạnh Khiêm Hoành liếc con trai: “Thấy rồi, một người lù lù ra đấy còn phải nhắc.”
Sơ Doanh di truyền từ mẹ nên chẳng biết gói sủi cảo, nhưng hôm nay cô lại muốn thử sức: “Anh ơi, nặn thế nào ạ?”
Mạnh Kỳ An làm mẫu cho em gái: “Như thế này này, bóp mép hai bên lại cho dính nhau.”
Sự thật chứng minh, đầu óc Sơ Doanh đã hiểu nhưng đôi tay thì không. Trong khi chú và anh trai nặn ra những chiếc sủi cảo có viền hoa đẹp mắt thì cô chỉ biết dán mép bánh lại, trông cứ như bánh sẽ bục ra ngay khi vừa thả vào nồi nước sôi vậy.
Cơm nước xong xuôi, cả gia đình bốn người cùng ngồi quây quần trên ghế sofa xem tivi. Sơ Doanh cứ hết nhìn mẹ lại quay sang nhìn anh trai, bồn chồn không yên.
Mạnh Kỳ An vừa lột quýt vừa nói: “Muốn nói gì thì nói đi, cứ nhìn mọi người cả buổi tối thế làm gì.”
Lúc ăn cơm đã thấy cô nàng hồn vía lên mây, thiếu điều muốn khắc hai chữ “có chuyện” lên trán rồi.
Sơ Doanh nhắm mắt lại, mất hai giây để chuẩn bị tâm lý rồi dõng dạc nói: “Mẹ, chú, anh trai... con đã quyết định rồi. Con sẽ kết hôn với Giang Cẩn Sơ.”
Lúc này, kể từ khi Giang Cẩn Sơ nói lời cầu hôn mới chỉ trôi qua chưa đầy 12 tiếng đồng hồ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















