Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Họ chọn một vị trí ngồi cạnh cửa sổ để có thể ngắm cảnh tuyết rơi. Giang Cẩn Sơ khẽ dặn dò một câu: “Đợi tôi một lát, tôi quay lại ngay. Em muốn ăn gì cứ chủ động gọi món trước nhé.”
Sơ Doanh ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng, anh đi cẩn thận nhé, đường hơi trơn đấy.”
Nói xong cô mới giật mình nhận ra cuộc đối thoại vừa rồi sao mà giống một cặp vợ chồng già đến thế, một người dặn dò, một người lo lắng. Cô chống cằm, nghiêng đầu nhìn theo bóng lưng Giang Cẩn Sơ một lần nữa, dõi theo cho đến khi anh khuất hẳn.
Lần này cô biết chắc chắn anh sẽ quay lại.
Những bông tuyết nhẹ tênh phiêu lãng theo gió, đậu vào cửa kính rồi tan ra thành hình cánh hoa. Lớp kính bị phủ một tầng sương mờ ảo. Sơ Doanh đưa ngón tay lên, dùng đầu ngón tay viết một chữ “Sơ”.
Là họ của cô, cũng là tên của anh.
Dì chủ quán bưng ra một bát chè nấm tuyết, liếc mắt thấy chữ viết trên cửa kính liền cười bảo: “Cô bé à, đây là chè hạt sen nấm tuyết dì tặng cháu, uống cho ấm người.”
Sơ Doanh vội vàng lấy điện thoại trong túi xách ra: “Cháu cảm ơn dì, hết bao nhiêu tiền để cháu gửi ạ?”
Dì chủ quán liên tục xua tay, vui vẻ nói: “Không cần đâu, đây là lần đầu tiên Tiểu Giang dẫn con gái tới đây, dì thấy nó quý trọng cháu lắm đấy.”
“Dạ… vậy dì cứ gọi cháu là Doanh Doanh cho thân mật nhé.”
Sơ Doanh dùng hai tay áp vào bát sứ, hơi nóng truyền vào lòng bàn tay khiến khóe môi cô khẽ cong lên. Anh chỉ dẫn mình cô đến đây, liệu có phải trong lòng anh, cô cũng có chút khác biệt?
Dì chủ quán vốn tính xởi lởi, từ tận đáy lòng dì đã xem hai người là một đôi: “Tiểu Giang rất để ý đến cháu đấy, tính nó hơi trầm, không giỏi thể hiện bằng lời nói nhưng thực tế lại là người rất trọng tình cảm.”
Vệt hồng trên tai Sơ Doanh vừa kịp lặn xuống lại một lần nữa dâng lên. Cô lý nhí: “Dì ơi, tụi cháu chỉ là bạn học cũ thôi ạ.”
“Dì biết mà, dì biết chứ.” Dì chủ quán trưng ra vẻ mặt "dì hiểu hết cả rồi".
Hạt sen được hầm mềm nhừ, nấm tuyết thì giòn sần sật. Sơ Doanh ăn một cách ngon lành, cảm thấy buổi xem mắt này quả thực mang lại những cảm xúc thật bất ngờ.
Cô nâng bát chè, đưa mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ. Thân hình cao ráo ấy lại xuất hiện trong tầm mắt cô một lần nữa. Dáng người anh đứng giữa trời tuyết đầu mùa trắng xóa trông càng thêm nổi bật trong chiếc áo khoác đen, khí chất của Giang Cẩn Sơ dường như càng trở nên lạnh lùng hơn. Anh mang một vẻ cô độc như tách biệt hẳn với thế giới xô bồ ngoài kia.
Giang Cẩn Sơ bước vào, trên tay xách một chiếc túi giấy đặt sang chiếc ghế bên cạnh. “Em gọi món chưa?”
Cơ thể Sơ Doanh đã ấm hơn một chút, cô lấy hết can đảm nhìn anh: “Em vẫn chưa, em đợi anh về rồi cùng gọi.”
Giang Cẩn Sơ như làm phép, lấy ra từ túi giấy một chiếc túi sưởi ấm tay hình mèo nhỏ: “Cầm cho ấm tay.”
“Em cảm ơn.”
Hóa ra anh vừa chạy ra ngoài là để mua thứ này sao?
Sơ Doanh nhận lấy túi sưởi, đầu ngón tay cô vô tình chạm vào ngón tay thon dài của anh. Cảm giác như có luồng điện xẹt qua khiến cô luống cuống rụt tay về. Giang Cẩn Sơ khẽ nhíu mày một cái khó nhận ra, sao tay cô lại lạnh đến mức như đóng băng thế này?
Trong thực đơn đã chọn, anh gọi thêm một phần sữa đậu nành gừng ấm. Sơ Doanh vừa ngửi thấy mùi gừng, đôi lông mày xinh đẹp đã vô thức nhíu lại, sự bài xích trỗi dậy một cách tự nhiên. Nhưng đây là món Giang Cẩn Sơ gọi, là tấm lòng của anh dành cho cô. Sơ Doanh đành cắn răng múc một thìa cho vào miệng, vị cay nồng của gừng xộc thẳng vào khoang miệng. Đôi mày vốn đã nhíu lại, giờ đây có khi còn kẹp được cả một tờ giấy.
Giang Cẩn Sơ ngước mắt lên, lập tức nhận ra cô đang khó chịu: “Không thích ăn thì đừng gượng ép.”
Sơ Doanh vốn không ăn được gừng, dù chỉ là một chút gừng băm cô cũng không chịu nổi. Trước khi ăn còn mạnh miệng bảo không kén ăn, vậy mà loáng cái đã "lòi đuôi" rồi. Nhưng mà, cô thực sự cực kỳ, cực kỳ ghét gừng.
Sơ Doanh vội đẩy bát sữa sang một bên: “Thực ra em không kén ăn thật đâu, chỉ là em không tài nào chịu được mùi gừng thôi.”
Thực tế thì danh sách “không ưa” của cô còn có thịt mỡ, da gà, mướp, hành, tỏi, rau mùi, đậu bắp, cà rốt... và nhiều thứ khác nữa.
Giang Cẩn Sơ ôn tồn nói: “Ăn uống thì không cần gượng ép, miễn vui vẻ là được.”
Suốt cả bữa trưa, Sơ Doanh cứ mải suy nghĩ xem lúc nào thì nên trả lời câu hỏi của Giang Cẩn Sơ. Trả lời nhanh quá thì sợ mình trông có vẻ vội vã, mà chậm quá thì lại lo sẽ lỡ mất cơ hội.
Cô không hề hay biết rằng, mọi biểu cảm đắn đo, rối rắm ấy đều đã lọt vào mắt của người đối diện.
Bữa trưa kết thúc, gió bấc vẫn thổi lồng lộng qua những tán cây ngô đồng. Cái lạnh của miền Nam thật sự là cái lạnh buốt thấu xương tủy. Sơ Doanh không kìm được mà khẽ rùng mình một cái.
Giang Cẩn Sơ lấy từ trong túi giấy ra một chiếc khăn quàng cổ màu trắng kem rồi đặt vào tay Sơ Doanh: “Khăn quàng của em này.”
“Anh còn mua cả khăn quàng cổ nữa sao?”
Sơ Doanh không kìm được mà hỏi lại vì quá đỗi ngạc nhiên, nhưng đôi tay lại rất thành thật mà nhận lấy. Chiếc khăn mềm mại, thoang thoảng mùi gỗ tuyết tùng thanh mát đặc trưng trên người anh.
Dì Triệu chứng kiến hết thảy, trên tay dì cầm hai túi nilon: “Tiểu Giang thật sự rất tâm lý, nhưng dì thấy nó chỉ chu đáo với mỗi mình cháu thôi, chứ quanh nó chẳng bao giờ thấy bóng dáng cô gái nào khác đâu.”
Giang Cẩn Sơ buộc phải lên tiếng ngắt lời: “Dì Triệu à...”
Dì Triệu cười hì hì: “Nhà dì tự làm ít bánh trôi, cái này cho cháu mang về biếu ông bà ngoại, còn phần này là dành cho Doanh Doanh.”
“Cháu cũng có phần ạ?” Sơ Doanh lập tức lễ phép cảm ơn: “Cháu cảm ơn dì Triệu nhiều ạ.”
Lúc hai người chuẩn bị rời đi, dì Triệu sực nhớ ra điều gì đó liền chúc thêm một câu: “Dì chúc hai đứa bách niên hảo hợp, sớm sinh quý tử nhé!”
Sơ Doanh ngay lập tức im bặt, mặt đỏ bừng như trái cà chua chín, cúi gầm mặt xuống trông chẳng khác nào một con chim cút nhỏ đang sợ hãi. Mọi chuyện đã đi đến đâu đâu, còn chưa có chút manh mối nào mà dì đã chúc xa thế rồi.
Ngoài cửa sổ tuyết đã ngừng rơi. Trên nền tuyết trắng xóa in hằn những dấu chân qua lại, không ít trẻ con đã ùa ra ngoài để chơi ném tuyết và nặn người tuyết.
Một cô bé đứng trước cửa tiệm cất tiếng rao: “Anh ơi, anh mua cho bạn gái một quả bóng bay đi ạ.”
“Bọn chị không phải...”
“Em cứ chọn đi.”
Giang Cẩn Sơ và Sơ Doanh đồng thời lên tiếng, nhưng lời nói lại hoàn toàn trái ngược nhau. Sơ Doanh ngẩn người, anh không hề phủ nhận mối quan hệ bị hiểu lầm này sao?
Nhìn một loạt bóng bay rực rỡ, Sơ Doanh hoa cả mắt, con thỏ cô cũng thích mà hình bông hoa cô cũng ưng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















