Bùm... Bùm... Bùm...
Đến ngày thứ mười lăm của chuỗi hành trình thử thách đầy nghiệt ngã, khi công đoạn nhuộm và phơi nắng mặc nưa đã đi được hơn một nửa chặng đường, xưởng lụa nhà họ Huỳnh chính thức bước vào giai đoạn thứ hai, giai đoạn định hình nên phẩm chất độc nhất vô nhị của Lãnh Mỹ A: Kỹ nghệ dập lụa bằng búa gỗ.
Không gian gian xưởng giữa đêm khuya không còn tiếng lạch cạch của khung cửi nữa, mà thay vào đó là những tiếng nện trầm đục, nặng nề, có sức nặng đến mức làm rung chuyển cả những thanh xà gồ bằng gỗ sao đen trên mái tôn rỉ sét. Giữa lòng xưởng, người ta đã cho kê một phiến đá hoa cương lớn màu xám đen, bề mặt được mài phẳng nhẵn và láng mịn như gương. Cuộn lụa sau khi đã ngậm đủ hai mươi nước nắng mặc nưa, có màu đen thẫm mờ, được cuộn tròn thật chặt xung quanh một trục gỗ cây bàng già. Chú Năm Thợ Cả cùng hai thanh niên lực điền khỏe mạnh trong xóm được Kim Lý bỏ tiền thuê thêm bằng số tiền tiết kiệm ít ỏi còn lại, tay cầm những chiếc búa gỗ lớn làm bằng lõi cây me đất nặng đến năm bảy ký, thay phiên nhau nện thẳng góc xuống mặt vải.
Bùm! Bùm! Bùm!
Từng nhịp búa quai xuống vang lên dứt khoát, mạnh mẽ như tiếng trống trận giữa đêm giông. Con Mận đứng bên cạnh bếp lò, vừa quạt lửa để nấu nước chè xanh cho thợ uống đỡ mệt, vừa tò mò nhìn những thớ cơ bắp tay của chú Năm cuộn lên theo từng nhịp búa. Hai tai nó như muốn ù đi vì thứ thanh âm dồn dập, nặng nề ấy. Nó rụt rè bước lại gần Kim Lý, hỏi nhỏ:
"Cô Ba ơi... tui thấy người ta làm lụa lụa tơ tằm ở mấy xưởng khác, dệt xong là người ta mang đi nấu sáp rồi dùng bàn ủi than của Tây ủi cho phẳng rí là đem bán được rồi. Sao cái lụa Lãnh Mỹ A của nhà mình lại phải giã bằng búa dã man như hành hình thế này hả cô? Giã kiểu này không sợ nó rách nát hết thớ vải sao cô?"
Kim Lý lúc này đang đứng bên cạnh phiến đá hoa cương, tay cô cầm một cây thước gỗ dày để kiểm tra độ dày và độ co giãn của tấm vải sau mỗi lượt dập búa. Gương mặt cô dưới ánh đèn dầu phộng bập bùng trông có vẻ thanh tú nhưng lại toát lên một vẻ thông tuệ, rạch ròi của một chuyên gia phục chế chất liệu. Cô mỉm cười, kiên nhẫn giải thích cho Mận:
"Mận, em nhìn cho kỹ vào bề mặt tấm vải đi. Lụa thường chỉ cần phẳng và mềm, nhưng Lãnh Mỹ A là vua của các loại lụa là vì nó có kết cấu đặc biệt. Khi chiếc búa gỗ nặng nề này nện xuống với một lực cực đại, nó sẽ ép các sợi tơ tằm vốn có tiết diện tròn lún chặt vào nhau, phá vỡ cấu trúc ban đầu để biến chúng thành những dải dẹt mỏng khít rịt. Quan trọng nhất, lực búa cơ học sẽ ép cho chất nhựa mặc nưa vốn đang bám lỏng lẻo trên bề mặt thớ vải thấm sâu, len lỏi vào tận lõi trong cùng của từng sợi tơ, tạo ra một phản ứng liên kết phân tử bền vững. Càng dập nhiều búa, mặt lụa càng nhẵn mịn, cấu trúc vải càng khít khao đến mức tối đa. Đến mức khi thành phẩm, tấm lụa sẽ không còn nhìn thấy những lỗ kim của đường dệt nữa, mà nó sẽ có một lớp màng đen bóng loáng, mướt rượi như da voi non, và có khả năng chống thấm nước, chống ẩm mốc tuyệt đối. Người ta mặc loại lụa này vào mùa hè thì mát lạnh, mùa đông thì ấm áp, càng mặc giặt nước nhiều thì lụa lại càng bóng lộn lên chứ không bao giờ bị sờn cũ."
Cô vừa nói vừa cúi người nâng một đoạn vải vừa được dập xong lên dưới ánh đèn dầu. Sắc đen lúc này đã có sự chuyển biến rõ rệt so với ban ngày. Nó không còn là màu đen xỉn thô ráp của tro bếp hay màu nâu đất nữa, mà đã bắt đầu chuyển dịch sang một màu đen huyền ảo, có độ óng ánh tự nhiên như mật ong rừng đậm đặc, mướt rượi và mang lại một cảm giác mát lạnh tức thì khi áp lòng bàn tay vào da thịt.
Đúng lúc công việc đang ở độ dồn dập nhất, cánh cửa gỗ dày của xưởng dệt bất ngờ bị một lực lượng mạnh bạo đẩy mạnh ra từ phía bên ngoài. Gió đêm mang theo cơn mưa giông từ phía bến sông Kênh Tẻ bất chợt thốc mạnh vào trong lòng xưởng, làm ngọn đèn dầu phộng đang treo trên vách phụt tắt cái rụp, khiến cả không gian lập tức chìm vào bóng tối, chỉ còn lại ánh lửa đỏ bập bùng, nhảy múa điên cuồng từ chiếc bếp củi nấu nước ở góc tường.
Trong ánh lửa đỏ mờ ảo ấy, một bóng người cao lớn, vững chãi bước vào giữa lòng xưởng. Chiếc áo khoác bằng vải bạt dính đầy nước mưa lấp lánh dưới ánh lửa như một bộ giáp của một chiến binh vừa bước ra từ trận bão biển.
"Cậu... Cậu Hai Kiệt!" Chú Năm Thợ Cả giật mình kinh hãi, ông vội vàng buông rơi cây búa gỗ xuống nền gạch, cúi đầu run rẩy. Hai người thanh niên lực điền và hai dì thợ phụ cũng mặt mày tái mét, lật đật nép sát vào những chiếc khung cửi gỗ đứng im lìm ở góc tối, không ai dám thở mạnh.
Trần Thế Kiệt thong thả bước từng bước vững chãi vào giữa lòng xưởng dệt hoang tàn. Đêm nay hắn mặc một bộ vest bằng vải thô màu xám tro cắt may theo kiểu Tây nhưng không thắt cà vạt, để hở hai chiếc cúc áo trên, lộ ra khuôn ngực vững chãi và nước da ngăm đen vì nắng gió bến bãi. Mái tóc húi cua đẫm nước mưa càng làm tăng thêm vẻ phong trần, hoang dã và có phần tàn nhẫn của gã trùm đang nắm giữ sinh mệnh kinh tế của cả vùng cảng bến Kênh Tẻ. Đôi mắt sâu hoắm, sắc lạnh như dao cạo của hắn chậm rãi đảo qua một lượt khắp bãi phơi trong nhà, dừng lại trên những cuộn lụa đen đang được xếp ngay ngắn, thành hàng thành lối, rồi cuối cùng găm chặt vào bóng dáng mảnh dẻ nhưng thẳng tắp của Kim Lý.
"Cậu Hai Kiệt quá khen rồi. Tôi đã nói với anh từ ngày đầu tiên bước chân vào Nghiệp đoàn: Huỳnh Kim Lý tôi không bao giờ có thói quen vẽ bánh trên giấy để đi lừa gạt đối tác. Tôi đang dùng chính sức lao động và năng lực thực tế của mình để chứng minh cho anh thấy rằng: xưởng lụa nhà họ Huỳnh này xứng đáng là đối tác liên doanh độc quyền duy nhất của Nghiệp đoàn bến Kênh Tẻ. Thứ anh có được không chỉ là lợi nhuận từ những thước lụa thượng phẩm, mà là một vỏ bọc rửa hàng hoàn hảo nhất đất Đông Dương."
Trần Thế Kiệt khẽ hừ một tiếng trong cổ họng, một điệu cười khẩy đầy sự thú vị. Hắn tiến lên một bước dài, thu hẹp khoảng cách giữa hai người đến mức Kim Lý có thể ngửi thấy mùi thuốc lá Craven A nồng nồng quyện với vị mằn mặn, hoang dã của mưa bão bến tàu phát ra từ cơ thể hắn. Hắn cúi người xuống, ghé sát vào bên tai cô, giọng nói hạ thấp xuống nhưng từng chữ lại nặng như chì:
"Cô Ba, lụa của cô làm ra đẹp thật, đến mắt tôi còn không bắt bẻ được chữ nào. Nhưng cô nên nhớ cho kỹ, tuần sau sẽ có một chuyến tàu chở máy móc cơ khí từ Nhật Bản cập thẳng vào cầu cảng bến Kênh Tẻ của tôi dưới sự giám sát tối cao của Sở Mật thám Pháp. Bọn lính thủy Tây sẽ dùng súng trường lưỡi lê để lục lọi từng ngóc ngách, từng thùng hàng tại cầu cảng.
Giao ước của tôi và cô không phải là trò chơi con nít. Tôi đóng băng khoản nợ cho cô, không phải để cứu cô, mà là đang đặt cược uy tín của Nghiệp đoàn vào sự sống còn của xưởng lụa này. Nếu lụa của cô giao trễ một ngày, hoặc chất lượng không đủ dày dặn để che mắt lính Tây, mật thám Pháp lập tức sẽ khép xưởng lụa nhà cô vào tội tàng trữ hóa chất lậu của bưng biền. Lúc đó, dẫu tôi có muốn giơ tay cứu, thì luật pháp thực dân và nhà tù bót Catinat cũng sẽ nuốt chửng cô, con bé người hầu, và cả sản nghiệp của tía cô mà thôi. Ở cái đất Sài Gòn này, sai một ly là tan xương nát thịt, tôi không có dư lòng thương hại để dọn dẹp tàn cuộc cho một kẻ thất bại đâu."
Nói đoạn, không chờ Kim Lý trả lời, Trần Thế Kiệt dứt khoát quay lưng bước thẳng ra phía cửa xưởng. Bóng dáng cao lớn của hắn nhanh chóng hòa vào màn mưa giông đen kịt bên ngoài bến cảng, để lại một lời cảnh báo rạch ròi, thực tế đến gai người vang vọng cùng tiếng mưa rơi tầm tã trên mái tôn.
Kim Lý đứng lặng nhìn theo bóng lưng hắn khuất dần, bàn tay cô siết chặt lại đến mức các đầu ngón tay trắng bệch ra. Thời gian không còn nhiều, canh bạc sinh tử này cô đã đi được một nửa chặng đường, cô buộc phải thắng, và phải thắng một cách oanh liệt nhất để mở ra con đường sống cho chính mình giữa thời đại thuộc địa đầy biến động này. Cô quay sang chú Năm Thợ Cả, ánh mắt rực lửa:
"Chú Năm! Tiếp tục dập búa! Đêm nay tụi mình không ngủ!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

