Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau khi đưa Lam Yên về, Lương Tịnh Xuyên định về ngủ, nhưng điện thoại đổ chuông. Đầu dây bên kia Trần Bạc Vũ đang bật loa ngoài, Trần Bạc Nghiêu hỏi anh đã xong việc chưa, nếu không có kế hoạch gì khác thì quay lại nhà họ Trần đánh vài ván mạt chược.
Công ty sắp tiến hành vòng gọi vốn tiếp theo, Trần Bạc Nghiêu là nhân vật then chốt quyết định cục diện.
Lương Tịnh Xuyên lái xe quay lại. Người giúp việc ra mở cửa chỉ tay về phía phòng giải trí, nói mọi người đều ở đó, trong bếp đang nấu đồ ăn khuya, bà phải vào canh lửa nên bảo Lương Tịnh Xuyên cứ tự nhiên. Anh thường xuyên lui tới nhà họ Trần nên người giúp việc cũng rất quen mặt, không cần quá giữ lễ tiết.
Lương Tịnh Xuyên băng qua hành lang để sang phía bên kia tòa nhà. Vừa đến gần cửa phòng giải trí, những lời đối thoại bên trong đã khiến bước chân anh khựng lại.
Trần Vĩnh Mậu: “Lại còn có chuyện đó sao?”
Trần Bạc Vũ cuối cùng cũng lên tiếng: “Cô ấy không bắt đón, là con tự đi.”
Đường Bội Linh: “Đôi khi con cứ quá vồ vập nên người ta mới không coi con ra gì.”
Lương Tịnh Xuyên không nghe thấy Trần Bạc Vũ đáp lại.
Nghe lén chuyện nhà người khác thực sự không phải hành vi quân tử, nhưng anh chưa bao giờ tự nhận mình là quân tử.
Đặc biệt là khi chuyện này liên quan đến Lam Yên.
Đường Bội Linh: “Bạc Vũ, con hãy nghe một lời khuyên từ người đi trước. Hai đứa yêu nhau cũng được hai năm rồi, Lam Yên chưa bao giờ tỏ ra nhiệt tình với chúng ta. Cái tính cách đó, dù có là tiên nữ thì đã sao? Con cần người để sống cùng, chứ không phải tìm một pho tượng Phật về để thờ phụng.”
Trần Bạc Nghiêu: “Bạc Vũ thấy vui là được rồi. Con cháu tự có phúc của con cháu, bố mẹ cũng đừng quản nữa. Nếu không hợp thì sau này ít đi lại là được.”
Đường Bội Linh: “Nói thì dễ lắm, sau này bao nhiêu việc trong đại gia đình, nó có gánh vác nổi không?”
Trần Bạc Nghiêu: “Chẳng phải còn có mẹ sao.”
Đường Bội Linh: “Mẹ còn muốn hưởng phúc vài năm nữa. Bạc Vũ, nếu con khăng khăng chọn nó thì bố mẹ cũng chẳng nỡ chia rẽ, nhưng con hãy tự suy nghĩ cho kỹ. Sự nghiệp của con vừa mới bắt đầu, sau này còn bận rộn nhiều. Một ngày mệt mỏi về nhà còn phải đối mặt với sự lạnh lùng thờ ơ, liệu con có chịu đựng nổi cuộc sống như thế không?”
Trần Bạc Vũ lại im lặng.
Đây không phải lần đầu tiên Lương Tịnh Xuyên nghe thấy người nhà Trần Bạc Vũ chỉ trích Lam Yên.
Có một lần Trần Bạc Vũ nghe điện thoại của bà Đường Bội Linh trong văn phòng. Văn phòng của hai người ngăn cách bởi một lớp kính mờ. Hôm đó anh không khỏe nên nằm nghỉ trên sofa, Trần Bạc Vũ chắc tưởng anh không có đó nên bật loa ngoài.
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






