Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Lục Viễn Chu biết lời nói suông chẳng ai tin, liền dứt khoát lấy ra thêm ba con gà quay.
“Oa! Ca ca! Ca ca! Thơm quá à! Tiểu Tuyết muốn ăn——!”
Thấy trong tay anh lại xuất hiện gà quay, cô nhóc Lục Tiểu Tuyết lập tức reo lên vui sướng, hai tay ôm lấy eo, mắt sáng rỡ như có sao, nhìn anh chằm chằm không chớp.
Đứng cạnh cô bé là Trần Nguyên, trên gương mặt cũng không giấu nổi vẻ ngạc nhiên xen lẫn hân hoan.
“Lục ca! Anh đúng là giỏi quá!”
“Đừng vội! Tiểu Tuyết, mình đừng vội ăn thịt đã.”
Lục Viễn Chu mỉm cười, xoa nhẹ đầu em gái, rồi quay sang đám đông nói tiếp:
“Ở đây còn ba con nữa. Ai muốn ăn thì mang vàng tới đổi, ai đến trước thì được trước.”
Oành một tiếng!
Cả căn cứ như bị nổ tung.
Thật sự còn gà quay sao? Lục Viễn Chu này đúng là thần rồi!
Mọi người nhốn nháo hẳn lên.
Trong thời buổi này, có cơ hội được ăn thịt – mà lại là gà quay nóng hổi thơm lừng – thì ai mà không động lòng?
“Thật sự đổi được sao?! Mau, về nhà lấy vàng thôi!”
“Gà quay thơm như này, phải nhanh đi tìm cái gì đáng giá để đổi! Hôm nay nhất định phải ăn được một miếng!”
Không ít người vội vã quay lưng chạy về nhà.
Lục Viễn Chu nhìn dòng người lục tục quay lại mang theo đủ thứ vàng bạc, khóe môi khẽ cong lên, ánh mắt thoáng hiện ý cười.
Lần này, anh vừa ra tay đã là để lập quy củ.
Trong căn cứ có không ít người, bề ngoài thì khoẻ mạnh là thế, nhưng cứ đến lúc cần xắn tay làm việc lại trốn biệt. Lúc đội đi thu thập đồ ăn, thì người sợ vất vả, kẻ ngại nguy hiểm, toàn chui rúc giả bệnh.
Giờ thấy có thịt thì ai nấy đều lanh lẹ hơn ai hết!
“Lục đội, đây là mười thỏi vàng, tôi muốn một con.”
Chu Khôi – gương mặt chuột, tai khỉ, hai mắt nhỏ nheo lại lộ rõ vẻ gian giảo – đưa vàng tới.
“Được.”
Lục Viễn Chu đưa cho cậu ta một con gà quay.
Chu Khôi như nhịn lâu lắm rồi, vừa cầm được liền không kiêng nể gì mà xé toạc bao giấy, ăn lấy ăn để từng miếng một.
Âm thanh nhai nhóp nhép xen lẫn mùi thịt thơm ngào ngạt toả ra, khiến những người xung quanh không khỏi nuốt nước miếng ừng ực.
“Trời ơi… thơm quá đi mất.”
Chu Khôi vừa ăn vừa xuýt xoa, “Ngon thiệt sự! Đây chắc chắn là món thịt ngon nhất đời tôi từng ăn!”
Cái dáng ăn ngấu nghiến của cậu ta chẳng mấy chốc đã khiến đám người đứng bên không nhịn được nữa.
“Tôi có một hộp dây chuyền vàng! Cho tôi một con!”
“Còn tôi, mấy chiếc vòng tay bằng vàng này, đổi được không?!”
Chẳng mấy chốc, hai con gà quay còn lại cũng bị đổi hết sạch.
Còn những người đến trễ mang theo vàng, Lục Viễn Chu không từ chối ai, chỉ cười cười rồi đưa cho họ những phần đất trồng rau trong không gian.
Ai đổi được đồ ăn cũng đều vui đến mức cười tít mắt.
Trong mạt thế, có đồ ăn đồng nghĩa với được tái sinh. Bảo làm gì họ cũng tình nguyện!
“Ca ca ơi… sao mình phải đưa gà cho người ta? Tiểu Tuyết còn chưa ăn miếng nào hết trơn á…”
Lục Tiểu Tuyết mắt long lanh nhìn theo những người đang nhấm nháp gà quay, yếu ớt kéo tay anh, hỏi như muốn khóc.
Lục Viễn Chu chỉ khẽ cười, cúi xuống thì thầm bên tai em gái:
“Tiểu Tuyết ngoan, ca ca còn giấu một con cho em rồi. Đảm bảo được ăn đến thịt gà no nê.”
“Thiệt hả?!”
Tâm trạng vừa được xoa dịu phần nào, đôi mắt Tiểu Tuyết bỗng sáng bừng lên khi nhìn anh trai của mình.
Hai anh em Lục Viễn Chu từ biệt Trần Nguyên, lặng lẽ quay về chỗ ở của mình.
Nói là “nhà”, thật ra cũng chỉ là một túp lều đơn sơ tạm bợ giữa đống đổ nát.
“Anh ơi, em để dành bánh cho anh nè! Em không nỡ ăn đâu, cứ giữ mãi cho anh đó…”
Vừa vào trong nhà, cô bé Tiểu Tuyết ôm chặt miếng bánh kẹp thịt đã cất kỹ trong lòng, đưa tới trước mặt Lục Viễn Chu với ánh mắt đầy mong chờ.
Nhìn em gái nhỏ gầy gò, tiều tụy, lòng anh như bị ai bóp nghẹt, xót xa không thôi.
Anh còn chưa kịp mở miệng, thì đôi chân Tiểu Tuyết đã mềm nhũn, cả người đổ nhào về phía trước.
“Tiểu Tuyết! Em sao vậy? Mau tỉnh lại!”
Lục Viễn Chu hoảng hốt ôm cô bé lên giường, vừa cúi xuống thì phát hiện gương mặt em đỏ ửng bất thường, chân mày nhíu chặt, cả người run lên từng hồi, trông rất khó chịu.
Anh vội đưa tay lên trán em, lòng trầm hẳn xuống.
Không ổn rồi, Tiểu Tuyết bị sốt!
Lục Viễn Chu lập tức chạy đi tìm Trần Nguyên – người duy nhất trong căn cứ có dị năng chữa trị. Nhưng đúng lúc này, anh ta lại không có ở đó.
Lòng Lục Viễn Chu chìm hẳn xuống.
Trần Nguyên không có nhà, trong căn cứ lại chẳng còn thuốc men. Vậy… biết phải làm sao đây?
Giang Như Ý ngồi trước màn hình, tua lại đoạn ghi hình từ camera đặt ở vườn rau phía sau nhà.
Quả nhiên không lầm – có người lạ đột nhập!
Người đó là một thanh niên chừng hai mươi mấy tuổi, vai rộng eo thon, chân dài miên man, ngũ quan góc cạnh, toát lên vẻ đẹp mạnh mẽ nhưng cũng có phần ngang tàng khó thuần phục.
Anh ta đột ngột xuất hiện ngay dưới camera, ánh sáng xanh nhạt phản chiếu lên khuôn mặt, khiến từng đường nét sắc sảo càng thêm rõ ràng. Giữa trán khẽ nhíu, môi mím chặt, ánh mắt mang theo vài phần bối rối xen lẫn căng thẳng.
Cho đến khi đoạn video kết thúc, cô vẫn còn ngẩn ngơ trước gương mặt chẳng kém gì minh tinh của đối phương.
Giang Như Ý lau miệng, nhảy phắt xuống giường, lòng đã rõ tám phần.
Không cần nghĩ cũng biết – người thanh niên kia không ai khác ngoài Lục Viễn Chu, người đã từng trao đổi đồ ăn với cô.
Dù sao thì không gian kia cũng là của anh ta. Chỉ có anh mới có thể xuất hiện đột ngột như vậy, rồi lại biến mất không một dấu vết.
Nghĩ đến việc anh từng nói bên anh đang thiếu nước, thiếu đồ ăn, Giang Như Ý vội xoay người rời khỏi phòng ngủ.
Nhà cô còn hai gian nhà gạch nhỏ, bên trong chất đầy sọt cam ba ba chín mọng. Cam vừa hái xuống, vỏ mỏng vàng óng, bẻ ra một múi thôi là nước đã tràn ra, óng ánh như mật.
Cô bê nguyên một sọt đầy, loay hoay vác ra phía vườn rau phía sau.
Vừa đặt chân vào vườn, cảnh tượng trước mắt khiến cô phải khựng lại – rau dưa mọc nhanh kinh khủng, cà chua, dưa leo, cà tím đều đã bắt đầu chín rộ.
Giang Như Ý không khỏi sửng sốt.
Nhưng điều khiến cô kinh ngạc hơn vẫn còn ở phía sau.
Ngay giữa vườn rau, một đống vàng lớn lấp lánh nằm chình ình – nào là dây chuyền vàng, vòng tay, cả thỏi vàng, thậm chí có cả ngọc trai và mã não quý hiếm.
Mắt cô hoa lên trước cảnh tượng đó.
Trời ơi! Toàn là vàng với châu báu trắng sáng tinh xảo!
Tim đập loạn nhịp vì vui sướng, Giang Như Ý vội đổ hết sọt cam xuống đất, sau đó ôm lấy đống vàng, cẩn thận xếp gọn vào sọt.
Rồi như kẻ trộm quý giá, cô ôm chặt cái sọt đầy vàng về phòng ngủ, nhét thẳng xuống gầm giường.
Gầm giường sáng rực lên vì ánh vàng lấp lánh. Giang Như Ý chỉ cảm thấy túi tiền trong tim mình đang căng tràn – một loại hạnh phúc khiến người ta muốn cười ra tiếng.
Chẳng lẽ… đây là cảm giác giàu lên trong một đêm sao?
Sướng muốn hét lên ấy!
Có tiền đúng thật khiến người ta… lưng thẳng, ngẩng đầu cao!
Giang Như Ý như được tiếp thêm sức mạnh, hăm hở chạy xuống bê tiếp sọt cam thứ hai.
Đại lão cho cô từng ấy vàng, cô còn mặt mũi nào không dốc sức cố gắng?
Chỉ là… một sọt cam thôi mà cũng nặng đến khủng khiếp. Mới bê được vài sọt, eo cô đã mỏi nhừ, suýt nữa thì ngồi bệt xuống đất thở dốc.
Lau mồ hôi trên trán, cô tiện tay hái một quả dưa leo cắn một miếng.
Dưa giòn ngọt, mát rượi, mùi vị tuyệt vời.
Nhưng điều kỳ lạ là… vừa ăn xong, Giang Như Ý cảm thấy toàn thân như được tiếp thêm sức mạnh, mệt mỏi khi nãy tan biến sạch sành sanh.
“Gì kỳ vậy trời?”
Cô ngạc nhiên, thử cầm một viên gạch bên cạnh, dùng sức một cái – “Rắc!” – viên gạch vỡ vụn thành từng mảnh.
Giang Như Ý sững sờ.
Cô lại thử thêm vài lần nữa, và cuối cùng, không thể không tin vào điều vừa xảy ra.
Cô… có sức mạnh của một con trâu?
Chẳng lẽ… đây là điều kỳ diệu từ cái không gian kia?
“Ha ha ha ha…”
Cô phấn khích đến mức không nhịn được, ngửa mặt lên trời cười to như điên.
Có được sức vóc thế này, sau này an toàn của cô xem như có chỗ đảm bảo.
Chưa kể tới đám cam ba ba đầy cả sọt kia, cô chỉ cần một giây là có thể dọn về không mất tí sức nào.
Có lẽ tiếng cười của Giang Như Ý quá đỗi hớn hở, khiến một người bạn “hợp tác” mới của cô chú ý tới.
Bất ngờ, một giọng nói vang lên từ phía sau.
“Cô không sao chứ?”
Nghe thấy giọng Lục Viễn Chu, Giang Như Ý vội nín cười, đáp nhanh:
“Không sao không sao! Tôi ổn, thật sự không sao cả!”
Nhìn thấy trong không gian trồng rau đột nhiên xuất hiện thêm mấy sọt cam, trong lòng Lục Viễn Chu thoáng ấm lại.
“Cảm ơn.”
Anh chần chừ một chút rồi hỏi:
“Chỗ cô có thuốc không? Em gái tôi đang sốt, cần thuốc hạ sốt gấp.”
“Nhà tôi chỉ có povidone sát trùng với mấy viên thuốc dạ dày thôi. Nhưng anh đừng lo, tôi đi mua giúp ngay!”
Giang Như Ý vội quay đầu chạy, chẳng may vấp chân ngã bổ nhào.
Nhìn thấy mặt đất bị cô làm lõm xuống thành một cái hố to hình người, Lục Viễn Chu đứng lặng, ánh mắt đầy suy nghĩ.
“Cô... không bị thương đấy chứ?”
“Không sao, tôi không sao, không bị gì hết!”
Giang Như Ý lồm cồm bò dậy, phát hiện mặt đất thật sự lõm một khúc vì mình.
“Trời ơi! Thổ địa bị thương rồi sao?”
“Tôi chỉ muốn hái trái dưa leo ăn thôi, ai ngờ lại biến thành quả tạ.”
Cô cười gượng, rồi lập tức chạy mất.
Lục Viễn Chu nghe xong, lập tức hiểu ra.
Sau mạt thế, cơ thể con người đã bị biến đổi kỳ lạ. Vì phải chống chọi đủ loại độc tố xâm nhập, cơ thể họ gần như không thể hấp thu năng lượng từ thực phẩm bình thường nữa.
Nhưng Giang Như Ý thì khác. Cơ thể cô chưa bị ô nhiễm, có thể tiếp nhận năng lượng từ thực vật trồng trong không gian kia.
…
Giang Như Ý cưỡi chiếc xe điện mini, vội vàng ra khỏi nhà.
Tiệm thuốc ở thôn bên cũng gần thôi, chỉ cách khoảng mười mấy phút chạy xe.
Cô đi sớm về sớm, chắc là vẫn kịp.
Chỉ có điều, vừa ra tới cổng thôn đã đụng ngay người quen.
“Ơ kìa, không phải là Như Ý sao? Đúng là trùng hợp quá!”
Giang Như Ý ngẩng đầu, thấy một chiếc xe con đậu sát lề đường, từ đó bước xuống là Giang Đại Dũng – con chú hai cô – cùng một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi.
Người đàn ông kia cô cũng biết, chính là Vương Đắc Lực – người mà bà Giang lần trước ép cô đi xem mắt.
Hai người vừa xuống xe đã sán lại gần, chặn ngay trước xe điện của Giang Như Ý.
Giang Đại Dũng cao giọng nói:
“Thật đúng là duyên trời định, không trốn được nha! Như Ý, đoán xem tôi mang ai đến cho cô này?”
Ánh mắt Giang Như Ý lạnh đi thấy rõ, cô lặng lẽ nhìn Giang Đại Dũng.
Hắn là con trai chú hai, từ nhỏ đã ích kỷ, tự cao, chẳng có chút tình nghĩa nào. Trước khi ba cô bị liệt, chú hai không thiếu lần được ba cô giúp chuyện đồng áng, còn Giang Đại Dũng thì gây ra không ít rắc rối ở trường, đánh bạc khi còn nhỏ, đều do ba cô đứng ra giải quyết và trả nợ giùm.
Vậy mà giờ đây, cha con họ lại chẳng hề nhớ đến ơn nghĩa cũ. Từ sau khi ba cô liệt giường, họ không đoái hoài gì, thậm chí còn tính tới đất đai nhà cô.
Giang Như Ý lạnh nhạt đáp:
“Có chuyện thì nói, có rắm thì buông, tôi còn bận, đừng chặn đường.”
Giang Đại Dũng cười khà khà:
“Như Ý à, để tôi giới thiệu chút. Đây là Vương Đắc Lực, Vương ca của cô đây.”
Hắn chỉ vào gã trung niên phía sau, đắc ý nói:
“Tôi tính dẫn Vương ca đến nhà cô luôn đó. Là bà nội phải vất vả lắm mới tìm được người cho cô xem mắt. Tháng trước vừa ly hôn, bây giờ là trai vàng độc thân!”
“Vương ca là nhà thầu lớn, chững chạc, có tài, hiện đang quản lý một công trình tầm cỡ... Ổng rất thích người có học thức như cô, hai người đúng là trời sinh một cặp!”
Giang Như Ý đảo mắt nhìn qua người đàn ông kia – hói đầu, bụng phệ, trông còn già hơn cả ba cô, ít nhất cũng cỡ 45.
Vương Đắc Lực đeo nhẫn vàng to tướng, vừa vuốt cằm vừa săm soi cô từ đầu tới chân, ánh mắt chẳng chút lịch sự.
“Cô là cháu gái của bà Giang đúng không? Không ngờ lại xinh vậy nha!”
“Được rồi, tôi vừa mắt cô rồi! Gặp cô ở đây cũng tiện, khỏi tới nhà, theo tôi về luôn đi!”
Hắn nói như thể chuyện đưa một cô gái mới gặp về nhà mình là điều hiển nhiên.
“Dù sao tôi cũng tái hôn, khỏi cưới hỏi rườm rà. Cưới xin làm gì cho mệt, ra phường ký cái là xong.”
“Giờ tuổi cũng không còn trẻ nữa, cứ sống chung luôn. Sau này cô lo hết chuyện cơm nước, giặt giũ, dọn dẹp.”
“Vợ trước của tôi mất rồi, để lại một đứa con trai. Cô nhớ chăm nó cho đàng hoàng, nếu nó không vui thì tôi cũng không để yên đâu!”
Cái đồ cóc ghẻ! Định cưới vợ hay tuyển người giúp việc?
Giang Như Ý cười khẩy, chửi thẳng:
“Thần kinh!”
Rồi xoay người định chạy.
“Ê, đừng đi chứ!”
Vương Đắc Lực vội chắn trước đầu xe điện.
Giang Đại Dũng còn bước tới kéo tay cô, định lôi xuống.
“Như Ý, cô năm nay 23 rồi, ở quê là lỡ thì đó biết không?”
“Ba tôi với bà nội cực khổ lắm mới kiếm cho cô đối tượng tốt, bây giờ người ta thích sống thử, tối nay về ở luôn đi.”
“Ba của cô giờ liệt giường, hôn sự này do bà nội quyết định! Tiền lễ cưới cũng bàn rồi, chuyện này không tới lượt cô từ chối!”
Nghe tới đó, Giang Như Ý không nhịn nổi nữa, giáng cho Giang Đại Dũng một bạt tai.
“Nhà mấy người còn muốn làm chủ tôi? Nói cho biết, ba mẹ tôi còn sống, hôn sự của tôi không tới phiên mấy người xen vào!”
Giang Đại Dũng bị đánh, mặt nóng ran. Hắn không ngờ Giang Như Ý dám động tay, lại còn mạnh như thế!
Ánh mắt lập tức trở nên dữ tợn:
“Hừ, nói chuyện đàng hoàng không hiểu, vậy phải dùng cách khác rồi!”
Hắn nói với Vương Đắc Lực:
“Tôi thấy con nhỏ này chỉ thích uống rượu phạt! Lại đây, tụi mình hợp lực kéo nó lên xe, tiện nghi cho cậu luôn!”
Vương Đắc Lực vốn đang muốn thế, lập tức tiến lên nắm lấy tay còn lại của Giang Như Ý.
Hai người định ép cô lên xe.
“Các người định làm gì đấy? Giữa ban ngày ban mặt mà dám buôn người hả?”
Giang Như Ý lập tức rút điện thoại, mở camera quay thẳng mặt cả hai.
Nhưng hai tên kia không hề sợ, ngược lại còn cười hô hố:
“Đúng là sinh viên, biết chơi dữ!”
“Quay clip đăng mạng hả? Nghe nói cô muốn làm người nổi tiếng, tới mức bất chấp thủ đoạn luôn rồi!”
“Cô tưởng quay xong có người tới cứu hả? Sau này tôi là đàn ông của cô, ngoan ngoãn thì hơn!”
Giang Như Ý cười lạnh.
Cô quay video không phải để cầu cứu, mà để làm chứng – chứng minh đây là hành động phòng vệ chính đáng!
Tắt máy, cô trở tay đánh úp.
Bọn họ đã không nói đạo lý, thì cô cũng chẳng cần khách sáo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


