Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Ruộng rau thông tận thế : Ta tích trữ tỷ vạn vật tư nuôi đại lão Chương 6

Cài Đặt

Chương 6

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Hôm qua vừa mới gắn camera, hôm nay đã có chuyện để xem.

Vườn rau sau nhà bây giờ chẳng khác nào chốn báu vật, tuyệt đối không được xảy ra sai sót!

Giang Như Ý lo sốt vó, chẳng còn tâm trí đâu mà loanh quanh ngoài chợ. Chỉ tiện đường ghé tiệm mua mấy con gà quay Orleans rồi vội vã cưỡi xe điện trở về.

Đoạn đường tuy không xa, nhưng đi nhanh cũng mất gần nửa tiếng. Đến khi cô về đến đầu làng thì trời đã xế chiều, gần năm, sáu giờ.

Cổng làng lúc ấy đang tụ tập mấy bà lớn tuổi, ngồi túm tụm tám chuyện rôm rả, người kể chuyện tây người bẻ chuyện ta, chẳng mấy chốc đã thành một cái chợ nhỏ. Bà Giang – bà nội của Giang Như Ý – cũng có mặt trong đó.

“Ơ kìa Giang tẩu, cháu gái nhà bà kìa, sao mua nhiều gà quay thế?”

Mấy bà lớn ngồi cạnh cũng hùa vào bàn tán:

“Người từ thành phố lớn về đúng là biết tiêu tiền.”

“Thói tiêu hoang kiểu đó phải dạy lại, không thì sau này làm sao sống nổi.”

Bà Giang càng nghe càng khó chịu, không buôn chuyện nữa mà hấp tấp chạy đuổi theo Giang Như Ý.

Đến gần cổng nhà, xe điện của Giang Như Ý vừa đúng lúc cạn sạch điện. Cô chẳng còn cách nào khác, đành phải dắt bộ vào. Trong bụng không khỏi thầm nhủ, sau này nhất định phải thi bằng lái xe, rồi cố mà tậu một chiếc ô tô.

Vừa vào nhà, cô đặt hai chỉ gà quay lên bàn, còn lại giữ lại mấy chỉ rồi vội vàng ra hậu viện.

Để phòng hờ, cổng hậu viện từ sớm đã khóa. Giang Như Ý móc chìa khóa ra, mở cửa rồi bước nhanh vào vườn rau. Nhưng vừa bước tới, cô khựng lại.

Cả vườn trống không. Không một bóng người.

Không đúng.

Rõ ràng điện thoại cô vừa nhận được cảnh báo từ camera, chắc chắn có người lạ xâm nhập. Vậy sao bây giờ lại chẳng có gì?

Cô lấy điện thoại ra, định mở lại video để xem chuyện gì xảy ra, thì đột nhiên nghe thấy giọng bà Giang từ phía trước vọng lại:

“Cái con nha đầu chết tiệt kia lại chạy đi đâu nữa rồi!”

Giang Như Ý khẽ nhíu mày. Cô đặt gà quay còn lại xuống đất rồi xoay người khóa cửa, quay lại phòng trước.

Lúc này, mẹ Giang vừa đi làm về đến cổng, đang vừa vặn đụng mặt bà Giang đang hùng hổ đi vào.

“Mẹ, mẹ lại có chuyện gì thế?” – mẹ Giang lên tiếng hỏi.

Bà Giang chẳng buồn giữ kẽ, liếc bà một cái rồi nói thẳng:

“Con gái cô mua gà quay đâu? Bên nhà thằng hai còn chưa ăn cơm, tôi định mang qua cho nhà họ một ít.”

Vừa lúc đó, Giang Như Ý bước vào, nghe trọn vẹn câu nói. Sắc mặt cô lập tức lạnh đi:

“Nhà chú hai không ăn cơm thì có liên quan gì tới mẹ cháu với cháu chứ?”

“Muốn ăn thì tự đi mà mua! Cháu mua cho ba mẹ cháu, ai cũng đừng mơ giành được.”

“Cái đứa cháu này càng lúc càng không hiểu chuyện!” – bà Giang gằn giọng.

“Ăn ít đi vài miếng thì có chết ai đâu! Em họ cháu còn nhỏ hơn cháu nửa tuổi, làm chị mà không biết nhường nhịn thì ra thể thống gì!”

“Với lại nhà các cháu không có con trai, sau này cháu lấy chồng rồi, ba mẹ cháu còn trông vào ai? Bây giờ tử tế với hai đứa cháu trai đi, mai kia người ta mới còn biết đường mà lo cho ba mẹ cháu!”

Giang Như Ý chẳng buồn đôi co, chỉ đáp gọn:

“Tiền là cháu bỏ ra, cháu nói không cho thì là không cho!”

Dứt lời, cô quay người xách hai chỉ gà quay còn nóng đưa cho mẹ:

“Mẹ, gà còn ấm nè, mẹ mang vào cho ba ăn đi.”

Mẹ Giang tay đỡ lấy túi, mặt mừng rỡ:

“Ừ, ba con mê món này nhất, chắc ông ấy mừng muốn khóc mất thôi! Mẹ đi mang vô ngay.”

Nói rồi, bà quay người đi vào phòng của ba Giang, vẫn không quên ngoái đầu dặn:

“Con cũng tranh thủ vô ăn cho nóng.”

“Dạ, để con sạc điện cho xe rồi vô sau!”

Giang Như Ý vừa nói vừa xoay người loay hoay cắm điện cho xe.

Bà Giang đứng giữa sân, nhìn căn nhà trống không, trong bụng nghẹn cả cục tức. Bà nói một tràng, rốt cuộc cũng chẳng ai thèm để ý đến mình.

Người một nhà kéo nhau đi ăn gà, chẳng ai nhớ tới bà?

Đúng lúc đó, giọng Giang Như Ý lại vang lên từ sau lưng:

“Bà nội chẳng vừa nói ăn ít vài miếng cũng không chết sao? Thế nên cháu không chừa phần cho bà đâu nha. Bà nội là người biết lý lẽ, chắc sẽ không vì chuyện này mà giận chứ?”

Bà Giang tức tới mức mặt đỏ bừng. Bà vốn chỉ định để đại phòng ăn ít lại, để dành phần nhiều cho thằng hai với đứa cháu trai lớn.

Nhưng bà có nói là bà không ăn đâu chứ?!

Nghĩ đến việc Giang Như Ý cố ý không để phần cho mình, bà tức đến nghẹn họng mà không nói được lời nào.

Lục Viễn Chu vẫn luôn dùng thần thức để tiến vào không gian trồng rau.

Lần này tình hình khẩn cấp, ngay trước khoảnh khắc bom nổ trong khu kỹ thuật, anh liều thử cho bản thể tiến vào – không ngờ lại thành công.

Vườn rau trong không gian lúc này đã cao lớn hơn nhiều. Mới hai hôm trước còn trụi lủi, hôm nay đã có cây trổ trái.

Anh nghỉ lấy sức một chút, đang định hái vài quả để bổ sung năng lượng, thì bỗng hoa mắt. Một luồng sức mạnh không rõ nguồn gốc lập tức kéo anh ra ngoài.

Khi mở mắt, anh đã quay lại trước tòa chung cư cũ.

Xem ra anh vẫn chưa thể ở lại không gian quá lâu. Chỉ có tiếp tục thu thập tinh hạch để nâng cấp không gian, thì anh mới có thể lưu lại thế giới kia được lâu hơn.

Tang thi quanh khu vực đều đã bị tiêu diệt sạch. Không gian yên ắng lạ thường.

Không thấy bóng dáng Trần Nguyên đâu, anh đoán cậu ta đã quay về căn cứ.

Sau mạt thế, dân số sụt giảm nghiêm trọng. Người trong căn cứ chỉ còn lại số ít, sống lay lắt từng ngày.

Không có đồ ăn, có người đói đến mức phải ăn cả đất. Số người có thể sống sót qua giai đoạn đầu đã là kỳ tích.

Lục Viễn Chu nghĩ đến Tiểu Tuyết, trong lòng không khỏi lo lắng. Anh lập tức quay về hướng căn cứ.

Trời còn chưa sáng hẳn.

Trên đường không gặp quá nhiều tang thi. Gặp con nào, anh cũng giải quyết gọn ghẽ. Dù không phải tang thi nào cũng có tinh hạch, nhưng cuối cùng anh vẫn gom được hai viên tinh hạch cấp một.

Hấp thụ xong năng lượng, anh mở không gian ra kiểm tra vườn rau.

Vừa vào, mùi thịt nướng ngào ngạt đập thẳng vào mũi.

Gà quay!

Còn có đến mấy con!

Mùi thơm ấy… vừa quen vừa lạ, vừa gần gũi lại vừa xa xăm. Có dầu, có gia vị, có thịt nướng… mùi hương khiến người ta nghẹn lòng.

Anh ngẩn người một lúc lâu.

Đã bao lâu rồi anh chưa được ăn một bữa tử tế?

Từ lúc mạt thế xảy ra, suốt cả năm qua, chưa từng có nổi một bữa cơm ra hồn.

Thực vật và động vật đều biến dị, phần lớn thứ từng ăn được giờ đều có độc.

Anh chỉ ăn để sống, chứ chẳng còn biết đến hương vị.

Nhưng hôm nay… được ăn sandwich nóng, được uống nước sạch, rồi còn cả gà quay thơm lừng…

Như một giấc mơ.

Một giấc mơ quá tốt đẹp, đến mức Lục Viễn Chu bắt đầu thấy sợ.

Sợ rằng… sẽ tỉnh dậy, và mất đi tất cả.

Tại căn cứ.

Một bé gái chừng năm, sáu tuổi, nhỏ thó, gầy gò, đang co rúm lại, hoảng sợ lùi từng bước.

Đột nhiên, một cú đá từ phía trước quật thẳng vào người con bé, khiến nó ngã lăn trên nền đá.

Khuỷu tay đập mạnh xuống đất, rách toạc, máu tươi lập tức rỉ ra.

“Đồ bẩn thỉu! Có gan giấu đồ ăn? Ai cho mày lá gan đó!”

Kẻ đá nó tuy gầy, nhưng thân hình cao lớn. Trên mặt là một vết sẹo dài, trông dữ tợn như ác quỷ.

Khuỷu tay cô bé bị đập trầy cả da, máu rỉ ra từng giọt.

Thế mà con bé chẳng rên lấy một tiếng, chỉ cắn răng ôm chặt cái bánh nhân thịt trong lòng.

Đó là phần bánh cô bé muốn để dành cho anh trai. Không thể để người xấu cướp mất được!

“Còn không chịu đưa ra hả? Tao cho mày biết tay!”

Tên đàn ông có vết sẹo trên mặt quát lên, vung chân định đá thẳng vào bụng cô bé.

“Dừng tay lại!”

Đúng lúc đó, một tiếng quát vang lên. Trần Nguyên lao tới, đẩy phăng gã đàn ông kia ra.

“Vương Mãng! Anh đang làm cái gì vậy hả?”

Cậu vội cúi xuống đỡ cô bé lên khỏi mặt đất.

“Tiểu Tuyết, em có sao không?”

Tiểu Tuyết lắc đầu, đôi mắt to sợ hãi đã rơm rớm nước.

“Trần Nguyên ca ca, tên xấu xa đó muốn cướp cái bánh mà anh cho em…”

Nghe xong, cậu trừng mắt nhìn Vương Mãng.

“Căn cứ có quy định rõ ràng, cấm cướp bóc! Anh muốn bị đuổi ra ngoài à?”

“Đuổi cái con khỉ! Tao đói sắp chết đến nơi rồi, còn giữ khư khư cái quy định thì ích gì?”

Vương Mãng gào lên, mắt đỏ ngầu.

“Hôm nay con nhãi đó mà không đưa bánh ra, tao cho nó chết luôn!”

Trần Nguyên tức điên, giọng lạnh như băng:

“Anh dám động đến nó thử xem! Nó là em gái của đội trưởng Lục đấy. Anh không sợ sau này đội trưởng tìm tới tính sổ à?”

“Tính sổ?”

Vương Mãng bật cười nhếch mép, như thể đang nghe chuyện cười nhạt thếch.

“Sợ là giờ thằng đó cũng đã thành xác chết rồi còn gì!”

Ánh mắt hắn sắc lạnh, môi cong lên nụ cười quái dị.

“Tao ngứa mắt nó từ lâu. Giờ nó chết rồi thì càng tốt. Mạt thế thế này mà còn bày đặt giả thanh cao! Theo tao thấy, mỗi người lo cho thân mình trước đã. Còn sống được thì sống!”

Hai người giằng co, âm thanh náo loạn khiến những người còn lại trong căn cứ đều bị thu hút. Họ lần lượt kéo ra, chỉ trong chốc lát đã vây thành một vòng tròn chật kín.

Giữa đám đông, một người đàn ông gầy gò bước lên, ánh mắt đầy do dự.

“Tôi thấy Vương ca nói đúng đấy! Ở cái thời buổi này, ai không lo cho mình thì có mà chết cả lũ. Vì sống sót, cướp đồ ăn thôi đã là gì, đổi cả con cho nhau ăn cũng chẳng lạ!”

Lời này vừa thốt ra, những người vốn đã bất mãn từ trước lập tức như cá mập ngửi thấy máu, bắt đầu tụ về phía Vương Mãng.

Những người yếu đuối hơn chỉ biết co rúm lại, ánh mắt tràn đầy sợ hãi và tuyệt vọng.

Trong mạt thế, mặt tối của bản tính con người cứ thế mà phơi bày ra đến cực hạn.

Trần Nguyên nghiến răng, biết rõ sắp có một trận hỗn loạn lớn nổ ra.

Cậu quét mắt nhìn quanh, giọng trầm xuống:

“Đội trưởng Lục sống chết chưa rõ, càng lúc này chúng ta càng phải đoàn kết mới vượt qua được.”

“Đoàn kết cái đầu anh!”

Vương Mãng cắt ngang, mặt hầm hầm:

“Chúng ta hết đồ ăn, hết thuốc men, còn sống không nổi nữa rồi! Dựa vào cái gì mà đoàn kết?”

Trần Nguyên biến sắc:

“Vậy anh định làm gì?”

“Tao muốn mấy người giao hết đồ ăn ra!”

Dứt lời, hắn sấn tới định chộp lấy Tiểu Tuyết đang trốn phía sau Trần Nguyên.

Trần Nguyên muốn ngăn lại, nhưng đã bị mấy người cùng phe với Vương Mãng bao vây, lao vào đánh túi bụi.

Tiểu Tuyết sợ hãi, cứ lùi mãi về phía sau.

“Đưa bánh đây!”

Vương Mãng gầm lên, giơ tay định túm tóc cô bé.

Ngay lúc đó —

Phập!

Một con dao găm sắc lạnh bay vèo tới, găm thẳng vào cánh tay hắn!

“A a a ——!”

Tiếng gào thét xé họng vang lên. Vương Mãng ôm tay, gục xuống, ánh mắt hằn học ngước nhìn người vừa xuất hiện. Nhưng rồi con ngươi hắn co rụt lại vì kinh hãi.

Lục Viễn Chu!

Hắn còn sống!

“Là đội trưởng Lục!”

“Đội trưởng đã về rồi!”

Tiếng reo vang lên từ trong đám đông.

Vương Mãng siết răng, trong mắt ánh lên tia tàn độc, định giơ tay dùng dị năng.

Sau tận thế, có một bộ phận người tỉnh dị năng — khả năng đặc biệt như điều khiển nguyên tố, dịch chuyển, hồi phục…

Lục Viễn Chu tuy không tỉnh dị năng, nhưng thể lực và tinh thần lực đều cực mạnh, nên chưa từng sợ ai.

Lúc này, anh không chần chừ, như tia chớp lao tới, tung một cú đấm nặng nề vào cổ họng Vương Mãng.

Vương Mãng chưa kịp dùng dị năng đã lảo đảo lùi về sau, ôm cổ ho sặc sụa, máu trào ra mép.

Nhát đấm đó không lấy mạng, nhưng đủ khiến hắn mất sạch năng lực phản kháng.

Lục Viễn Chu cũng không dừng lại. Anh rút khẩu FN57 bên hông, không nói một lời, chĩa thẳng vào đầu Vương Mãng — bóp cò.

Đoàng!

Đầu Vương Mãng nổ tung.

Xác hắn ngã vật xuống nền đất.

Những kẻ đang hăm he nổi loạn lúc nãy ai nấy đều tái mét, không dám động đậy.

Lục Viễn Chu lạnh lùng liếc quanh, ánh mắt sắc như dao lướt qua từng người.

“Từ nay trở đi, ai dám phá quy định, trộm cắp, cướp bóc, bắt nạt kẻ yếu — giết không tha!”

Cả đám im phăng phắc, không một ai dám lên tiếng.

“Anh!”

Tiểu Tuyết run run chạy lại, đôi mắt hoe đỏ nhưng lấp lánh vui mừng.

Lục Viễn Chu cúi xuống ôm lấy cô bé, vội vàng kiểm tra vết thương trên khuỷu tay.

“Bị trầy rồi. Có đau không?”

“Không đau một chút nào!”

Cô bé siết chặt tay anh, nở nụ cười tươi rói.

Trần Nguyên lúc này mới nhẹ cả người, bước tới, giọng nghẹn ngào:

“Đội trưởng, anh không sao thật là may quá!”

“Cậu làm tốt lắm, cảm ơn đã bảo vệ Tiểu Tuyết.”

Lục Viễn Chu vỗ nhẹ vai Trần Nguyên, rồi từ trong ba lô lấy ra một con gà quay còn nóng hổi, đưa sang.

“Cho cậu mang về tẩm bổ gia đình.”

Là thịt!

Thơm phức, da bóng vàng ruộm!

Không chỉ Trần Nguyên ngỡ ngàng, cả đám người đứng quanh cũng đều sững sờ, nuốt nước miếng ừng ực.

Bao lâu rồi… kể từ lần cuối cùng họ được ngửi thấy mùi thịt nướng?

Ai nấy trố mắt nhìn miếng thịt béo ngậy trong tay Trần Nguyên, ánh mắt đỏ au vì thèm khát.

“Đội trưởng Lục, anh… anh làm sao mà có gà vậy?”

“Trời ơi, thơm quá trời luôn!”

“Nếu ngày nào cũng có thịt ăn thế này, tôi chết cũng cam lòng!”

Mọi người rục rịch, ánh mắt như muốn xông lên cướp lấy.

Nhưng tận mắt nhìn thấy cái kết của Vương Mãng, chẳng ai dám manh động.

Chỉ biết đứng đó, nuốt nước miếng, mặt mũi khổ sở.

Lục Viễn Chu nhìn lướt một vòng, dõng dạc nói:

“Muốn đồ ăn? Được thôi. Mang vàng, kim cương hay bất cứ thứ gì đáng giá tới, tôi sẽ đổi.”

“Vàng với kim cương? Thứ đó giờ còn giá trị gì?”

Có người nhíu mày nghi ngờ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc