Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Chiếc bánh bao này thơm quá trời thơm!
Cô đã bao lâu rồi chưa từng được ăn no, chứ đừng nói đến món bánh thơm phức ngậy mùi sữa như thế này. Thật khiến người ta không khỏi tò mò—bánh này rốt cuộc từ đâu ra vậy?
Lục Viễn Chu còn chưa lên tiếng, Trần Nguyên đã vội chen lời:
“Tôi biết rồi! Trong viện bảo tàng này chắc chắn có kho vật tư đúng không?”
“Đội trưởng, anh tìm thấy kho của họ rồi hả?”
Vừa nói, cậu vừa nháy mắt đầy ẩn ý với Lục Viễn Chu. Không phải cậu muốn giấu em gái mình, chỉ là hiện tại người đông quá, chuyện Lục Viễn Chu có không gian dị năng tuyệt đối không thể để lộ ra ngoài.
Lục Viễn Chu chỉ khẽ cười rồi gật đầu: “Ừ.”
Anh tranh thủ lúc mọi người còn đang tụ lại, nhanh tay lấy ra bánh bao, bánh nướng, mì sợi, bánh hành, cả mì tươi nữa… Tính ra cũng phải hơn ngàn túi.
Khi nhóm người trở lại, vừa bước vào sau chiếc tủ trưng bày cao lớn liền nhìn thấy đống đồ ăn ngồn ngộn kia.
“Trời ơi! Tôi mới là người đang nằm mơ nè!”
“Nhiêu đây đồ ăn… đúng là phước đức ba đời mới gặp được!”
Cả đám phấn khích tới độ hò hét vang trời, gương mặt ai cũng rạng rỡ như vừa được sống lại từ cõi chết.
Trước mắt là vô vàn món ngon, hỏi sao không ai giữ nổi bình tĩnh?
Ngay cả Trần Yên Yên, bình thường kiêu kỳ là thế, giờ cũng hét toáng lên như trẻ con.
Tất cả đều là món no bụng hảo hạng, nhìn thôi nước miếng đã chảy đầy miệng. Đặc biệt là mấy chiếc bánh bao to tròn, nhân thịt thơm ngào ngạt, béo mà không ngấy, ai thấy cũng nuốt nước bọt ừng ực.
Trần Nguyên cùng mấy người khác cố gắng kìm lại cơn thèm, dù mắt sáng rực cũng không dám đụng vào. Hôm nay được ăn bánh bao trắng mềm là họ đã thấy mãn nguyện lắm rồi.
Thấy vậy, Lục Viễn Chu liền mở vài túi bánh bao, chia ra theo đầu người rồi đưa cho từng người mang về.
Ai nấy vội vàng từ chối: “Đã được ăn bánh bao rồi, lấy thêm thì ngại lắm.”
Lục Viễn Chu không nói nhiều, trực tiếp nhét từng túi bánh đầy đặn vào tay họ.
“Một cái sao đủ no? Mấy cái này mang về nhà, còn lại đem hết về căn cứ.”
“Cảm ơn đội trưởng!”
Dù là bánh bao hay bánh hành, mỗi người đều được chia một phần. Không còn phải gặm vỏ cây đắng chát hay rễ cỏ sượng ngắt nữa. Có người vừa ăn vừa khóc vì cảm động. Trong lòng ai cũng ngập tràn biết ơn với Lục Viễn Chu.
Từ ngày anh làm thủ lĩnh, cuộc sống nơi đây quả thực ngày một khấm khá hơn.
Trần Nguyên vừa gặm bánh bao thịt ngon lành, trong lòng lâng lâng chưa hết thì quay đầu lại—liền thấy Lục Viễn Chu đang ăn mì gói.
Ly mì bốc khói nghi ngút, mùi gia vị nồng đậm, là vị bò hầm cay kinh điển. Mà không chỉ có mì—trong đó còn có cả trứng luộc với xúc xích nữa chứ!
“Trời đất! Mì gói!!!”
Trần Nguyên hét lên như phát rồ. Ai mà biết cậu đã thèm món đó đến nhường nào. Những đêm đói meo không ngủ nổi, chỉ ước có gói mì gặm sống cũng mãn nguyện lắm rồi.
Mùi thơm mê người ấy đánh thẳng vào dạ dày. Trần Nguyên nuốt nước miếng cái ực.
“Sao anh lại có mì nóng để ăn vậy? Bộ có bạn gái trong không gian lo cho riêng anh hả?”
“Bạn gái gì chứ, đừng nói bậy.”
Nhớ tới cô gái nhỏ tựa tiên trong không gian, vành tai Lục Viễn Chu đỏ ửng.
Trần Nguyên không buông tha: “Không chịu nhận đúng không? Mà bộ đồ lót nữ hôm trước anh em đều thấy rồi nha…”
Còn chưa dứt câu thì đã bị Lục Viễn Chu nhét ngay đũa mì vào miệng.
“Ăn đi, lắm lời quá.”
Trần Nguyên bị bất ngờ, nhưng cũng không quên tranh thủ. Miệng đầy mì mà vẫn lẩm bẩm:
“Uhm… đội trưởng đúng là có tay… mì ngon hết sảy…”
Cậu vừa ăn vừa hút, “xì xụp, xì xụp” không ngừng.
“Bình thường toàn đồ nguội khô khốc, sao được ăn tiệc linh đình kiểu này!”
Ăn xong còn không quên nâng ly mì lên, “ực ực” uống cạn nước lèo, không sót một giọt.
Lục Viễn Chu nhìn bộ dạng đó chỉ biết bật cười, lấy ra một hộp sữa bột dúi vào tay Trần Nguyên.
“Mang về cho Tiểu Hổ.”
“Sữa bột? Tôi không nhìn lầm chứ?”
Trần Nguyên còn mừng hơn cả lúc được ăn mì. Cậu run tay nhận lấy, ôm chặt vào lòng như ôm cả mạng sống.
Tiểu Hổ là con trai cậu, mới một tuổi đã gặp tận thế. Bé ăn uống thiếu thốn, người gầy quắt, hai tuổi rưỡi rồi mà vẫn chưa biết đi, nhìn mà xót. Cậu làm cha mà không nuôi nổi con, trong lòng vẫn luôn dằn vặt.
Giờ có sữa bột, thứ quý giá đến mức không mơ tới, có thể giúp bé hồi phục. Cuối cùng… con cậu cũng có hy vọng đứng vững!
Chỉ nghĩ tới đó mà sống mũi cay xè.
Trần Nguyên rưng rưng nắm chặt tay Lục Viễn Chu: “Đội trưởng… thật lòng cảm ơn anh. Anh là ân nhân của cả nhà tôi!”
Lục Viễn Chu vỗ nhẹ vai cậu: “Yên tâm đi, sau này sẽ càng ngày càng tốt.”
Ở góc khuất, Trần Yên Yên lặng lẽ theo dõi tất cả, lòng rung lên vì kích động.
Thảo nào Lục Viễn Chu lúc nào cũng có đồ ăn, thì ra anh có dị năng không gian!
Nếu cô có thể thuần phục người đàn ông này, cả đời còn cần lo chuyện cơm áo nữa không?
…
Trong lúc đó, Giang Như Ý đang ở vườn rau, bỗng thấy vài món cổ vật kỳ lạ xuất hiện.
Cô suýt trật cả mắt vì kinh ngạc—Nữ sử châm đồ? Tượng tùy táng Tam Thái? Gạch lưu ly chín hoa văn?
Không phải mấy thứ này đang được trưng bày ở viện bảo tàng Anh quốc sao?
Hồi đại học, cô từng có dịp qua đó tham quan. Đứng giữa những món quốc bảo bị lưu lạc, lòng cô đầy trăn trở.
Năm xưa, các cường quốc cướp bóc báu vật nước nhà, chiếm giữ suốt bao năm không chịu trả lại.
Khi ấy cô từng nghĩ—giá như có thể đưa hết những thứ này về nước thì tốt biết mấy…
Mà bây giờ, chúng lại bày ra ngay trước mắt?
Chắc chắn là Lục Viễn Chu dùng không gian chuyển về rồi.
Có lẽ vì tận thế toàn cầu, Anh quốc cũng không thoát nạn, nên mới có người tranh thủ đưa quốc bảo về nước chăng?
Nếu thật vậy, thì đúng là một hành động cao cả.
Tim Giang Như Ý đập thình thịch, cô xúc động không thôi. Mấy món báu vật này, nhất định phải giao trả lại cho quốc gia.
Chỉ có điều… nếu ai hỏi xuất xứ, cô biết trả lời sao đây?
Vừa sáng sớm, sau khi ăn xong bữa sáng, giang như ý đã ra thẳng ngoài đồng.
Trước đây, ba cô từng nhận khoán một mảnh đất hoang ở đầu làng phía Đông. Sau khi ông bị liệt, không ai còn sức lực mà khai hoang, đất đai bỏ không, cỏ dại um tùm, đá sỏi lồi lõm.
Cô vừa đến nơi đã thấy mẹ giang đang lom khom cuốc đất. Tay cầm cái cuốc nặng trịch, lưng còng xuống, vất vả làm việc trong tiết xuân lành lạnh mà mồ hôi vẫn ướt đẫm áo.
“Mẹ!”
Giang như ý vội chạy lại, lo lắng hỏi:
“Sao mẹ lại ra khai hoang mảnh đất này?”
Mẹ giang thấy con gái thì khựng lại, đưa tay lau mồ hôi trán, rồi nói:
“Con cũng ra đồng làm gì vậy? Nhà mình cắt đứt quan hệ với chú hai con rồi, mẹ nghĩ, hay là khai hoang trồng ít khoai với sắn. Có rau có củ thì nhà mình cũng đỡ túng, khỏi để họ coi thường.”
Cô hiểu, mẹ vẫn còn để bụng chuyện chú hai bạc tình.
“Mẹ yên tâm đi,” cô dịu giọng nói, “Khách đặt mua lô quýt đường đã chuyển hết tiền còn lại rồi. Mấy loại rau đang trồng trong vườn chờ thu hoạch, con đảm bảo sẽ bán được hết! Nhà mình có tiền rồi, chẳng ai còn cơ xem thường nữa!”
Vừa nói, giang như ý vừa lấy điện thoại ra, chuyển khoản cho mẹ giang hai vạn nhân dân tệ.
“Mẹ, đây là tiền bán quýt, mẹ nhận lấy đi. Sau này nhà mình trồng cái gì cũng không sợ ế nữa.”
“Hai vạn? Sao mà nhiều vậy!”
Mẹ giang kinh ngạc, niềm vui hiện rõ trên mặt. Những năm trước, cứ mỗi lần trời còn tờ mờ sáng, bà lại lọ mọ dậy, dắt xe ba bánh chở đầy nông sản ra tận chợ huyện. Làm quần quật mấy ngày trời, cùng lắm cũng chỉ bán được hơn một vạn, có khi còn chưa tới.
Bà chưa từng dám nghĩ, con gái mình lại có thể bán hàng nhẹ nhàng như thế, mà còn được giá gấp rưỡi!
“Con gái mẹ giỏi quá trời ơi!”
Vui thì vui, nhưng bà vẫn thấy lạ, hỏi lại:
“Con giao hàng hồi nào mà mẹ chẳng hay gì hết?”
“Lúc mẹ đang làm ngoài ruộng chứ đâu,” cô cười cười, “Làm sao mà mẹ thấy được.”
Mẹ giang gật đầu, nhớ lại chuyện bà con trong thôn kháo nhau, bảo nhà bà từng có một chiếc xe tải lớn thân kín của siêu thị chạy tới. Hóa ra là xe tới chở hàng thiệt.
Giang như ý đảo mắt nhìn quanh. Mảnh đất hoang này cũng không nhỏ, ít nhất cũng cỡ hai trăm mẫu.
“Mẹ định khai hoang một mình tới bao giờ? Hay mình thuê người làm đi?”
“Gì chứ hai trăm mẫu đất, muốn thuê người cũng phải thuê kha khá đó!”
Mẹ giang lắc đầu:
“Tiền công không ít, còn phải lo cơm nước nữa. Mẹ tự làm từ từ thôi cũng được.”
Hai trăm mẫu?
Giang như ý bỗng nảy ra một ý tưởng tuyệt diệu! Gần đây ăn rau trong vườn không gian, đầu óc dường như linh hoạt hơn hẳn!
Cô cầm lấy cái cuốc trong tay mẹ giang:
“Mẹ nghỉ chút đi, để con làm.”
“Không được đâu! Việc ngoài ruộng cực lắm, con về nghỉ đi, đừng giúp gì cả.”
Mẹ giang lo con mệt, cương quyết không chịu.
“Con đã nói là về giúp mẹ trồng trọt mà! Mấy việc này con làm được hết.”
Cô vừa nói vừa xắn tay áo, vung cuốc lên bắt đầu cuốc đất.
Chiếc cuốc vốn nặng nề trong tay mẹ giang, giờ rơi vào tay giang như ý lại nhẹ bẫng như đồ chơi nhựa. Mỗi nhát cuốc cắm xuống đất như cắm vào chiếc bánh bông lan, chẳng tốn bao nhiêu sức.
Điều này khiến mẹ giang có chút ngạc nhiên. Nhưng nhớ lại chuyện cháu trai cao tới một mét tám cũng bị con gái mình quật ngã, bà chợt hiểu ra — đúng là có sức thật.
Mẹ giang cầm bình tưới nước, hớn hở đi sau con gái, tưới vào những hố đất vừa được cuốc lên.
Từ khi giang như ý trở về, bà thực sự cảm thấy những ngày tới sẽ sáng sủa hơn.
…
Hôm qua, bảo tàng thành phố bất ngờ nhận được một cuộc điện thoại.
Đầu dây là giọng của một cô gái trẻ, nói rằng trong lúc đào đất ngoài ruộng, vô tình phát hiện vài món đồ cổ, muốn chủ động giao nộp cho bảo tàng.
Sau đó, cô còn kết bạn với một nhân viên bảo tàng qua WeChat, gửi luôn ảnh hiện trường. Các chuyên gia trong bảo tàng nhìn ảnh xong đều sững sờ, lập tức bị thu hút, mời cô mang hiện vật đến tận nơi giám định.
Sáng hôm sau, giang như ý đích thân mang theo mấy món cổ vật đến bảo tàng thành phố.
…
Trong bảo tàng, giáo sư Tô và ba chuyên gia khác vừa trở về từ chuyến công tác tại Anh. Ai nấy đều mang nặng bầu tâm sự.
“Một lũ cướp trắng trợn không biết xấu hổ!”
Giáo sư Tô đầu tóc bạc phơ, mặt mũi đầy nếp nhăn nhưng tinh thần vẫn minh mẫn. Ông tức đến mức hai mắt đỏ ngầu, giọng dù đã già nhưng đầy khí thế.
“‘Nữ sử châm đồ’ vốn là bảo vật quốc gia của chúng ta. Vậy mà bây giờ hậu nhân tới mượn một cái nhìn, bọn họ cũng không cho! Quá đáng thật!”
Lần này họ sang Anh, chỉ với một mục tiêu: mượn ‘Nữ sử châm đồ’ về nghiên cứu. Nhưng bảo tàng Anh cương quyết không cho mượn.
“Bản sao thời Đường có ý nghĩa lịch sử vô cùng to lớn!”
“Đúng vậy, bức tranh ấy không chỉ là tài liệu quý báu, mà còn là biểu tượng văn hóa, là gốc rễ dân tộc!”
“Bị cướp mất đã đau, đến mượn cũng bị từ chối. Thật sự là nỗi đau của giới học thuật nước nhà!”
Cả ba người đều giận tới đỏ mặt. Là người Trung Quốc, muốn nghiên cứu lịch sử nước mình mà phải chạy ra nước ngoài, đã là sỉ nhục. Giờ bị từ chối trắng trợn, đúng là sỉ nhục chồng chất!
“Hừ! Tôi tin, bảo vật quốc gia chỉ đang tạm thời ở bên đó. Không thể mãi mãi ở lại đó được!”
Họ là những người già dặn, lặn lội khắp nơi vì văn vật tổ tiên, đáng được kính trọng.
Ai cũng biết, quốc bảo thất lạc không dễ lấy về. Nền kinh tế nước nhà còn đang phát triển, dùng vũ lực chỉ là chuyện viển vông. Muốn đưa bảo vật hồi hương, ngoài việc có người dám bỏ ra hàng chục triệu đấu giá rồi hiến tặng, gần như không có con đường nào khác.
“Giáo sư Tô! Giáo sư Tô! Cuối cùng các ông cũng về rồi!”
Lúc này, giám đốc Đường của bảo tàng thành phố hớt hải chạy ra từ trong sảnh.
“Có chuyện lớn rồi!”
“Chuyện gì vậy?”
Mấy vị giáo sư vừa nghe liền thót tim.
“Là tin vui!”
Giám đốc Đường bật cười ha hả:
“Có người tặng cho bảo tàng ta mấy món cổ vật cực quý!”
“Thật sao? Tốt quá rồi!”
Mấy vị học giả lập tức phấn khởi hẳn.
Giáo sư Tô cũng vui mừng. Ông nhấp ngụm trà ấm trong bình giữ nhiệt, thuận miệng hỏi:
“Là những món gì vậy?”
Giám đốc Đường đáp:
“‘Nữ sử châm đồ’, tượng mộ Tam Thái đời Đường, gạch lưu ly chín vân…”
Phụt—
Giáo sư Tô phun hết ngụm trà vừa uống.
“Gì cơ!?”
Ông ho khù khụ hai tiếng, trừng mắt nhìn giám đốc Đường:
“Ông làm ở bảo tàng bao năm rồi mà còn bị chuyện như vậy lừa à?”
Cả ba chuyên gia kia cũng thấy buồn cười.
“‘Nữ sử châm đồ’ vẫn đang nằm chình ình trong bảo tàng Anh đó. Trước khi về, tụi tôi còn nhìn thấy tận mắt mà.”
“Đúng rồi, ai gan to tới mức dám mang tranh giả tới đây lừa gạt vậy trời?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






