============
Trưa hôm sau, Khương Từ và Thẩm Thính Nam cùng đi thăm bà ngoại, vì buổi sáng Thẩm Thính Nam có cuộc họp nên làm trễ một lúc, lúc đến nhà bà ngoại đã qua giờ ăn cơm.
Quản gia đã sớm chờ ở cửa, nhìn thấy xe Thẩm Thính Nam lái vào sân, trên mặt ông ấy lập tức nở nụ cười, chờ xe dừng hẳn, ông cười tiến lên đón, gọi: “Cậu chủ, cậu về rồi.”
Thẩm Thính Nam dạ một tiếng, tắt máy xe, rút chìa khóa xe ra, hỏi: “Bà ngoại đâu ạ?”
Ông quản gia nói: “Bà cụ tưởng rằng chút nữa hai người mới đến nên vừa vào Phật đường tụng kinh rồi, có lẽ phải mất mười phút.”
Thẩm Thính Nam xuống xe, hỏi: “Bà ngoại đã ăn cơm chưa?”
Ông quản gia nói: “Vẫn chưa, nói là chờ hai người tới rồi ăn.”
Khương Từ cũng xuống xe bên ghế phụ, ông quản gia nhìn thấy Khương Từ, vô cùng có mắt nhìn, cười gọi một tiếng, “Chào bà trẻ, lâu rồi không gặp.”
Khương Từ giật mình bởi xưng hô này, vội vàng nói: “Bác Phúc, bác đừng gọi con như vậy, bác cứ gọi con là Tiểu Từ như trước đây đi.”
“Chuyện này…” Ông quản gia theo bản năng nhìn Thẩm Thính Nam, Thẩm Thính Nam cong môi cười, anh thấy Khương Từ mất tự nhiên, nói: “Bác cứ gọi như lúc trước đi, nếu không trưa nay sợ rằng cô ấy ăn không ngon mất.”
Nói xong anh đi đến trước mặt Khương Từ, dắt cô vào nhà, hỏi: “Đói bụng chưa? Nếu đói bụng thì ăn chút gì đi, bà ngoại vào phật đường tụng kinh, nói là mười phút nhưng có lẽ phải đợi hơi lâu đó.”
Khương Từ nói: “Không đói bụng, lúc trưa em chờ anh có uống ly cà phê rồi, lúc này vẫn chưa muốn ăn gì.”
Thẩm Thính Nam nói: “Cà phê chỉ ức chế cảm giác thèm ăn chứ không thể coi như bữa ăn được.”
Vào nhà, Thẩm Thính Nam kéo Khương Từ đến sô pha ngồi, giữa năm và cuối năm là thời điểm bận rộn nhất ở công ty, hôm nay anh họp cả buổi sáng, lái xe nửa tiếng đồng hồ, lúc này đã có hơi mệt, dứt khoát dựa vào sô pha, cúi đầu nhắm mắt nghỉ ngơi.
Vốn Khương Từ đang ngồi nghiêm túc chờ bà ngoại, nhưng lúc cô quay đầu liền nhìn thấy Thẩm Thính Nam cúi đầu nhắm mắt lại như đang ngủ, cô cẩn thận cúi người, đưa tay nhẹ nhàng chạm vào mặt anh, nhỏ giọng hỏi: “Thẩm Thính Nam, anh ngủ rồi sao? Anh có muốn vào phòng ngủ không?”
Sáng nay Thẩm Thính Nam tổ chức cuộc họp giữa năm, đêm qua tăng ca đến khuya, sáng nay dậy sớm, lại mở họp tới trưa, xử lý rất nhiều việc, lúc này có lẽ anh đã mệt rồi.
Cô nhìn đến say mê, không nỡ rời mắt.
Qua một lúc lâu cô mới thu hồi ánh mắt, đứng dậy đi ra sân.
Cô muốn để Thẩm Thính Nam ngủ thêm một lúc cho nên cô ra ngoài chờ bà ngoại.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

