Chu Vân đã hơn năm mươi tuổi nhưng vẫn bảo dưỡng vô cùng tốt, những năm gần đây điều kiện tài chính của bà càng ngày càng tốt, lại lăn lộn trong vòng thượng lưu quanh năm nên khí chất cũng dần sang trọng hơn.
Nhìn thấy Khương Từ ở ghế lái phụ vẫy tay với mình, bà ấy không khỏi nở nụ cười, chờ xe dừng trước mặt, Khương Từ vừa tháo dây an toàn, vừa nói với mẹ cách cửa sổ xe: “Sao mẹ không đợi trong nhà, bây giờ ở ngoài trời vẫn còn nắng lắm.”
Chu Vân cười, vừa mở cửa xe cho Khương Từ vừa nói: “Sợ hai đứa không tìm thấy chỗ.”
Khương Từ xuống xe, Chu Vân nắm chặt tay con gái, có chút oán trách nhìn cô, “Nói ra thì đây cũng là lần đầu tiên con tới đây, phòng để lại cho con con cũng chưa từng đến nhìn thử.”
Khương Từ có chút có lỗi, nhìn mẹ, giải thích nói: “Chủ yếu là sau khi tốt nghiệp con liền trở về Dung Thành, rất ít khi về Bắc Thành.”
“Vậy lúc trước bà nội con bị bệnh đến Bắc Thành, sao con cũng không tới tìm mẹ?”
Khương Từ nói: “Vì mang bà nội đi cùng nên không tiện lắm.”
Khương Từ biết mẹ rất hận ba cô, vậy nên cũng không muốn gặp bà nội, cho nên những năm nay dù bà nội bệnh tật hay cần tiền mua thuốc, cô cũng chưa bao giờ nhắc đến chuyện đó với mẹ.
Lúc hai người đang nói chuyện, Thẩm Thính Nam đã đậu xe xong, từ trên xe bước xuống, Chu Vân nhìn Thẩm Thính Nam, khẽ cười một cái, nói: “Thính Nam, đã lâu không gặp.”
Thẩm Thính Nam gật đầu với bà ấy, lễ phép nói: “Chào dì Chu ạ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

