================
Từ sau khi nói với bà nội chuyện cô hẹn hò với Thẩm Thính Nam, Khương Từ cũng không cần nói dối bà nội nữa, có thể quang minh chính đại ra ngoài hẹn hò với Thẩm Thính Nam.
Ai nói chỉ có lúc đàn ông tập trung làm việc mới hấp dẫn, dáng vẻ phụ nữ tập trung làm việc càng hấp dẫn hơn.
Khương Từ không nhịn được cười, nhưng mắt cô vẫn còn bị Thẩm Thính Nam che lại, chỉ có thể cảm nhận được ánh nắng buổi sáng nhưng không nhìn thấy gì, cô tách ngón tay anh ra, nói: “Anh cứ che mắt em làm gì, mau buông ra, em không nhìn thấy đường.”
Thẩm Thính Nam nói: “Anh đang ôm em, không ngã được đâu.”
“Vậy anh cũng phải thả em ra chứ.” Khương Từ vẫn còn cố chấp muốn bẻ ngón tay Thẩm Thính Nam ra, nhưng cô bẻ được một ngón thì Thẩm Thính Nam lại đặt lên lại, hai người lôi kéo nửa ngày, đều không nhịn được cười, Thẩm Thính Nam cười nói: “Được rồi đừng nghịch nữa, sắp tới rồi.”
“Tới đâu thế?” Khương Từ hỏi: “Anh muốn dẫn em đi đâu?”
Cô vừa dứt lời đôi mắt cuối cùng cũng có lại ánh sáng, cô đứng trên bậc thềm bên đường, nhìn thấy một chiếc ô tô màu hồng đậu trước mặt.
Cô có chút sững sờ, kinh ngạc quay đầu nhìn Thẩm Thính Nam.
Thẩm Thính Nam nhìn cô, hỏi: “Thích không?”
Khương Từ nhìn chằm chằm Thẩm Thính Nam nửa ngày không nói gì, một lúc lâu sau mới lên tiếng, “Cho em sao?”
Ánh mắt Thẩm Thính Nam nhìn cô mang theo ý cười, nói: “Em nói xem?”
Anh lấy chìa khóa xe từ trong túi quần ra, kéo tay Khương Từ qua, đặt chìa khóa vào tay cô, ngẩng đầu nhìn cô, hất cằm về phía xe hơi nói: “Lái thử xem?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

