=============
Sáng sớm hôm sau, Khương Từ rời giường, lúc đến phòng khách cô thấy Lâm Viễn cũng ở đây.
Cô nghĩ Lâm Viễn đến tìm Thẩm Thính Nam nói chuyện công việc, cười chào hỏi, “Chào buổi sáng anh Lâm Viễn.”
Khương Từ nói: “Đợi chút, em pha cà phê đã.”
Phòng Thẩm Thính Nam ở cái gì cũng có, ngay cả máy pha cà phê cũng được trang bị thiết bị cao cấp, bên cạnh máy pha cà phê còn có một máy làm đá, cô dùng xẻng xúc vài viên đá vào ly, sau đó rót cà phê espresso vào ly đá, lại quay đầu lại hỏi Thẩm Thính Nam, “Anh có muốn uống cà phê không? Em pha cho anh.”
“Không cần đâu.” Thẩm Thính Nam nói.
Khương Từ lại hỏi Lâm Viễn, “Anh Lâm Viễn, anh muốn uống cà phê không?”
Lâm Viễn mỉm cười, trả lời nói: “Không cần, cảm ơn cô Khương.”
Lúc này Khương Từ mới bưng ly cà phê tới sô pha, ngồi xuống cạnh Thẩm Thính Nam.
Thẩm Thính Nam cho cô xem danh sách quà trên ipad, nói: “Em xem mấy món quà này có được không? Bà nội có đặc biệt thích gì không, chút nữa anh thêm vào danh sách.”
Khương Từ nhìn thấy một danh sách quà tặng thật dài, ngạc nhiên hỏi: “Anh dậy sớm chính là để làm chuyện này à.”
Cô lướt xuống dưới, lướt một lúc lâu cũng không lướt được đến cuối, cô nhìn Thẩm Thính Nam, nghiêm túc nói: “Quá nhiều rồi, không cần mấy thứ này đâu, anh chỉ cần gặp bà nội em ăn một bữa cơm là được rồi.”
Thẩm Thính Nam nhìn cô, nói: “Lần đầu tiên đến nhà gặp người lớn, em nói anh đi tay không đến?”
Khương Từ: “...”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

