Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thẩm Hoài chẳng phản bác được, chạy một vòng lớn, anh vẫn không thể nào thoát khỏi đôi mắt của con hồ ly này.
Nhưng anh lại nhanh chóng nhận ra thế này cũng không tệ, nếu bảo anh phải chủ động giải thích, e là cũng sẽ không biết nên mở miệng thế nào.
Anh nhìn Tống Tuyết Dương, thật lòng nói, "đi đường vất vả."
Nội tâm Tống Tuyết Dương bỗng dâng trào một loại cảm xúc không nói nên lời, đầu ngón tay hắn run khẽ, nhưng vẻ mặt vẫn ung dung thong thả. Hắn thả đồ đạc xuống đất, tiến lên tặng Thẩm Hoài một cái ôm lớn.
Hắn nghĩ, từ giờ trở đi Thương Vũ đã là của mình.
Hành động thân mật nhất Thẩm Hoài từng làm với người khác chỉ mới dừng lại ở khoác vai, mà đối tượng lại là cha anh, còn bạn bè thì nhiều nhất cũng chỉ bắt tay. Hiện tại bỗng nhiên bị một người đàn ông mới gặp hai lần ôm chặt lấy, anh không biết làm sao, đến mức cũng không dám thở mạnh, nhưng khi cảm nhận được sự xúc động đến bồi hồi của Tống Tuyết Dương qua cái ôm này, anh lại không nỡ đẩy người ra.
May mà Tống Tuyết Dương chỉ ôm vài giây, sau đó hắn đổi giày đi lòng vòng trong phòng.
Căn hộ của Thẩm Hoài có phong cách bài trí vô cùng đơn giản, thậm chí là có chút trống rỗng, bộ sofa màu sáng, nhìn thì rất sạch sẽ nhưng lại thiếu hơi người, khi nói chuyện cũng cũng lộ ra vài tiếng vang nho nhỏ.
"Cậu ở một mình?" Tống Tuyết Dương hỏi.
"Ừm," Thẩm Hoài đặt hành lý của Tống Tuyết Dương vào phòng dành cho khách, "nhà của cha tôi không ở đây, mà cha bận rộn nhiều việc nên cũng không có thời gian trở về."
"Cậu cũng vậy đúng không?"
Hắn nhận ra phòng khách và nhà bếp của căn hộ này đều trống rỗng, đồ dùng trong nhà được bày biện vô cùng ngăn nắp chỉnh tề, hoàn toàn không phải ở trạng thái thường xuyên bị sử dụng.
Thẩm Hoài không để ý gì đáp lại, "căn hộ đã mua được hai năm, thời gian ở nhà chắc khoảng chừng hơn ba tháng."
Tống Tuyết Dương hiểu rõ, theo một nghĩa nào đó thì Thẩm Hoài cũng được xem là một ngôi sao nổi tiếng, quanh năm suốt tháng đều phải bôn ba khắp nơi, với anh mà nói thì chuyện về nhà này là một loại xa xỉ hiếm có.
Bên cạnh phòng dành cho khách là phòng ngủ của Thẩm Hoài, cửa phòng khép hờ, màn hình máy tính vẫn đang mở game, bàn phím cơ Cosair K95 Platinum hôm qua mới live stream được đặt ngay ngắn trên bàn.
So với những phòng khác, căn phòng ngủ này lại tràn đầy sinh khí, một bộ bàn máy tính chuyên nghiệp dành cho thi đấu điện tử, ngoại trừ trang thiết bị hàng đầu và bộ máy tính này thì bên cạnh là một chiếc giường lớn êm ái dễ chịu, giá sách bày biện vài figure game, bên dưới còn có một chiếc tủ lạnh mini.
Đây đúng là một căn phòng mơ ước của đông đảo game thủ, xoay ghế một cái là có thể chạm tới tất cả mọi vật dụng trong phòng, e là ngoại trừ việc đi ra cửa lấy thức ăn, thời gian còn lại đều không cần phải rời khỏi phòng.
Tống Tuyết Dương không ngờ Thẩm Hoài lại có một mặt "trạch" thế này, hắn ngồi lên chiếc ghế xoay dành cho thi đấu kia, trên ghế dường như vẫn còn giữ lại hơi ấm của Thẩm Hoài.
Hắn không nén được nghĩ, bình thường Thẩm Hoài đều ngồi ở trên chiếc ghế này trò chuyện với hắn, dùng bộ máy tính này đánh ra thao tác khiến tất cả mọi người trong giới eSport phải chấn động.
Hắn ngẩng đầu lên vuốt vuốt cổ theo thói quen, đây là bệnh chung của mỗi một tuyển thủ eSport, vì ngồi lâu trước máy tính thì xương cổ sẽ không được thoải mái, nhưng khi ngẩng đầu, hắn lại phát hiện có một tấm thiệp chúc mừng được dán trên trần nhà, vị trí của thiệp ngay phía trên chiếc ghế, nếu hắn không làm động tác này thì sẽ khó mà phát hiện được.
Thị lực của Tống Tuyết Dương rất tốt, hắn nhanh chóng nhận ra nét chữ quen thuộc trên tấm thiệp kia -- "Không ai có thể đoán được cậu sẽ tiến được bao xa, kể cả chính bản thân cậu."
Đó chính là tấm thiệp hắn viết để an ủi Thẩm Hoài khi lui giới, được nhét vào túi đồ ăn vặt đưa cho anh, lúc đó hắn vẫn chưa biết Thẩm Hoài là Thương Vũ, cũng không biết việc anh lui giới là để đánh eSport, chỉ bởi vì hắn cảm thấy Thẩm Hoài có một chút tương đồng với Thương Vũ, nên mới viết tấm thiệp chúc mừng này.
Hắn nhìn người rất chuẩn, chỉ mấy ngày ở chung ngắn ngủi hắn đã nhận ra Thẩm Hoài tuyệt đối không phải là thứ bình hoa vô dụng như trên mạng vẫn mắng chửi, với tính cách này, Thẩm Hoài chắc chắn sẽ tạo dựng được một sự nghiệp huy hoàng, chỉ là không phải bằng việc đóng phim thôi.
Nhưng hắn hoàn toàn không ngờ rằng câu nói mình chỉ tiện tay viết ra kia lại mang ý nghĩa rất lớn với Thẩm Hoài, dán ở ngay phía trên ghế ngồi chẳng phải là để những khi luyện tập mệt mỏi, ngẩng đầu lên là sẽ có thể nhìn thấy câu nói này sao?
Lại nghĩ sâu thêm một tầng, có phải câu nói này của mình sẽ khích lệ cậu ấy, từng giây từng phút nhắc nhở cậu ấy có thể tiến xa hơn?
Ý tứ đùa bỡn trong ánh mắt Tống Tuyết Dương dần dần biến mất, thay vào đó chính là một sự nghiêm túc chưa từng có, những ngón tay đặt trên bàn từ từ cuộn chặt lại, bên tai chính là tiếng tim đập đang dần dần tăng tốc của bản thân.
Hắn nghĩ, hắn có thể, có thể khiến Thẩm Hoài trở thành người đứng trên đỉnh của giới eSport.
Tất cả ước mơ của người này, hắn đều sẽ thực hiện được.
Thẩm Hoài rời khỏi phòng dành cho khách thì thấy Tống Tuyết Dương đang ngồi trên ghế của mình, ngửa đầu nhìn tấm thiệp được dán trên trần kia.
Anh sững sờ, lúng túng đứng ở ngưỡng cửa.
Anh cũng chẳng thiếu những thứ như "Súp gà cho tâm hồn", cũng không thiếu người cổ vũ mình, nhưng với anh mà nói thì lời này của Tống Tuyết Dương lại không hề tầm thường.
Tống Tuyết Dương là một tuyển thủ eSport vô cùng lợi hại, ánh mắt độc đáo, năng lực dẫn đội cực đỉnh, thậm chí có khi Thẩm Hoài tin hắn còn hơn cả tin tưởng chính mình. Mỗi lần nhìn thấy câu nói này, trái tim anh sẽ càng thêm kiên định, dường như khích lệ anh có thể tiến xa hơn.
Nhưng đó là chuyện thường ngày, hiện tại bị người trong cuộc phát hiện, nội tâm Thẩm Hoài chỉ biết bối rối.
Chỉ như thế trong chốc lát, Tống Tuyết Dương cũng chú ý tới anh, hắn nhìn thấy Thẩm Hoài đang lúng túng đứng ở cửa, mái tóc rối che hờ vành tai đã hơi hồng hồng, trái tim hắn cũng phải mềm nhũn theo.
Hắn đứng dậy, không nhắc gì tới tấm thiệp kia, "mới nãy cậu gọi đồ ăn ngoài là vì đói bụng đúng không? Tôi nấu cho cậu nhé."
Thẩm Hoài hỏi theo bản năng, "sao cậu lại biết tôi gọi thức ăn ngoài?"
Tống Tuyết Dương không nhịn được xoa đầu anh, "chú bảo vệ chưa kịp nói gì với cậu thì cậu đã thả cho tôi vào, rõ ràng là biết sắp có người tới, nếu không phải gọi thức ăn thì chính là chuyển phát nhanh, cậu vừa lui giới không lâu, chắc chắn sẽ không để lại địa chỉ nhà mình cho bên chuyển phát nhanh ở thời điểm mẫn cảm này, như vậy chỉ còn lại giao thức ăn ngoài là không thể không đưa tới tận cửa nhà."
Thẩm Hoài sững sờ trước suy luận của hắn, nhưng khi nhìn thấy động tác vén tay áo của Tống Tuyết Dương thì cũng hồi thần lại, "chúng ta ra ngoài ăn đi, cậu vừa mới đáp máy bay tới, không cần phải vào bếp."
Tống Tuyết Dương liếc mắt, "bên ngoài toàn là phóng viên, cậu nên ngoan ngoãn ở nhà đi."
Vừa dứt lời là hắn lập tức cởi áo khoác, quen tay hay làm tiến vào nhà bếp, Thẩm Hoài có hơi ngượng ngùng, nhưng khi nhớ tới tay nghề từng được nếm thử ở Phong Nguyệt, thì lại không nhịn được nghĩ mình sắp có lộc ăn.
Nhà bếp được thiết kế theo kiểu quầy bar, đối diện là sofa của phòng khách, lúc Tống Tuyết Dương xoay người lại thì thấy vẻ mặt tràn đầy mong chờ của Thẩm Hoài đang ngồi xếp bằng trên sofa, hệt như đang muốn quan sát hắn biểu diễn tài nghệ nấu nướng, hắn lập tức tràn đầy năng lượng, ước gì có thể làm luôn một bữa Mãn Hán Toàn Tịch cho anh.
Tài nấu ăn của Tống Tuyết Dương xem như không tồi, quả thực đã có thể dùng vài nguyên liệu ít ỏi tới đáng thương trong tủ lạnh để làm ra ba món ăn, màu sắc tuyệt đẹp mùi hương nức mũi, Thẩm Hoài chỉ ngửi hương thơm thôi đã không nén được nuốt nước miếng.
Trong lúc này anh lại nhận được điện thoại của chú bảo vệ, hỏi thăm có phải anh gọi thức ăn ngoài không, Thẩm Hoài đi tới chỗ Tống Tuyết Dương không nhìn thấy rồi khẽ nói, "cho chú."
Thế là chú bảo vệ gương mẫu chẳng hiểu tại sao mình được cho không một bữa trưa rất phong phú.
Tống Tuyết Dương bày món ăn ra bàn, lại còn mò được hai lon Coca cola trong tủ lạnh, hai người ngồi vào bàn cụng lon.
Thẩm Hoài hỏi hắn thắc mắc trong lòng mình, "sao cậu đoán được tôi là Thương Vũ? Chỉ nhìn tay thôi à?"
Tống Tuyết Dương cười đáp, "thêm cả sinh nhật cậu nữa."
Mới đầu khi theo dõi live stream, trông thấy tay của Thương Vũ, Tống Tuyết Dương chỉ bất chợt nghĩ tới Thẩm Hoài cũng có một đôi tay xinh đẹp thế này, nhưng hắn cũng nhanh chóng nhớ tới số điểm qua màn game mini mà Thẩm Hoài chơi trộm lúc huấn luyện, rồi liên tưởng tới thái độ quen thuộc và tín nhiệm tới mức có chút khả nghi lúc ấy của Thẩm Hoài, và một vài sơ hở nho nhỏ khác, hắn lập tức nghi ngờ, mở baidu tìm thử tư liệu cá nhân của Thẩm Hoài, quả nhiên phát hiện hai người có ngày sinh giống như đúc.
Tất cả những chuyện sau đó như nước chảy thành sông.
"Vậy cậu tìm địa chỉ của tôi thế nào?"
Tống Tuyết Dương cười như không cười, "cậu nói cho tôi biết mà."
Thẩm Hoài mù mờ chớp mắt một cái, rồi nhanh chóng nhớ tới bản thân mình lúc đó chẳng hề biết đề phòng Tống Tuyết Dương, ở ngay trước mặt hắn gọi điện thoại cho bên khách sạn mình ở để nhờ bọn họ chuyển hành lý của mình về, khi đó đúng là anh đã nói ra địa chỉ cụ thể.
"Cậu ghi nhớ địa chỉ nhà tôi?" Vẻ mặt Thẩm Hoài như đang hỏi lúc đó cậu định làm gì tôi hả.
Tống Tuyết Dương bình tĩnh đáp, "lúc đó không nhớ thật, tới khi xác định cậu là Thương Vũ thì tôi cẩn thận ngẫm nghĩ nhớ lại chút."
Thẩm Hoài: "..." Đầu cậu là máy quay phim à? Còn có thể thu đi chiếu lại?
"Cậu không sợ đi một chuyến công cốc sao? Tôi chưa từng đồng ý với cậu việc gia nhập Phong Nguyệt." Thẩm Hoài vẫn cảm thấy không tưởng tượng nổi hành động đột nhiên chạy tới trước cửa nhà mình này của Tống Tuyết Dương.
"Quyền quyết định là của cậu, dù cuối cùng cậu không đồng ý gia nhập Phong Nguyệt, tôi cũng sẽ không làm gì cả."
Thẩm Hoài cảm giác mình đang dùng bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, thì thấy Tống Tuyết Dương nhấp một hớp coca, nói tiếp, "bất quá thì cũng chỉ làm mấy chuyện cỏn con như làm tổ ở nhà cậu, hay ngăn cậu liên hệ với mấy đội khác cho tới khi kết thúc thời gian chuyển nhượng." (chùi ui, ảnh định làm tổ ở nhà con tuiiiiヽ((◎д◎))ゝ #Phah)
Thẩm Hoài: "..." Vậy thì cũng cảm ơn cậu đã báo trước!
Tống Tuyết Dương ở cạnh bàn đối diện nắm chặt bàn tay Thẩm Hoài đang đặt trên bàn, "Thẩm Hoài, cho tôi một cơ hội, tôi sẽ chứng minh cho cậu thấy Phong Nguyệt là đội ngũ thích hợp với cậu nhất, tin tôi lần này, được không?"
Thẩm Hoài không khỏi nhìn hắn, vừa ngẩng đầu đã lập tức rơi vào ánh mắt nghiêm túc đầy sâu lắng kia, anh nhấp nhấp môi, lại không nói ra lời.
Ánh mắt Tống Tuyết Dương nhìn xoáy vào anh trong chốc lát, "cậu không muốn nhận quảng cáo thì có thể bàn bạc với đội tuyển, hợp đồng là chết người là sống, có tôi ở đây, không ai trong câu lạc bộ dám ép buộc cậu làm chuyện cậu không muốn làm."
Bàn tay Thẩm Hoài bỗng cứng đờ, anh không ngờ ngay cả lo lắng cuối cùng của mình mà Tống Tuyết Dương lại có thể đoán chính xác không sai một ly, nếu hắn đã biết tất cả mọi chuyện thì tại sao bây giờ mới nhắc tới?
Dường như nhận ra hoài nghi của anh, Tống Tuyết Dương mới bất đắc dĩ nói, "sau khi biết cậu là Thương Vũ thì tôi cũng mới hiểu ra chuyện này đó được không?"
Trong những đội tuyển chuyên nghiệp, Phong Nguyệt có một lượng fan cực kỳ hùng hậu, ngoại trừ nhờ vào phương thức tuyển người đặc biệt thì còn vì tạo hình của từng đội viên mà câu lạc bộ tỉ mỉ thiết kế. Nhân tài trong phòng hoạt động kinh doanh của Phong Nguyệt toàn là người chuyên nghiệp được đào tới từ giới giải trí, biết rõ cách tạo hình người khác sao cho có thể hút fan, so với mục tiêu thi đấu của toàn bộ các câu lạc bộ khác thì lại càng giống với việc thành lập một đội tuyển minh tinh hơn, và đương nhiên Phong Nguyệt là đội có nhiều hoạt động tuyên truyền nhất trong các đội tuyển chuyên nghiệp.
Thẩm Hoài động lòng, Tống Tuyết Dương đã đâm trúng khát vọng trong sâu tận đáy lòng anh. Đa phần các đội tuyển bát cường đều không có chỗ trống, sau khi gia nhập anh chắc chắn phải căn cứ vào đấu pháp vốn có của đội tuyển để điều chỉnh chính bản thân mình. Dù để trở thành một tuyển thủ eSport chuyên nghiệp, anh hoàn toàn có thể nhượng bộ làm được việc này, nhưng có thể trở thành chủ lực của một đội ngũ lại chính là mơ ước của mỗi một người tuyển thủ.
Bàn tay đang nắm tay anh lại siết thật chặt, thanh âm của Tống Tuyết dương phảng phất đang từng chút từng chút dụ dỗ anh, "có thể thi đấu cùng cậu là ước mơ lớn nhất trong kiếp sống eSport này của tôi, kể từ khoảnh khắc cậu nói sẽ đi đánh giải eSport chuyên nghiệp, tôi đã lập tức suy nghĩ đội hình năm sau của Phong Nguyệt, cậu có thể cho tôi một cơ hội được thực hiện nó không?"
Trái tim Thẩm Hoài bỗng mềm nhũn, anh rốt cuộc không nói nên lời, cúi đầu nhìn bàn tay đang siết chặt tay mình của Tống Tuyết Dương, hồi lâu sau, anh khẽ gật đầu.
Lúc này Tống Tuyết Dương mới thu hồi tay, cười híp mắt giơ lon coca lên, "hoan nghênh gia nhập Phong Nguyệt, Thẩm Hoài."
Thẩm Hoài cũng cầm lấy lon coca, "đội trưởng." (Rùi xong, bé thỏ đã bị chú sói xám dụ về hang 乁 ˘ o ˘ ㄏ#Phah)
Khi nghe thấy tiếng đội trưởng này, Tống Tuyết Dương bỗng run lên, cảm giác nếu hiện tại mình có chết đi, thì hắn cũng chẳng còn gì phải tiếc nuối.
Bữa cơm này kết thúc trong một bầu không khí tràn đầy vui sướng, Tống Tuyết Dương có tâm tình cực tốt nhắc anh, "cậu có muốn lên mạng mua vài món đồ sinh hoạt chuyển tới đội luôn không?"
Thẩm Hoài ngẫm nghĩ, nơi xa như vậy đúng là mình không có khả năng đem hết mọi thứ đi, với thân phận của mình mà đi dạo siêu thị thì cũng không quá hiện thực, thế là anh mở di động lên vào trang web bán hàng online.
Tống Tuyết Dương nghĩ một minh tinh như Thẩm Hoài thì chắc cũng sẽ rất chú trọng tới những vật dụng hằng ngày, phải tìm kiếm khá lâu, nhưng hắn lại phát hiện tốc độ chọn hàng của Thẩm Hoài rất nhanh, mấy món linh tinh cũng khá đơn giản, ngược lại là ngâm cứu rất kỹ trang thiết bị của máy tính.
Anh vừa xác nhận đơn hàng vừa hỏi, "địa chỉ giao hàng?"
Tống Tuyết Dương cầm lấy nhập giúp anh luôn, sau đó nhấn mở thanh toán bằng mã QR, rồi lấy điện thoại của mình ra trả tiền.
Thẩm Hoài mới không chú ý một chút đã bị cướp quyền thanh toán đơn hàng, cảm thấy không tốt chút nào, còn Tống Tuyết Dương thì lại chẳng để ý gì, "quà vào dội."
"Mới rồi cậu đã làm tôm mà."
Tống Tuyết Dương cười híp mắt trả di động cho anh, "đó là quà gặp mặt, này là quà vào đội, khác nhau."
Thẩm Hoài đành phải nhận lấy, nhưng khi nhìn thấy số tiền lên tới 6 con số trong giao diện đặt hàng thì lại đổi ý, "không được, để tôi chuyển tiền trả cậu."
"Vậy tôi sẽ đề nghị quản lý để cậu làm hình tượng đại diện cho đội tuyển."
Thẩm Hoài: "..."
Tống Tuyết Dương không nhịn được xoa nhẹ đầu anh, "ngoan, nghe lời nào."
Thẩm Hoài phát hiện bất kể lúc nào, Tống Tuyết Dương đều có thể vừa đấm vừa xoa, đâm thẳng vào điểm yếu của anh, e là sinh hoạt ở Phong Nguyệt sau này của anh sẽ tràn đầy khổ cực.
Cho hỏi, giờ hối hận còn kịp không!?
‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿
Tác giả:
Phóng viên: Xin hỏi Vũ thần, lúc trước tại sao anh lại quyết định gia nhập đội tuyển Phong Nguyệt vậy?
Thẩm Hoài: Hoàn toàn không muốn kể.
Kẻ thắng Tống Tuyết Dương nhấc môi (tủm tỉm cười~ tủm tỉm cười~)
‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


