Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Thẩm Hoài live stream xong lại trèo lên clone của mình, vừa lên mạng là nhận được một tin nhắn từ bạn thân.
[Bạn] [Toái Tuyết]: Chúc mừng.
Ở lần sóng gió bật hack này, Tống Tuyết Dương vẫn luôn đứng về phía anh từ đầu tới cuối, thay anh báo live stream trên weibo, thật đúng là đã giúp đỡ không ít.
Thẩm Hoài nói ra lời trong lòng mình, "may mà có cậu."
Tống Tuyết Dương thầm nghĩ về sau cậu cũng sẽ cần tới tôi, "cậu không định mở weibo sao? Tôi có thể giúp cậu chứng nhận."
Thẩm Hoài biết tình huống của mình không tốt, cũng lười mở clone trà trộn vào weibo, còn tài khoản chính... dù có chứng nhận thì chắc cũng chẳng ai tin.
"Sau này hãy nói, " Thẩm Hoài đáp qua loa cho xong, "cậu không huấn luyện à?"
"Không, chiêu mộ một đồng đội mới, ngày mai phải dậy sớm đi đón người, một chốc sẽ ngủ."
"Chơi phái gì?"
"Thích khách."
Thẩm Hoài có hơi bất ngờ, không ngờ là Tống Tuyết Dương đã tìm được đồng đội nhanh như vậy, dù chuyện này mang ý nghĩa là Phong Nguyệt sẽ không tiếp nhận anh, nhưng Thẩm Hoài cũng không cảm thấy mất mát, anh thật lòng cảm thấy vui vẻ vì Tống Tuyết Dương đã tìm được một đồng đội thích hợp.
"Đến lượt tôi nói lời chúc mừng cậu." Anh nói như vậy.
Tống Tuyết Dương biết Thương Vũ không có ý định gia nhập Phong Nguyệt, nhưng nhìn thấy anh không do dự chúc mừng mình, nội tâm vẫn có chút buồn bực, "cậu không hỏi kỹ thuật của người này thế nào đã chúc mừng tôi à?"
Thẩm Hoài không hiểu sao lại cảm thấy Tống Tuyết Dương có hơi không vui, "người cậu chọn thì chắc chắn kỹ thuật không có vấn đề."
Tống Tuyết Dương phảng phất như được đút cho một hũ mật, "mong là cậu ấy sẽ thích tôi, cậu thấy tôi nên mặc gì đi gặp cậu ấy đây?"
Bình thường khi ra ngoài Thẩm Hoài đều có nhà thiết kế chuyên nghiệp lựa chọn trang phục, đúng là chưa từng phát rầu về việc phải mặc gì, nhưng nếu Tống Tuyết Dương đã hỏi thì anh cũng nghiêm túc ngẫm nghĩ.
Con người khi đối mặt với loại vấn đề này thường sẽ vô thức đứng trên lập trường của bản thân để suy nghĩ, Tống Tuyết Dương biết rõ điểm này nên mới hỏi như vậy.
Đúng năm phút sau, Thẩm Hoài mới trả lời, "mặc bình thường thôi, trang trọng quá có vẻ khá câu nệ."
Tống Tuyết Dương lại hỏi, "có cần đem chút quà gặp mặt không?"
Vấn đề này càng làm khó Thẩm Hoài hơn, bình thường anh gần như không tự mình chuẩn bị quà tặng, nhưng anh biết quà gặp mặt này cũng rất trọng yếu, "chắc cũng cần."
"Nên tặng quà gì thì ổn?"
Lần này Thẩm Hoài lại nghĩ lâu hơn. Căn bản là anh chẳng có kinh nghiệm tặng quà gì cả, bình thường cần phải tặng gì đều sẽ có trợ lý chọn giúp mình, có khi là không cần phải đích thân đi tặng, chỉ cần đó là quà anh trả tiền là được.
Thẩm Hoài thật sự không nghĩ ra gì, đành phải mở mạng lên search "Lần đầu tiên gặp bạn mạng thì nên tặng gì", kết quả xuất hiện khiến mặt anh đỏ tới tận mang tai, hình như tất cả mọi người đều có thành kiến với việc "gặp bạn mạng".
Anh lại cường điệu thêm hai chữ "cùng giới" vào sau chữ bạn mạng, tìm cả buổi mới thấy được một lời khuyên khá đáng tin, copy paste lại.
"Lần đầu gặp mặt mà tặng quà quá quý giá dễ khiến người ta căng thẳng, tặng đặc sản khá ổn, không quá long trọng, lại không thiếu lễ phép, còn có thể xúc tiến giao lưu văn hóa."
Tống Tuyết Dương vừa liếc mắt đã biết tỏng, "cậu search Baidu à?"
"..."
"Trừ thời điểm chỉ huy trong game ra, tôi chưa từng thấy cậu nói được một câu dài thế này."
Thẩm Hoài nỗ lực muốn vãn hồi bằng một chút chân thành, "tặng đồ ăn đi."
Anh cố nhớ xem Thượng Hải có món gì ngon có thể tiện đem đi, ký ức chợt nhớ tới món tôm sốt cà chua của Tống Tuyết Dương, "tôm sốt cà chua cậu làm không tồi." (Hèn gì người ta có câu "Con đường ngắn nhất đến trái tim của người đàn ông là đi qua dạ dày" (灬º‿º灬)♡ #Phah)
Tống Tuyết Dương không nhịn được cười thành tiếng, bình thường chủ đề nói chuyện giữa hai người họ đều xoay quanh game, nhưng hắn lại chưa hề phát hiện Thẩm Hoài dễ gạt thế này, chỉ mới dăm ba câu đã lỡ miệng.
Thẩm Hoài vẫn không mảy may phát giác chuyện "Thương Vũ" không nên biết Tống Tuyết Dương biết làm tôm sốt cà chua, "cậu đi nghỉ sớm đi, nếu mang cặp mắt quầng thâm đi gặp người ta sẽ không để lại ấn tượng tốt cho đồng đội đâu."
Tống Tuyết Dương nhìn đồng hồ, hắn đúng là nên "nghỉ" sớm, thừa lúc siêu thị vẫn chưa đóng cửa.
"Ngủ ngon."
Thẩm Hoài cũng gửi một câu "ngủ ngon", nhìn thấy avatar của Tống Tuyết Dương biến thành màu xám, thâm tâm anh bỗng thấy thất vọng mất mát.
Tống Tuyết Dương đã tìm được đồng đội mới, nhưng tới bây giờ anh vẫn chưa tìm được ông chủ cho mình.
Trải qua sóng gió bật hack lần này, chắc chắn đội Chiến Thần không phải là nơi tốt đẹp để tới, còn lại đội quý quân năm ngoái, WG, Lôi Đình hạng năm, Supper hạng sáu. Hai đội thứ bảy thứ tám thì có thực lực khá yếu, Thẩm Hoài muốn đoạt cúp quán quân, thế nên trình độ chỉnh thể của cả đội không thể quá kém.
Sau live stream làm sáng tỏ đêm nay, vị streamer lên án anh bật hack huyên náo nhất trước đó không hề có động tĩnh nào, weibo của hắn cũng đã cấm người khác bình luận, nhưng trận sóng gió này vẫn chưa ngừng lại.
Một đám clone sôi nổi xuất hiện như măng mọc sau mưa lên án vị streamer tung tin vịt kia, vừa nhìn đã biết là nick ảo, mà thú vị hơn là cộng đồng mạng lại có thái độ vô cùng thân thiết với những nick ảo này, cuối cùng cũng có rất nhiều weibo chính chủ đứng ra trêu đùa hóm hỉnh "Không có Ảo Ảo thì còn tưởng Vũ thần nhà chúng ta dễ bị bắt nạt"!
Thẩm Hoài không hề thuê những nick ảo đó, anh hoàn toàn không có người quen trong giới eSport, nhưng càng nghĩ thì càng chắc chắn là do Tống Tuyết Dương làm.
Nhưng cũng chẳng có ai chỉ trích Tiêu Chương, kẻ đầu têu bày ra màn kịch khôi hài này vẫn sinh hoạt giữa trời yên biển lặng, Thẩm Hoài cố ý mở weibo gã nhìn một chút, mấy bài đăng cũng hoàn toàn không dính líu gì tới mình cả.
Trái lại trên diễn đàn có người len lén đào lên việc người bày trò phía sau vụ này là Tiêu Chương, có điều là người nói ra sự thật lại nhanh chóng bị "fan club Tiêu thần" đoàn kết lại mắng nát đầu, đa phần bọn họ không thích Thương Vũ, hoàn toàn không có cảm giác tội lỗi khi nói xấu người ta. Trong đó còn có một fan đã nói thế này --
[Tên đó muốn đi đánh giải thì cũng phải xem thử có đội tuyển nào muốn mình không chứ?]
Từng chữ từng chữ như đâm vào tim.
Thẩm Hoài chưa từng mong chờ fan của mình làm gì cả, ngay cả khi vẫn còn là diễn viên, anh cũng chưa từng lợi dụng fan đi chèn ép người khác, anh cảm thấy, tình cảm của fan đối với thần tượng là thứ chân thành tha thiết nhất không cần phải hồi đáp, một tình cảm đơn thuần như thế cần phải cẩn thận che chở từng li từng tí chứ không phải để người ta lợi dụng làm điều xấu.
Ân oán cá nhân, nên giải quyết bằng thực lực.
Tiêu Chương, hẹn gặp trên đấu trường.
Tắt di động, Thẩm Hoài ngủ thiếp đi, anh không biết sau khi ngủ một đêm tỉnh dậy anh sẽ được gặp ai, nhưng đêm này đúng là không được ngon giấc, sáng dậy thì có chút phờ phạc lừ đừ.
Anh dùng bữa qua loa rồi lại mở game, quả nhiên Tống Tuyết Dương không online, những người khác thì vẫn luôn biểu hiện trạng thái bận rộn.
Thẩm Hoài đi theo Một Chiếc Thuyền Con farm hai bí cảnh lớn, lại có chút đói bụng. Bình thường anh không thích ăn sáng, nhưng vừa nghĩ tới việc hiện giờ Tống Tuyết Dương đang mang theo đặc sản tới gặp mặt đồng đội mới thì lại bỗng nhiên muốn ăn chút gì đó.
Anh bắt đầu mở mạng tra thực đơn, còn tải luôn ứng dụng nấu ăn về, nhìn một hồi lại cảm nhận sâu sắc việc "làm rồi thì không muốn ăn, muốn ăn thì lại không muốn làm", cuối cùng anh quyết định gọi đồ ăn ngoài.
*
Chú bảo vệ cư xá tràn đầy cảnh giác quan sát thật kỹ thanh niên đang cười tủm tỉm trước mặt, tuổi tác và cách ăn mặc thì đúng thật là không giống người xấu, nhưng coi cái cặp mắt gian trá như hồ ly này đi, nhìn kiểu nào cũng không yên lòng nổi. (Đúng thế chú ơi, đừng yên lòng. Người ta muốn dũ dỗ bé ngoan đó!!!! ( ꈍᴗꈍ) #Phah)
Tống Tuyết Dương đưa điện thoại đã bị tắt nguồn cho chú xem, "cháu đúng là không gọi điện được, không thì đã gọi cho cậu ấy rồi, chú nói xem có phóng viên nào lại xách tôm tới không chứ?"
Chú bảo vệ thầm nghĩ mấy ngày nay có rất nhiều phóng viên đổi một đống cách để trà trộn vào chụp lén Thẩm Hoài, may mà nhờ có hỏa nhãn kim tinh của mình nên không lẻn vào được, còn muốn nói cái con người đứng trước mắt này khác với đám kia chỗ nào...
Đó chính là vẫn chưa nhét bao thư cho mình!
Chú bảo vệ là một người chính trực, là dạng người luôn tuân thủ đạo đức nghề nghiệp, sau khi suy tính kỹ càng, để tránh việc chủ nhà bỏ lỡ người bạn quan trọng, chú vẫn phải gọi điện cho chủ nhà số 8.
Thẩm Hoài chỉ vừa mới đặt thức ăn được 15 phút thì điện thoại đã vang lên, anh thấy là số của bảo vệ, cảm nhận sâu sắc sự chuyên nghiệp của shipper, không hỏi một tiếng đã nói, "để cậu ấy vào."
Chú bảo vệ chưa nói câu nào định mở miệng lại thôi, cuối cùng mới nghẹn một tiếng, "được."
Chú nhìn chằm chằm bóng lưng đeo ba lô tràn đầy vui sướng của Tống Tuyết Dương, nghĩ kiểu gì cũng thấy không ổn, vô cùng nghiêm túc mở điện thoại lên chụp một tấm hình.
Phải lưu lại chứng cứ mới được, tránh việc xảy ra chuyện thì khó mà nói rõ.
Ý nghĩ này chưa kịp biến mất thì sau lưng bỗng truyền tới tiếng thắng xe, "xin chào, giao đồ ăn, chủ hộ số 8."
"..."
Chú bảo vệ nhìn chằm chằm anh giao hàng "cậu đợi chút, để tui nghĩ lại cái đã."
Nếu như nói lần đầu gặp gỡ Thẩm Hoài mang tới cho hắn một cảm giác đẹp tới sững sờ, thì lần gặp hôm nay Tống Tuyết Dương lại chỉ cảm thấy ấm áp và an tâm.
Trái tim hắn bỗng nhiên dâng lên một loại cảm xúc kỳ diệu, như thể một thứ gì đó hắn chưa bao giờ chú ý đang dần nổi lên khỏi mặt nước, và tâm tình kích động khi nhìn thấy Thẩm Hoài này còn vượt xa tâm tư ban đầu muốn kéo Thương Vũ về đội lúc trước.
Hắn rất sung sướng khi rốt cuộc mình cũng gặp được Thương Vũ, nhìn một phát đã khóa chặt người này vào mắt, mà cũng không có ý định thả ra.
"Lạnh không?" Hắn nở nụ cười, khẽ hỏi.
"Hửm?" Thẩm Hoài ngẩng đầu, ngây người.
Gương mặt tuấn tú bỗng chốc đơ ra, như thể đã biến thành một pho tượng được điêu khắc vô cùng tinh tế.
Tống Tuyết Dương buồn cười nói, "điện thoại sắp rơi kìa."
Thẩm Hoài vội vàng siết chặt điện thoại, rồi lại lập tức ngẩng đầu nhìn Tống Tuyết Dương, dáng vẻ ngơ ngác kinh ngạc tựa như một con yêu tinh lạc đường chợt phát hiện ra phép màu kỳ diệu đã biến mất rất lâu trước đây, bộ dáng bối rối không biết nên làm gì khiến người ta không nhịn được muốn ôm trọn vào vòng tay để vỗ về trấn an.
"Sao cậu lại ở đây?" Thẩm Hoài ngạc nhiên hỏi.
Tống Tuyết Dương tự nhiên vươn tay ra, "tôi tới đón cậu về đội, Thương Vũ."
Hắn đang mặc áo sơ mi ca rô, khoác thêm một chiếc áo len trắng toát, phối với quần thể thao cũng màu trắng và mang giày bata, rất hợp với mùa đông.
Rất nhiều nam sinh thích dùng màu đen cho có khí thế trầm ổn, nhưng Tống Tuyết Dương mặc đồ trắng cũng rất đẹp trai, tựa như những gì anh nói hôm qua, chín chắn ôn hòa, không quá trang trọng, cũng không cảm thấy câu nệ, nụ cười ôn hòa như đem tới một làn gió xuân dìu dịu, phảng phất như được bao bọc bởi ánh mặt trời ấm áp nhất mùa đông.
Nhớ tới lời nói của mình hôm qua, Thẩm Hoài lập tức đỏ mặt, đỏ từ cổ tới tận mang tai.
Hai thằng con trai gặp nhau có cần phải nghiêm túc long trọng như thế không? Trước khi gặp còn muốn điều tra sở thích của mình, hệt như cậu nam sinh đang muốn hẹn hò với một cô nàng mình thầm thương trộm nhớ nên phải thăm dò thật cẩn thận.
Thẩm Hoài không nhịn được liếc xuống tay hắn, quả nhiên có đem theo một bọc tôm, đương nhiên là vừa mới mua xong.
Anh dịch chuyển người, Tống Tuyết Dương lập tức đi vào.
Thẩm Hoài lùi một bước, "tôi..."
"Tốt nhất đừng phủ nhận." Tống Tuyết Dương khẽ đóng cửa lại, trái tim Thẩm Hoài lại run theo, "cậu từng thấy tôi làm chuyện gì không chắc chắn chưa?"
‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿
Tác giả:
Thẩm Hoài: Hình như tư thế mình gọi đồ ăn ngoài không được đúng lắm?
‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


