Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vũ Tuyết Phi Phi kinh hãi nói lắp bắp, "em em em không đánh lại Tuyết thần!"
Thẩm Hoài bình tĩnh đáp, "anh biết."
Một Chiếc Thuyền Con nhắc, "thân phận của Tống đội không tiện solo đâu..."
Vi nghĩ tới vấn đề bảo mật chiến thuật, rất nhiều đội tuyển chuyên nghiệp đều sẽ quy định tuyển thủ không được tham gia vào các trận solo với những người khác, cho dù đội tuyển không quy định, nhưng đa phần tuyển thủ chuyên nghiệp cũng sẽ khó mà đi PK online, vì dù thắng hay thua chắc chắn cũng sẽ có một đám người cố tình chế giễu.
Thẩm Hoài biết chuyện này, nhưng anh đã đoán Vũ Tuyết Phi Phi chính là Tống Tuyết Dương, hắn chắc chắn sẽ không dám mở hai tài khoản PK trước mặt mình.
"Giúp tôi dạy đồ đệ một chút." Anh nói xong cũng ngồi chờ Tống Tuyết Dương chat riêng nói thẳng thân phận với mình.
Tống Tuyết Dương mỉm cười, "nghe cậu."
Phong Nguyệt Vô Biên ngồi trước máy tính dụi dụi đôi mắt, mắt mình hỏng mọe rồi! Chắc chắn là hỏng không có chỗ chữa! Cái tên đội trưởng Hồ Ly chưa từng chịu thua, chỉ nở nụ cười thôi cũng đã dọa cho đám tân binh ở trại huấn luyện bọn hắn phải run lẩy bẩy lại có thể nói cái câu nghe lời người khác ư?
Thẩm Hoài không hề thấy có gì vô lý ở đây cả, quan hệ giữa anh và Tống Tuyết Dương vốn đã không tệ, mà Tống Tuyết Dương vẫn luôn cố gắng hết sức thỏa mãn yêu cầu của anh, anh chỉ rất ngạc nhiên khi Tống Tuyết Dương lại có thể đồng ý, chẳng lẽ hắn ta đã chuẩn bị trước rồi?
Tống Tuyết Dương gõ chữ bằng tài khoản chính của mình, "Phi Phi, em lên trước đi."
Sau đó lại đổi sang laptop, dùng tài khoản Vũ Tuyết Phi Phi thốt lên một chữ "Được".
Hải Tinh chủ động đi lên lấy laptop, "để em điều khiển Vũ Tuyết Phi Phi cho!"
Tống Tuyết Dương ngăn cậu lại, "cậu xài ma pháp sư mới có một ngày thôi đã bị Thương Vũ phát hiện thân phận, giao Vũ Tuyết Phi Phi cho cậu, chưa đánh xong thì chắc đã bị lộ chuyện, cậu tưởng Thương Vũ dễ gạt lắm hả?"
Hải Tinh bỗng đỏ bừng mặt, nhưng lại không phục lắm, "chẳng phải anh mới được Thương Vũ khen cho hai câu đã kích động tới mức xài luôn tuyệt kỹ lộn bắn à?"
Tống Tuyết Dương: "..."
Được, hắn không thể cãi lại vụ này.
Một tay của Tống Tuyết Dương đặt trên bàn phím máy tính bàn, một tay lại đặt lên bàn phím laptop, đồng thời mở hình thức chiến đấu.
Đầu tiên, hắn điều khiển Toái Tuyết chủ động lùi về sau giữ một khoảng cách, thoải mái đứng một chỗ, Vũ Tuyết Phi Phi chỉ do dự trong chớp mắt, thử mở Phát bắn nhắm chuẩn.
Một điểm sáng màu đỏ nhắm thẳng vào đầu Tống Tuyết Dương, cùng lúc đó Tống Tuyết Dương cũng nhấc súng lên mở nhắm chuẩn, một tiếng "Pằng" vang lên, phát súng của hai người chồng lên nhau, Vũ Tuyết Phi Phi bị bắn rớt 20% máu, còn Tống Tuyết Dương thì lại nhanh chóng dùng chiêu dịch chuyển "Lăn qua" trở mình tránh được phát đạn của Vũ Tuyết Phi Phi trong nháy mắt vừa nổ súng.
Một khi xạ thủ bắn tỉa nổ súng, tốc độ của viên đạn nhanh tới mức gần như không thể tránh được, nhưng Tống Tuyết Dương không chỉ mở kỹ năng thoát khỏi đường đạn trong nháy mắt mà còn đồng thời nổ súng bắn trúng Vũ Tuyết Phi Phi, dù cho quyết đấu với đối thủ yếu hơn mình rất nhiều, thì hắn cũng không hề mất cảnh giác, mỗi một thao tác đều chính xác đều đúng lúc.
Một Chiếc Thuyền Con hiện tại chỉ muốn quỳ xuống cúng bái kỹ thuật nhắm bắn của vị đại thần này!
Thẩm Hoài lại rất sửng sốt, từ khi hai người mở hình thức chiến đấu là anh đã cảm thấy khó mà tưởng nổi, loại cảm giác này càng lên tới cực điểm khi anh nhìn thấy thao tác gọn gàng và linh hoạt của Tống Tuyết Dương.
Động tác không hề dây dưa dài dòng này, cùng phong cách chiến đấu tuyệt đối sẽ không bao giờ buông tha cho bất kỳ một cơ hội nổ súng nào chắc chắn chính là Tống Tuyết Dương. Mà điều khiến anh càng kinh ngạc hơn lại là Vũ Tuyết Phi Phi, dù động tác của cô chậm một chút, nhưng thói quen sử dụng kỹ năng, ngay cả những lỗi nhỏ dễ mắc phải khi chạy tìm vị trí bắn cũng đều giống hệt bình thường!
Còn nếu bảo là người khác đang điều khiển Vũ Tuyết Phi Phi, dù cách làm đúng là rất đơn giản nhưng xác suất bại lộ lại lớn hơn, Thẩm Hoài vô cùng tin tưởng chính mình, thao tác vừa rồi tuyệt đối chính là của Vũ Tuyết Phi Phi, thậm chí còn phát huy tốt hơn bình thường một chút.
Thẩm Hoài bỗng rối loạn, chẳng lẽ Vũ Tuyết Phi Phi không phải là Tống Tuyết Dương? Phát đạn siêu xa trên đỉnh Lạc Vân Phong kia và lần lộn bắn ở Lạc Chi Uyên đều chỉ là trùng hợp?
Thẩm Hoài vẫn mơ hồ cảm thấy có gì đó sai sai, nhưng hiện tại quả thật là nghĩ mãi không ra làm sao lại có chuyện này.
Anh không ngờ là Hải Tinh tận mắt chứng kiến đống thao tác này cũng đã sửng sốt tới ngây người, cái mồm mở to của cậu dường như đang muốn nuốt trọn cả màn hình.
Cậu nhìn thấy rất rõ, vì Tống Tuyết Dương phải thao tác cả hai tay nên không thể nào dụng tới con chuột, thế nên từ đầu tới cuối ván, Toái Tuyết của hắn chỉ di động trên cùng một đường thẳng, còn nguyên nhân khoảng cách giữa hai người lúc gần lúc xa hoàn toàn là kết quả của việc hắn dùng touch pad laptop để điều khiển Vũ Tuyết Phi Phi di chuyển!
Điều khiển hai tài khoản cùng một lúc đòi hỏi năng lực phản ứng rất cao, huống chi chỉ cần dùng kỹ năng không khớp thôi cũng sẽ dễ dàng khiến Thương Vũ hoài nghi, thế nên hắn mới cho Toái Tuyết tấn công rất chậm, còn lại gần như đã hoàn toàn tập trung vào điều khiển Vũ Tuyết Phi Phi, mà tới lúc Toái Tuyết cần ra tay thì hắn lại dùng tốc độ tay cực nhanh để gõ bàn phím.
Hải Tinh ở bên cạnh nhìn Tống Tuyết Dương thao tác nên đương nhiên là nhận ra sở hở, nhưng với những người không biết chuyện thì sẽ chỉ thấy Tống Tuyết Dương tấn công chậm chạp, Vũ Tuyết Phi Phi thì chạy lung ta lung tung, cả hai đều vô cùng hợp lý.
Đứng nhìn như thế khiến cậu nhận ra thực lực của Tống Tuyết Dương hơn xa bản thân, Hải Tinh cảm giác lòng tự tôn của mình bị sỉ nhục nghiêm trọng, yên lặng rời khỏi phòng huấn luyện.
Những người khác trong game cũng rất tinh mắt rời đội, Thẩm Hoài nhìn chằm chằm vào Tống Tuyết Dương trong đội mình, nội tâm có một đống nghi hoặc, muốn hỏi lại thôi.
Tống Tuyết Dương nói, "chúng ta đổi chỗ khác yên tĩnh chút."
"Được."
Hai người dịch chuyển tới gần thành chính rồi lại chạy ra vùng ngoại ô, bản đồ này rất lớn, Thẩm Hoài chạy phía sau nhìn bóng lưng Tống Tuyết Dương đang lướt nhanh trước mặt, đáy lòng đã xác định là mình trách lầm Tống Tuyết Dương.
Tống Tuyết Dương dẫn anh đi vào bí cảnh Đền Lạc Thần, đây là một bí cảnh cấp thấp, boss rất dễ, cảnh sắc lại tuyệt đẹp.
Một bức tượng Lạc Thần cao quý tao nhã đứng lặng lẽ giữa đền thờ trống trải tĩnh mịch, ngôi đền do những tinh linh cổ xưa xây dựng tràn ngập không khí thần bí trang nghiêm, dòng nước xanh đậm bao bọc đền thờ soi bóng những ánh sao lấp lánh như ẩn như hiện, hai trụ đá trên bậc thang được bao phủ bởi những đóa hoa màu xanh lam, khiến cho ngôi đền ở trung tâm càng thêm trang trọng quý phái.
Hai người chẳng nói chẳng rằng đánh hết quái, rồi đứng giữa ngôi đền rộng lớn tráng lệ, dưới chân tượng Lạc Thần, trên đỉnh đầu là biển sao mênh mông bát ngát.
Thẩm Hoài nhận được lời mời giao dịch của Tống Tuyết Dương, đối phương chuyển cho anh 500 ngàn vàng.
Thẩm Hoài: "??"
"Tiền thưởng giết cậu."
"..."
Lúc này Thẩm Hoài mới phát hiện thỏi vàng treo trên đỉnh đầu đã biến mất, phát súng vừa rồi của Tống Tuyết Dương không chỉ giết anh, mà còn được hệ thống xác định đã hoàn thành nhiệm vụ treo thưởng.
"Đổi tên chứ?"
"Không." Thật ra Thẩm Hoài vẫn chưa biết đổi tên gì, mà đêm nay chắc chắn sẽ có nhiều người chú ý tới anh, nếu đổi thành "Thương Vũ" thì quá bắt mắt, còn nếu vẫn giữ hình tượng nữ thích khách thế này sẽ dễ che giấu tai mắt hơn.
Tống Tuyết Dương cũng cảm thấy như thế rất tốt, tránh khỏi việc bị mấy đội tuyển khác vừa nhìn thấy cái tên là lại chạy tới bám lấy thương Vũ không thả.
"Hai ngày trước sinh nhật tôi, cậu có xem weibo không?"
Thẩm Hoài ngẫm nghĩ ẩn ý trong lời nói của hắn, "có thấy, sinh nhật vui vẻ."
"Còn gì nữa?"
"..."
Thẩm Hoài không ngờ là Tống Tuyết Dương cũng đã bắt đầu biết làm khó dễ mình.
"Tôi vẫn chưa nhận quà sinh nhật của cậu." Tống Tuyết Dương xoay quanh Thẩm Hoài hai vòng, thoạt nhìn vô cùng đáng thương.
Chuyện này cũng thật oan cho Thẩm Hoài, hóa đơn bữa tiệc sinh nhật của hắn hôm đó là do anh trả, nhưng đúng là không hề dùng danh nghĩa của "Thương Vũ", nghĩ tới việc nguyên nhân của tất cả những hiểu lầm này đều là do bản thân che giấu tung tích, Thẩm Hoài lại không biết nên giải thích thế nào.
Anh lúng túng nói, "tôi không biết cậu thích gì."
Vừa nói xong thì anh lại thấy lời giải thích này không ổn lắm, vì dường như chỉ có một câu trả lời duy nhất.
-- Chỉ cần là quà của cậu thì tôi đều thích.
Trước đó Thẩm Hoài cũng chỉ giao lưu với Tống Tuyết Dương qua game, khoảng cách dây mạng và màn hình luôn giúp anh có thể tự nhiên nói chuyện, nhưng từ sau khi gặp mặt Tống Tuyết Dương, những cảm giác xa lạ kia dường như đã biến mất không còn chút gì, hình ảnh của Tống Tuyết Dương lại cứ thế hiện lên trong tâm trí, mà dường như lại có thể nghe được thanh âm của hắn vang vọng đâu đây.
Tống Tuyết Dương biết Thương Vũ có da mặt mỏng, nếu là bình thường, hắn sẽ không gây khó dễ cho anh, nhưng không biết có phải là vì mấy ngày nay không được gặp nên quá nhớ nhung hay không, ý nghĩ muốn trêu đùa người này lại nổi lên, "nếu được nhìn thấy cậu thì đó sẽ là món quà sinh nhật tuyệt nhất."
Thẩm Hoài bị hàng chữ này khều tới nơi mềm mại nhất đáy lòng.
Hai người biết nhau ba năm, từ đó tới giờ Tống Tuyết Dương đều duy trì khoảng cách bạn bè với anh, không xâm phạm việc tư, cũng chẳng tò mò chuyện riêng. Mà anh thì sợ gặp rắc rối, nên cũng chẳng đề cập tới những chuyện ngoài đời thực, ngay cả phương thức liên lạc mà anh cũng không cho Tống Tuyết Dương, đúng thật là không giống những chuyện nên làm với một người bạn tri kỷ.
Bàn tay đặt trên bàn phím có chút cứng ngắc, mỗi lần ngón tay chạm vào từng phím thì lại nảy lên hệt như bị bỏng rát, anh mãi ngẫm nghĩ trong lòng, không biết nên biểu đạt thế nào mới được.
Bầu trời đêm tĩnh mịch, bóng cây um tùm, thỉnh thoảng bên tai lại truyền đến những tiếng nói kỳ dị của loài tinh linh cổ xưa.
Tống Tuyết Dương biết Thương Vũ không giỏi nói chuyện, những người vừa gặp anh sẽ nghĩ anh có tính cách lạnh lùng khó tiếp cận, nhưng dần dà sẽ nhận rõ thật ra tính tình anh rất ôn hòa, chỉ là không biết biểu đạt thế nào thôi.
Hắn biết mình phải dời chủ đề đi, "vậy sinh nhật của cậu là ngày nào?"
Thẩm Hoài khẽ thở phào, không hề suy nghĩ đáp, "14 tháng 3."
Nhưng đề tài này lại không tiếp tục nữa, vì cả hai đều nhận được PM của Quan Hà -- "Xem weibo Tiêu Chương."
Đôi mắt của Thẩm Hoài chợt trầm xuồng, Tiêu Chương là tuyển thủ vương bài của đội tuyển Chiến Thần, là khí công sư giỏi nhất nước, nếu bàn về thao tác kỹ thuật thì chắc chắn là một người nổi bật trong đám tuyển thủ chuyên nghiệp, nhưng hình như người này lại kết thù với mình vì chuyện live stream lần trước, nên Thẩm Hoài chẳng có ấn tượng gì tốt với gã.
Weibo của Tiêu Chương chỉ đăng hai chữ "Lợi hại", bên dưới là một tấm hình.
Tấm hình đó là hình screenshot giao diện thống kê chiến đấu của game "Thành Phố Tuyệt Vọng" --
15:31.15 Thương Vũ sử dụng kỹ năng Dấu hiệu tử thần lên bạn.
15:31.29 Thương Vũ sử dụng kỹ năng Ám sát lên bạn.
15:31.44 Thương Vũ sử dụng kỹ năng Huyết nhận lên bạn.
15:31.62 Thương Vũ sử dụng kỹ năng Đâm tâm lên bạn
15:31.81 Thương Vũ sử dụng kỹ năng Mũi đao cuồng loạn lên bạn.
Đó chính là screenshot giao diện thống kê lúc anh quyết đấu với Tiêu Chương, tấm hình này cũng chẳng soi ra được gì, nhưng bình luận bên dưới lại thiên về một bên, đơn giản là có người đã thuê hàng loạt nick ảo ra gây sự.
[Dùng 5 kỹ năng trong 0,7 giây? Tụi bây biết vì sao chẳng ai học được đấu pháp của Thương Vũ không? Vì, hắn, bật, hack!]
[6666, hèn chi lại không dám lộ mặt, chắc sợ nét mặt quá ung dung khiến người ta vừa liếc mắt đã nhìn ra mình mở hack?]
[Thương Vũ bật hack, rác rưởi.]
[Gần đây streamer hèn tới mức này sao? Chỉ cần mua tool hack là có thể câu fan? Thương Vũ có biết bật hack kiếm tiền là phạm pháp không?]
Thậm chí tag # Thương Vũ bật hack # đã lên luôn bảng hot search, trong đó còn có một streamer hung hăng gây sự, đăng liên tục 5 weibo lên án hành vi bật hack của anh ảnh hưởng tới môi trường live stream lành mạnh, cũng chẳng biết người này đã nhận bao nhiêu tiền của Tiêu Chương nữa.
Thẩm Hoài cau mày lướt xuống dưới, màn hình lại tăng thêm một bài weibo, là do Tống Tuyết Dương đăng.
V Phong Nguyệt - Toái Tuyết: Thực lực chân chính không sợ tiếng đời.
Vài chữ ngắn ngủi dường như lại có thể trấn an tâm trí, Thẩm Hoài đọc thấy mấy chữ này, trái tim bỗng bình tĩnh lại.
Cho tới hiện tại, anh vẫn đang bị người ta mắng chửi là rác rưởi, là bình hoa, là ăn bám cha, thậm chí đã trở nên có chút cúi đầu nhẫn nhục giữa những tiếng mắng nhiếc của người đời, đây là lần đầu tiên có người khẳng định thực lực anh, thậm chí dưới tiền đề là anh chưa từng mở video live stream, người này vẫn không hề do dự đứng về phía anh.
Thực lực chân chính.
Đôi mắt vẫn đang bình lặng kia bỗng như được nhuộm thêm một vầng hào quang kỳ lạ.
Anh đã có quyết định, gửi cho Tống Tuyết Dương một tin nhắn trong game, "giúp tôi báo trước live stream, 9 giờ tối mai, tôi sẽ mở camera."
Ngón tay Tống Tuyết Dương bỗng run lên, sững sờ nhìn hàng chữ trước mắt.
Hắn quen Thương Vũ đã ba năm, đương nhiên cũng đã rất nhiều lần thử tưởng tượng tướng mạo của Thương Vũ, cũng tự hỏi nguyên nhân tại sao người này lại không mở camera, mà mọi chuyện sẽ rõ ràng hết thảy vào ngày mai.
Tống Tuyết Dương kìm nén sung sướng trong lòng mình, hắn gõ một hàng chữ, "xem ra tôi sắp được nhận món quà sinh nhật tuyệt vời nhất."
Gương mặt Thẩm Hoài bỗng dưng đỏ bừng, anh hiếm khi lại thấy xấu hổ như thế này.
‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿
Aaaa cuối cùng, anh cũng chịu bật camera rùi saooo!!!! (≧▽≦) #Phah
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




