Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tất cả mọi người đều sửng sốt, chẳng ai ngờ rằng ngay giây cuối cùng lại xuất hiện một tên nhặt đầu người, càng không ngờ là người này chính là đội trưởng đội tuyển Phong Nguyệt, Tống Tuyết Dương!
Toái Tuyết là ID đã lập kỷ lục xạ thủ bắn tỉa có tầm bắn 1500 mét xa nhất thế giới của liên minh chuyên nghiệp, dù đội tuyển hắn dẫn dắt chỉ lấy được hạng tư, vô duyên với Giải Liên Minh Thế Giới, nhưng mỗi một phát súng của hắn vang lên lại chính là ác mộng của tất cả tuyển thủ chuyên nghiệp.
Nếu nói những người trong đoàn vừa nãy là choáng váng, thì hiện giờ chính là ước gì có thể tát bản thân một bạt tai xem có phải mình đang nằm mơ không.
Quan Hà, Tống Tuyết Dương, một người là đại biểu của những người chơi phái kiếm sĩ cả nước, một người là tay súng đại thần cấp thế giới lại có thể đồng thời xuất hiện trước mặt bọn họ, chẳng lẽ các đại thần này rảnh rỗi tới thế sao?
Sau khi kịp phản ứng, cả đám lại có chút yên lặng, Tống đội, tốt xấu gì thì anh cũng là người nổi tiếng, làm ra loại chuyện nhặt đầu người thế này không ngại bị mất mặt sao?
Nhưng người nào đó không chỉ không cảm thấy mất mặt, mà còn khá kiêu căng.
Hắn tự xin vào đoàn, nhảy xuống từ trên bờ thành, tiêu sái rơi xuống đất cũng không quên khoe khoang, "Double Kill!"
Quan Hà và Thẩm Hoài không hề lên tiếng, lần lượt chọn hồi sinh, lướt nhanh tới, không hẹn mà cùng mở hình thức chiến đấu, vung lên kiếm hai lưỡi / trường kiếm trong tay, lao thẳng vào Tống Tuyết Dương.
-- Nhiếp hồn, Dấu hiệu tử thần, Đâm lưng, Đâm tâm, Mũi đao cuồng loạn!
-- Kiếm thiểm, Rút kiếm khỏi vỏ, Lướt kiếm tam đoạn, Nhật nguyệt kiếm huy!
Hai người đồng loạt phóng tuyệt chiêu vào Tống Tuyết Dương, xạ thủ bắn tỉa vừa mới tiêu sái nhặt đầu người lập tức ngã xuống giữa ánh đao vệt kiếm.
Hai người đồng thời thu vũ khí, gõ chữ hỏi.
"Cậu tới làm gì?"
"Cậu tới làm gì?"
Tống Tuyết Dương nhìn thấy bọn họ phối hợp ăn ý như thể mô phỏng lại động tác, ê ẩm mắng một tiếng "đệt".
Tuy nhiên, câu hỏi này vừa gõ xong thì cả Thẩm Hoài và Quan Hà đều đã hiểu dụng ý của Tống Tuyết Dương.
Trước đó hai người vừa gặp đã đánh, dưới trạng thái đối địch sẽ không có cách nào kiểm tra trang bị và điểm kỹ năng của đối phương, hiện tại liên thủ tấn công, màn hình bên phải cũng đã hiện trang bị và điểm kỹ năng của đồng đội.
Trang bị Ngự Thủy Thương Long trên người Quan Hà là trang bị có đẳng cấp cao nhất của mùa S5 hiện tại, lượng điểm phòng ngự và khí huyết được tăng thêm nhờ trang bị này là thứ mà các trang bị bình thường khác không thể so sánh, hắn không muốn quyết đấu với Thương Vũ khi có lợi thế về trang bị nên đã cởi bỏ bố giáp.
Quyết đấu dạng này, nếu Thẩm Hoài thắng, sẽ là thắng không vẻ vang, còn nếu thua, lại bị người đời giễu cợt.
Những trận tỷ thí giữa các tuyển thủ chuyên nghiệp thế này vĩnh viễn không thể tránh khỏi tai mắt của người khác, dù là kết quả nào thì cũng có thể sẽ bị người ta dẫn dắt dư luận, đúng là không nên phân thắng bại.
Thẩm Hoài biết Tống Tuyết Dương muốn tốt cho mình, hắn suy nghĩ chu đáo, ra tay quyết đoán, chỉ là bị giết kiểu này vẫn có chút không cam tâm.
Tự Quan Hà cũng biết cách làm của mình không thỏa đáng, nhưng quả thực không thể dùng trang bị cực phẩm đi PK với người chơi, hắn vốn chỉ định đánh một chút là dừng, nhưng lại bị đòn phản công mãnh liệt của Thẩm Hoài ép tới mức không hiểu sao đã tiến thẳng vào trạng thái, cảm giác như mình đang đứng trên đấu trường chuyên nghiệp, hiện giờ nghĩ lại thì cảm thấy thật may mắn khi Tống Tuyết Dương xuất hiện kịp thời.
Tống Tuyết Dương cười ha ha đứng lên, "cho tôi chút thể diện đi Quan đội, Vãn Ca là bạn của tôi."
Cả đám như ngừng thở, bọn họ bỗng nhiên hiểu được Quan Hà và Tống Tuyết Dương đột nhiên cùng tới thăm thế này có lẽ không phải là vì mâu thuẫn giữa hai bang hội, mà vẻn vẹn chỉ bởi vì người tên Mộc Uyển Ca này!
Tống Tuyết Dương vừa gõ lời này thì đồng thời cũng gửi chat riêng tới cho Quan Hà, "thấy người mới của bọn tôi thế nào?"
Quan Hà nhướng mày, "người này là Thương Vũ?"
"Sao cậu ký được với cậu ta?"
Tống Tuyết Dương không biết xấu hổ kể lể, "có biết thì anh cũng đâu đào người trong tay tôi? Phong Nguyệt không có nhiều dự bị như Kiêu Lang, phòng huấn luyện bên tôi thì trống không, đội 6 người còn không đủ, Tôn Viễn vừa bị người khác đào đi, anh cũng không thể làm cái chuyện đào người như thế mà."
Nội tâm Quan Hà không quá thoải mái, dù có thể hiểu việc tuyển thủ muốn chọn đội tuyển tốt hơn, nhưng chính hắn là một đội trưởng, vô cùng chướng mắt việc đào góc tường đội tuyển khác. Nếu Thương Vũ vẫn chưa chọn đội thì đương nhiên mình sẽ cố gắng đào người tới, nhưng nếu Thương Vũ đã gia nhập Phong Nguyệt, hắn cũng sẽ không đào người từ trong tay người ta.
Mà hắn cũng có chút tư tâm, khi nghĩ tới việc có thể quyết đấu với Thương Vũ trên đấu trường thì nội tâm hắn cũng không hề tiếc nuối một chút nào.
Hẳn đáp lại một câu, "chúc mừng, gặp nhau trên đấu trường."
Tống Tuyết Dương nhếch miệng, "gặp nhau tại trận chung kết mới đúng."
Hắn có linh cảm, năm nay Phong Nguyệt chắc chắn sẽ lập ra một đội hình mạnh nhất, bọn hắn cũng tuyệt đối sẽ không chỉ dừng chân ở bát cường tại vòng chung kết năm sau.
Hai người nói chuyện với nhau nửa phút, hai phe mới nãy còn mắng nhau túi bụi vẫn chưa kịp phản ứng.
Tống đội nói thích khách này là bạn... là bạn...
Mà người bạn này của hắn còn đánh ngang tay với Quan đội...
Thế nên, bạn = đội viên mới của Phong Nguyệt? Vị đại thần có thao tác cực đỉnh vẫn ẩn mình giữa bọn họ thật ra chính là tuyển thủ của đội tuyển chuyên nghiệp?
Đám người giật mình phát hiện ra mình vừa biết được một bí mật khủng bố, không dám nói một tiếng nào.
Thẩm Hoài chẳng mảy may ý thức được việc một đống hành động này của Tống Tuyết Dương đã dán một cái mác lên người mình, anh và Tống Tuyết Dương có quan hệ không tồi, hai người cũng thường xuyên xuất hiện cùng lúc, ngoại trừ cảm thấy cái kiểu xưng hô "Vãn Ca" này vô cùng chướng mắt ra thì hoàn toàn không hề thấy có gì lạ cả.
Quan Hà nói ra trên kênh đoàn, "tôi chỉ tới tỉ thí."
Ý là, hắn không định quản mấy thứ ân oán cá nhân kia.
Tống Tuyết Dương giải thích, "tôi đã nghe bang chủ bên tôi kể lại, chắc cô có hiểu lầm rồi? Tài khoản này của Vãn Ca là do tôi chọn giúp, đúng là đã đổi người, còn chuyện vũ khí... hay để tôi chia hoa hồng nhé?"
Túy Tuyết đã kích động tới mức nói năng lộn xộn, cô nàng từng tuyên bố rõ ràng rằng mình là fan của Tống Tuyết Dương, hiện tại nam thần của mình lại đứng trước mặt nói chuyện với mình, cho dù bình thường có kiêu căng ương bướng thế nào đi nữa cũng không nén được việc lộ ra chút thái độ ngượng ngùng.
Chẳng qua khi nhìn thấy Tống Tuyết Dương gõ ra ba chữ "chia hoa hồng" kia thì gương mặt bỗng trắng bệt.
"Thôi bỏ." Cô nàng nói xong thì biến mất, thế mà đã thẳng thừng rời game.
Thừa Phong vẫn không chịu phục, "có chỗ dựa thì khác hẳn, dùng tiền đuổi ăn mày à?"
Loạn Vũ chung đội lập tức nói, "Thừa Phong!"
Trên đầu hai người đồng thời hiện ra icon đối thoại, hiển nhiên là đang nói riêng với nhau gì đó, rồi Thừa Phong chẳng nói thêm gì cũng lập tức rời game.
Sau đó thì đám người Túy Tuyết cũng lần lượt đăng xuất, chỉ còn lại một mình Loạn Vũ lắp bắp nói trong đoàn, "thật ngại quá... Tống đội, thật xin lỗi Vãn Ca, Sa Mạc Phía Bắc, Một Chiếc Thuyền Con, Vũ Tuyết Phi Phi. Bang chủ, ngày mai bọn em onl lại sẽ rời bang."
Nói xong những lời này thì cô nàng cũng biến mất, thái độ thay đổi trăm tám mươi độ thế này khiến người ta không thể hiểu nổi.
Quan Hà vẫn còn ở trong đoàn, đêm nay hắn đánh với Thương Vũ rất thoải mái, không nhịn được tán thưởng một câu.
"Cậu đánh rất tuyệt."
Bang chủ U Lang nhìn thấy những chữ này thì thiếu chút nữa tròng mắt đã lồi ra ngoài.
Đây chính là đội trưởng Quan Hà cực kỳ nghiêm khắc trước giờ đó! Ngay cả trong bữa tiệc chúc mừng khi đội tuyển lấy được chiếc cúp quán quân cả nước năm nay, hắn cũng chỉ nói một câu "đánh cũng được, phải cố gắng hơn nữa", thế mà bây giờ Quan đội lại có thể đưa ra một cái đánh giá cực cao "đánh rất tuyệt" thế này?
Nếu các đội viên của Kiêu Lang mà nghe thấy câu này, e là sẽ muốn thay phiên lên đánh cái tên thích khách này một trận.
Những người khác không có xúc động lớn như bang chủ U Lang, nhưng cũng biết để một người có tính cách lãnh đạm như Quan Hà nói ra câu nói đó thì trình độ của thích khách này chắc chắn không phải tầm thường.
Thẩm Hoài hơi ngẫm nghĩ, hiển nhiên Quan Hà đã biết thân phận anh, anh lại đang muốn gia nhập đội tuyển Kiêu Lang, lúc này anh lên tiếng, "Kiêu Lang vẫn luôn là đội tuyển tôi muốn gia nhập."
Lời biểu đạt này khá là trực tiếp, Thẩm Hoài nghĩ rằng nếu Quan Hà có một chút ý nghĩ muốn kéo anh về đội thì chắc chắn sẽ mượn cơ hội này ném một cành ô liu cho mình.
Hải Tinh nhìn thấy câu nói đó thì gấp gáp định cướp bàn phím, nhưng lại bị Tống Tuyết Dương ngăn cản.
Cậu trừng mắt, "sao anh không sốt ruột chút nào vậy, Thương Vũ gia nhập đội tuyển Kiêu Lang thì ảnh sẽ trở thành kẻ địch của chúng ta!"
Tống Tuyết Dương nghe vậy thì cười khẽ một tiếng, hắn đã tính toán kỹ càng, "yên tâm, Quan Hà sẽ không đồng ý."
"Tại sao lại không? Đây là Thương Vũ đó!" Đội tuyển bát cường nào lại không muốn chiêu mộ anh ấy chứ? Còn nếu như không có vị trí thích hợp thì chắc chắn cũng sẽ không muốn nhìn anh ấy vào đội của kẻ địch.
Tống Tuyết Dương không đáp, nhưng đúng như hắn nói, Quan Hà chỉ thản nhiên trả lời, "ừm, cảm ơn."
Hải Tinh trợn tròn đôi mắt như muốn lồi ra, ngạc nhiên nghiêng đầu quay sang nhìn vị đội trưởng nhàn nhã nhà mình, "tại sao chứ?"
Tống Tuyết Dương chống cằm, đôi mắt cong cong của hồ ly ngậm đầy ý cười, "bởi vì, Quan Hà nghĩ rằng Thương Vũ đã gia nhập vào Phong Nguyệt, anh ta nói lời này cũng chỉ để biểu đạt việc tiếc nuối khi Thương Vũ không thể gia nhập Kiêu Lang mà thôi."
Thương Vũ là kiểu người không nói nhiều, mà đã ra quyết định thì lại cực kỳ cố chấp, ngăn cản người này bày tỏ ý muốn vào đội Kiêu Lang là chuyện không thể nào làm được, thế nên hắn chỉ có thể ra tay từ phía Quan Hà, chỉ cần Quan đội từ chối thì chuyện Thương Vũ gia nhập Phong Nguyệt đã thành công được một nửa.
Hắn mở clone ẩn núp bên cạnh Thương Vũ, đứng ở đỉnh Lạc Vân Phong mô phỏng lại phát súng siêu xa giải quyết thành viên của bang Kiêu Lang là để khiến Quan Hà chú ý, làm cho tất cả mọi người đều biết quan hệ giữa hắn và Thương Vũ không tồi.
Rất xin lỗi, Quan đội.
Thương Vũ là người tôi phải có được.
Thẩm Hoài nhìn thấy Quan Hà có chút tiếc nuối, nhưng anh cũng hiểu rõ việc Quan Hà không có ý định tiếp nhận mình.
Chuyện này cũng không có gì đáng ngạc nhiên, hiện nay đội hình của các đội mạnh đã vô cùng ổn định, tuyển thủ dự bị trong trại huấn luyện cũng rất đông, cũng không phải tuyển thủ mạnh là có thể trở thành đội viên chính thức, còn phải cân nhắc đến vấn đề dung hòa với đội ngũ, việc thay đổi tuyển thủ có phù hợp hay không, rồi cả vấn đề kinh phí đội tuyển, mà đội tuyển càng nổi tiếng thì lại càng có nhiều vấn đề phải lo lắng.
Kiêu Lang là một đội tuyển danh tiếng hoàn toàn xứng đáng, bản thân Quan Hà là đội trưởng, chắc chắn hắn có suy tính riêng.
Thẩm Hoài sẽ không yêu cầu quá đáng, nhưng anh cũng rất tiếc nuối.
Quan Hà và U Lang rời đội, Một Chiếc Thuyền Con vẫn có chút ngây ngẩn, "đánh nhiều ngày như vậy, kết quả là giải quyết chỉ với một câu của Tuyết thần?"
Thẩm Hoài đoán là chắc hẳn Tống Tuyết Dương biết nội tình mà cả đám không biết, "đám người Túy Tuyết đó đã làm gì?"
Tống Tuyết Dương nói ra sự thật, "Mộc Uyển Ca đi đánh ké bí cảnh với đội của Túy Tuyết, mở rương ra vũ khí."
Hắn chỉ nói một câu, cả đám đã hiểu rõ tiền căn hậu quả.
Ra là hôm đó không có Thừa Phong, bọn người Túy Tuyết đi đánh bí cảnh boss Nữ Hoàng Pháo Súng, vì trang bị của cả đám Túy Tuyết đều khá tốt nên mới gọi đại một người qua đường, người qua đường này chính là chủ nhân cũ của tài khoản này. Thiết lập của game là boss chết sẽ rớt số lượng rương bằng số lượng người trong đội, dù vẫn chưa hề có quy định một người sẽ mở mấy rương, nhưng quy tắc ngầm trước giờ chính là mỗi người chọn một rương, mở ra gì thì phải xem nhân phẩm.
Đám người Túy Tuyết không ngờ rằng tiểu thích khách mình gọi đại này lại có may mắn cực khủng, mở một bảo rương đã rớt ngay cây vũ khí cam của mùa giải, mà lại còn đúng là của phái thích khách, Mộc Uyển Ca không hề do dự đeo lên, khóa thẳng vào người.
Một cây vũ khí bán thành phẩm thôi cũng đã có giá trên trời, một cây ước chừng có thể bán được khoảng sáu bảy trăm tệ, đám người Túy Tuyết nổi lòng tham, ngẫm lại việc cái tên thích khách này chẳng đánh ra được bao nhiêu sát thương, vượt được bí cảnh toàn nhờ có bọn họ, thế mà có thể ôm trọn nguyên cây vũ khí thành phẩm, thế là tranh cãi đòi chia hoa hồng.
Ý của Túy Tuyết là có được cây vũ khí này đều là công lao của bọn họ, tối thiểu cũng phải được chia 400 tệ, nhưng Mộc Uyển Ca chỉ giao dịch 1 triệu vàng, tương đương với 100 tệ, hai bên thương lương không có kết quả biến thành vở kịch truy sát này.
Túy Tuyết khá là nổi tiếng trong game, kể lể khóc lóc khắp nơi bảo Mộc Uyển Ca lừa gạt vũ khí thành phẩm của mình, bạn bè của Mộc Uyển Ca ít người không chống lại nổi, bị giết đến mức phải rời game, Mộc Uyển Ca nản lòng cũng dứt khoát mở khu giao dịch bán tài khoản đi. Túy Tuyết nghĩ chuyện này chỉ có người trong cuộc là Mộc Uyển Ca và đám bạn biết nên cả đám thống nhất kịch bản, dù có thể nào thì Mộc Uyển Ca sẽ không có chỗ nói lí lẽ được.
Tiếc là Tống Tuyết Dương đã sớm điều tra đầu đuôi sự tình, nếu như đây thật sự là tài khoản đen chuyên đi lừa gạt người khác thì hắn chắc chắn sẽ không để Thương Vũ mua về chi cho bẩn tay.
Cả đám khi biết được sự thật thì cũng chỉ biết than thở, gần đây thật đúng là chỉ cần nhiều người thì sẽ chiếm lý, đen cũng bị đổi thành trắng.
Sau khi nói rõ những chuyện này, Vũ Tuyết Phi Phi ở trong đội bỗng hô lên, "Tuyết thần! Tuyết thần! Em là fan của anh!"
Toái Tuyết: "Anh đây không muốn có fan vị thành niên."
Vũ Tuyết Phi Phi: "QAQ Tuyết thần, em thành niên rồi! Chỉ có mỗi nhân vật là loli thôi mà."
Thẩm Hoài nhìn thoáng qua, Vũ Tuyết Phi Phi và Tống Tuyết Dương đều ở trong đội, hiển nhiên là đang mở hai tài khoản, mà lại đối thoại kiểu này, đừng nói Tống Tuyết Dương nghĩ là chơi trò phân liệt thì mình sẽ tin hắn chứ?
Bây giờ mà vẫn lừa mình thì cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
Thẩm Hoài nhìn chằm chằm màn hình một lúc, bỗng nhiên nhếch miệng, "hay là hai người thử PK chút đi?"
‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿︵‿
(*) Vãn Ca (挽歌) và Uyển Ca (婉歌) trong Mộc Uyển Ca là từ đồng âm, đều đọc là wan, khác mặt chữ, mọi người ở trong game chỉ gõ chữ không chat voice nên hiện mặt chữ khác. Tống Tuyết Dương ghi vậy vừa thể hiện người này là bạn mình, vừa thể hiện được tài khoản này đã đổi chủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)