Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Quyền thần điên cuồng chiếm đoạt nàng, là nàng quyến rũ ta trước! Chương 8: Đổ Vấy

Cài Đặt

Chương 8: Đổ Vấy

Các công tử Tạ gia thường ngày đều học ở thư đường của gia tộc, nửa tháng mới về phủ một lần. Dẫu vậy, mỗi người vẫn có thư phòng riêng của mình.

Song, chuyện liên quan đến A Cẩn, nàng nào dám chậm trễ? Vạn nhất thằng bé thật sự bị bỏ mặc thì sao?

Uyển Nhược vội vàng chạy vào.

Thính Thủy Hiên không lớn, chỉ là một tiểu viện bên hồ, thường ngày bỏ trống, thi thoảng mới dọn dẹp để khách nhân ở tạm.

“A Cẩn!”

Uyển Nhược lao ra bên hồ, nhìn xuống - hồ vắng tanh, nào có bóng người!

Nàng còn đang ngẩn ra thì bỗng nghe “rầm” một tiếng, cửa viện bị đóng sập lại.

“Ôi chao, phủ này mà lại có một tiểu mỹ nhân tuyệt sắc thế này sao?”

Một nam nhân trung niên bụng phệ từ trong phòng bước ra, vừa vuốt chòm râu vừa dâm tà đánh giá nàng từ trên xuống dưới, đôi mắt hí lóe sáng, như muốn dính chặt lấy thân thể nàng.

Sắc mặt Uyển Nhược chợt biến, trong nháy mắt đã hiểu – nàng bị tính kế rồi.

“Ta không phải nha hoàn trong phủ.”

Nàng lạnh giọng phủ nhận, lập tức quay người muốn đi. Nhưng khi kéo cửa viện thì phát hiện cửa đã khóa chặt, bên ngoài còn vang lên tiếng xích sắt lắc lư.

“Đừng đi vội, mỹ nhân. Ta là người biết thương hương tiếc ngọc. Gặp ta là phúc khí của nàng đấy. Đi theo Viên Triệu ta, về sau phú quý an nhàn, ăn ngon mặc đẹp. Ta sẽ cho nàng làm tiểu thiếp thứ mười một, bảo đảm cưng chiều nàng cả đời.”

Hắn ta lè lưỡi liếm môi, từng bước áp sát.

Tim nàng lạnh toát. Viên Triệu?! Đây chẳng phải “mối hôn sự tốt đẹp” mà Tam phu nhân từng nhắc tới sao?

Hóa ra họ đã nóng ruột đến thế, còn giở trò hạ tiện như vậy!

“Ta không hứng thú.” Giọng nàng lạnh lẽo như băng, “Đây là Tạ gia Ngươi dám ở địa bàn Tạ gia làm càn, chẳng lẽ không sợ Tạ gia xử trí ngươi sao? Ta khuyên ngươi một câu – Tam phu nhân cũng không thể làm chủ Tạ phủ được đâu.”

Tạ gia là thanh lưu thế gia, nếu để khách nhân vào hậu viện cưỡng bức nữ quyến, đó chính là nỗi nhục không thể tha thứ, há lại bỏ qua?

Ánh mắt Viên Triệu thoáng tia hoảng hốt, nhưng rất nhanh trợn mắt quát lớn:

“Con tiện nhân này, còn dám uy hiếp ta?! Ngươi là cái thá gì mà đòi Tạ gia ra mặt cho?!”

Hắn hừ lạnh, cười khẩy: “Huống chi, chẳng phải là ngươi tự dâng tới cửa sao? Đến lúc việc bại lộ, cũng là ngươi không biết xấu hổ, chạy đến đây tư thông với ta. Vậy thì Tạ gia còn truy cứu ai?”

Sắc mặt Uyển Nhược dần tái nhợt. Nàng hung hăng bấu vào lòng bàn tay, rồi chỉ trong chớp mắt, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt dấy lên sợ hãi.

Nàng lùi từng bước, run rẩy cầu xin:

“Xin ngươi… buông tha cho ta…”

Trong mắt Viên Triệu, vẻ khiếp nhược này càng kích thích hắn, hắn vừa dỗ dành vừa tiến gần:

“Mỹ nhân, nghe lời ta, hầu hạ ta vui vẻ. Ta sẽ không bỏ rơi nàng. Ta sẽ đưa nàng về nhà làm thiếp, ngày đêm cưng chiều nàng.”

Lưng nàng đã chạm vào cánh cửa đóng chặt, lui không được, chỉ có thể tuyệt vọng đứng yên.

Viên Triệu cho rằng nàng đã khuất phục, lòng càng thêm buông lỏng. Trong đầu hắn nhớ lại Tam phu nhân từng cảnh báo rằng cô nương này tính tình cứng rắn, phải dùng đến vũ lực. Hắn còn chửi thầm Tam phu nhân vô dụng - nhìn đây, ba câu dỗ ngọt là nàng đã chịu cúi đầu kia mà.

“Bảo bối của ta, đừng sợ, để ta đến thương yêu nàng một phen…”

Hắn cười dâm loạn, dang tay lao tới.

Đúng khoảnh khắc ấy, Uyển Nhược bỗng vung tay, tung ra một nắm bột thuốc.

“Aaaa!”

Viên Triệu thảm thiết gào, ôm mặt lăn lộn. Thuốc khiến mắt hắn đau nhói như xé rách, đau đến muốn móc cả nhãn cầu ra.

Không chút do dự, Uyển Nhược nhặt một tảng đá lớn, bổ mạnh xuống gáy hắn.

“Á!” Hắn rú thảm thêm một tiếng, cả người ngã vật xuống đất, máu từ đầu chảy loang thấm đỏ bụi cỏ ven hồ.

Uyển Nhược ném đá, lấy trong tay áo ra một túi hương, nhét vào ngực hắn.

Ngoài viện, có người nghe thấy tiếng kêu la, lập tức hoảng hốt.

“Lão gia… có chuyện rồi sao?” một nha hoàn run rẩy hỏi.

Mama bên cạnh mắng: “Đần độn! Mau mở cửa xem!”

Hai người vội mở khóa xông vào, chỉ thấy Viên Triệu máu me đầy mặt, lăn lộn kêu la, còn Uyển Nhược đứng bên cạnh, sắc mặt bình thản.

Bọn họ sợ đến tái mét, tiểu nha hoàn thét chói tai.

Chỉ có mama là dày dạn, liền chĩa tay mắng thẳng Uyển Nhược:

“Tiện nha đầu to gan! Ngươi dám đánh trọng thương Viên lão gia?!”

Khóe môi Uyển Nhược khẽ nhếch, hiện lên nụ cười quái dị, khiến hai người kia lạnh sống lưng.

Ngay khi hai người còn ngơ ngác, nàng đột nhiên lao ra ngoài, lớn tiếng kêu:

“Có trộm! Mau bắt lấy! Có trộm vào phủ!”

Nha hoàn và mama vội đuổi theo ngăn, nhưng Uyển Nhược đã kêu hai ba tiếng, lập tức gọi được đám gia nhân tới.

“Trộm ở đâu?!”

Uyển Nhược chỉ thẳng xuống đất. Đám tiểu tư liền lao lên, vung gậy đánh túi bụi, rồi nhét Viên Triệu vào bao tải.

Mama bị đẩy ra ngoài, nhìn thấy Viên Triệu bị đánh nhừ tử thì sợ hãi hét:

“Dừng tay! Mau dừng tay! Đây là khách quý của phủ!”

Trong đào viên.

Yến tiệc vừa bắt đầu, tiếng nhạc du dương vang lên, khách khứa trò chuyện rộn ràng. Tam phu nhân còn đang nịnh nọt Vĩnh Xương Hầu phu nhân, Nhị phu nhân bận xã giao, Đại phu nhân đang cùng Giang Tuyết Quân trò chuyện, khung cảnh vô cùng hài hòa.

Đúng lúc ấy, một nha hoàn vội vã tới ghé tai Đại phu nhân nói nhỏ vài câu.

Sắc mặt Đại phu nhân lập tức biến đổi, thấp giọng hỏi:

“Thật sự là Viên Triệu?”

“Vâng, hiện đang ở Thính Thủy Hiên…”

“Ta phải đi xem ngay.” Đại phu nhân vội vàng đứng dậy.

Hôm nay là đại sự, mà lại xảy ra trò cười thế này, nếu xử lý không khéo, e khó lòng che giấu.

“Bá mẫu, đã có việc gì?” Giang Tuyết Quân ngạc nhiên.

Đại phu nhân cười gượng:

“Không có gì đâu, chỉ là mấy tiểu bối đùa nghịch gây chuyện thôi. Ta đi xem, con cứ ngồi đây.”

Gia sự xấu không thể để lộ, nàng đương nhiên không tiện hỏi kỹ.

Giang Tuyết Quân thoáng nhận ra có gì đó bất thường, nhưng vẫn gật đầu. “Bá mẫu cứ đi, đừng lo cho con.”

Đại phu nhân liền vội vã rời tiệc.

Khi tới Thính Thủy Hiên, Viên Triệu đã được người đưa vào phòng, nha hoàn đang lấy khăn băng bó vết thương trên đầu, đôi mắt hắn đỏ ngầu, máu loang khắp mặt, trông dữ tợn đáng sợ.

“Đau! Đau chết ta rồi! Con tiện nhân! Ta giết ngươi! Mau kéo nó ra ngoài đánh chết cho ta! Đau quá! Đại phu đâu?! Mau gọi đại phu! Đám súc sinh các ngươi, chẳng ai thoát được đâu!”

Đại phu nhân vừa bước vào đã nghe hắn gào rú loạn xạ, mặt mày tối sầm.

“Đây là chuyện gì?!” Bà quát lớn.

Đám hạ nhân lập tức sợ hãi, quỳ rạp xuống đất.

Viên Triệu vừa thấy bà lại càng làm loạn, chỉ thẳng vào Uyển Nhược mà mắng:

“Đây là cách Tạ gia đãi khách sao?! Dám để con tiện nhân này đánh ta ra thế này?! Nếu ngươi không giết nó, ta sẽ không bỏ qua cho các ngươi!”

Đại phu nhân lúc này mới nhìn sang Uyển Nhược – biểu cô nương luôn bị người ta xem nhẹ.

“Lá gan ngươi to thật!” Đại phu nhân lạnh mặt trách.

Uyển Nhược vội lắc đầu, quỳ xuống, bộ dạng oan ức:

“Con… con không biết hắn là khách quý của phủ. Con thấy hắn lén lút mò vào Thính Thủy Hiên, còn định đi cửa ngách sang viện của Tam phu nhân…”

Thính Thủy Hiên vốn là thư phòng của Tạ Duệ, nhưng vì hắn ham chơi, chẳng chịu học hành, nên Tam phu nhân đặc biệt mở một cửa ngách thông sang Ngô Đồng Hiên của mình để tiện giám sát.

Uyển Nhược cúi đầu, nghẹn ngào:

“Hôm nay yến tiệc, khó tránh có kẻ gian thừa cơ lẻn vào gây rối. Con thấy hắn lén lén lút lút muốn vào Ngô Đồng Hiên, lại còn ngông cuồng nói được chính Tam phu nhân cho phép. Con nóng lòng nên mới tưởng là kẻ trộm, kêu người bắt lại.”

Nghe vậy, sắc mặt mọi người đồng loạt thay đổi.

Ánh mắt Đại phu nhân lóe sáng, nhìn Viên Triệu đã mang thêm mấy phần ngờ vực.

Viên Triệu lén lút muốn vào viện Tam phu nhân? Hắn đường đường phú thương, tất nhiên chẳng phải vì tiền bạc. Vậy thì chỉ có một khả năng… tư tình!

Uyển Nhược vẫn làm ra vẻ ngây ngô:

“May mà Trương mama và nha đầu Thúy Phượng ở gần đó, vừa nghe con hô bắt trộm, họ liền lập tức chạy vào. Đại phu nhân nếu không tin, có thể hỏi bọn họ.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc