Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Xuân yến hôm nay được tổ chức vô cùng long trọng, một mình Đại phu nhân bận rộn không xuể, Nhị phu nhân cũng phải đứng ra phụ giúp, ngay cả Tam phu nhân vốn thường bị xem nhẹ hôm nay cũng mặt mày hớn hở tiếp khách.
Quả nhiên, vừa thấy Vĩnh Xương Hầu phu nhân đến, Tam phu nhân lập tức kéo Tạ Tú Vân ra trước mặt bà để ra sức lấy lòng.
Vĩnh Xương Hầu phủ là tước vị thế tập, mà trưởng nữ trong phủ lại chính là vị Thục phi nương nương đang được Hoàng thượng sủng ái trong cung. Tam phu nhân sao có thể không đỏ mắt thèm muốn?
Nếu có thể đem Tạ Tú Vân gả vào Hầu phủ, làm Thế tử phi, vậy chẳng phải là nở mày nở mặt, từ nay trong Tạ gia sẽ chẳng còn ai dám coi thường bà nữa!
Tam phu nhân dốc hết sức lấy lòng, nhưng Hầu phu nhân từ đầu đến cuối vẫn giữ dáng vẻ lạnh nhạt, khiến bà ta trong lòng nghẹn một bụng tức, lại chỉ có thể cố nhịn mà cười gượng.
“Đại phu nhân đến!”
Theo tiếng thông báo của nha hoàn, Đại phu nhân chậm rãi bước vào hoa viên.
Tam phu nhân giả vờ kinh ngạc:
“Ô, Tiện Dữ đã về rồi sao?”
“Trong cung có việc gấp. Vụ án Tiện Dữ đang thẩm tra liên quan trọng đại, không thể sơ suất. Sáng sớm đã vội vã vào triều, chẳng kịp trở về.”
Một cô nương mặc váy hồng phấn thêu châu ngọc, dáng vẻ thanh nhã bước ra nói:
“Đại công tử nay gánh trọng trách, tự nhiên phải lấy việc nước làm đầu. Hôm nay chỉ là yến tiệc ngắm hoa, không tới cũng không sao.”
Thanh âm nhẹ mà mềm, nhưng lễ độ đoan trang.
Đại phu nhân nhìn nàng, trong lòng càng thêm vui mừng, liền vỗ nhẹ tay nàng:
“Khó cho con biết suy nghĩ như vậy, thật khiến ta yên lòng.”
Giang Tuyết Quân khẽ mỉm cười, tự tay dâng trà:
“Bá mẫu hôm nay vất vả, người uống chén trà cho đỡ mệt.”
Đại phu nhân trong lòng càng thêm ấm áp. Giang gia tuy không bằng Tạ gia về thế tộc, nhưng là chỗ thế giao. Giang Tuyết Quân lại do chính bà nhìn mà lớn, tính tình đoan trang, hiểu chuyện lễ nghĩa, từ dung mạo đến tính tình đều thuộc hạng nhất đẳng.
Nghĩ tới hôn sự của Tiện Dữ , tuy nhiều nhà danh môn đã ngỏ ý, nhưng trong mắt Đại phu nhân, so qua so lại, vẫn là Giang Tuyết Quân vừa ý nhất.
Hiểu chuyện, biết đại cục, lại thông kinh sử lễ nghĩa, dung mạo cùng tính tình đều bậc nhất, so với Tiện Dữ quả thật là xứng đôi.
Đại phu nhân nghĩ vậy, nụ cười trên mặt càng sâu thêm vài phần:
“Con ngoan, lại ngồi cạnh ta.”
Giang Tuyết Quân ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh. Trong vườn, ai nấy đều ngầm hiểu, chỉ cúi đầu không nói. Ai cũng đoán được, xem ra vị trí thiếu phu nhân tương lai của Tạ gia, e là đã có chủ rồi.
Trong rừng đào, nhóm sĩ tử đang tản mác thành từng tốp, vừa ngắm cảnh vừa thong dong đi về hướng Tây Uyển, nơi có đình Ốc Hương để tiếp đãi nam khách.
Tạ gia vốn là thế gia thư hương, xưa nay lấy tiếng thanh cao tự phụ. Bởi vậy, loại tiệc này cũng đặc biệt mời một số sĩ tử hàn môn đến dự, vừa để thể hiện danh tiếng, vừa lưu lại thanh danh.
Đám sĩ tử hiếm khi có cơ hội đặt chân vào vườn hoa uyển lệ thế này, vừa ngắm cảnh vừa trò chuyện, lòng không khỏi hưng phấn.
“Thừa tướng Tạ gia địa vị cao, môn hạ môn sinh khắp thiên hạ, nay lại hậu đãi đám hàn sĩ chúng ta, quả thật thanh cao!”
“Đúng thế, đâu giống bọn thế gia công hầu kia, chỉ biết khinh người.”
“Phải rồi. Nếu năm nay ta may mắn đỗ đạt, ắt sẽ tận tâm phò tá Tạ tướng!”
“Ôi, nói thì dễ, ba năm lại ba năm, chẳng biết chừng cả đời cũng chẳng có số ấy.”
“Ừ, nghe nói Tạ đại công tử mới mười bảy đã đỗ Trạng nguyên. Ta từng đọc bài văn của ngài, lời lời châu ngọc, bút pháp can gián thời sự, quả thật khiến người ta hổ thẹn.”
“Một bậc thiên tư tuyệt luân như thế, chúng ta sao bì được…”
Bọn họ vừa đi vừa than thở.
Một sĩ tử đi phía sau, nghe vậy càng thấy nản, bước chân chậm dần. Chợt hắn ngẩng đầu, bỗng thấy sau tán cây có một bóng dáng mảnh mai lướt qua.
Tà váy xanh biếc quét qua thảm hoa rơi, nhẹ nhàng như tiên nữ.
Hắn đứng sững, ngẩn ngơ nhìn theo. Đến khi nàng xoay mặt, dung nhan trong sáng, khẽ ngẩng đầu ngắm hoa, gió thổi khiến tóc dài khẽ bay, tay lại cầm giỏ tre đựng đầy cánh hoa đào…
Tựa như tiên nữ hạ phàm.
Đúng lúc ấy, nàng quay đầu, tầm mắt vừa chạm vào hắn.
Hắn hoảng hốt cúi đầu:
“Cô… cô nương, tại hạ… tại hạ…”
Uyển Nhược nghiêng đầu, trong mắt mang theo mấy phần nghi hoặc:
“Công tử biết lối ra chăng?”
“À?” Hắn ngẩn người, rồi vội chỉ đường, mặt đỏ bừng, “Cô nương là lạc đường sao?… Ta cũng là lần đầu đến, nhưng ta vừa đi từ hướng kia vào, cô nương theo đường này rồi quẹo trái, hẳn có thể ra ngoài.”
Uyển Nhược nhìn theo hướng hắn chỉ, lại quay đầu nhìn hắn:
“Ở chỗ nào thì rẽ trái?”
“…”
“Hay là… để tại hạ dẫn đường cho cô nương?”
Uyển Nhược khẽ mỉm cười:
“Đa tạ công tử.”
Nụ cười ấy khiến hắn choáng váng, nhìn nàng đến ngây ngẩn rồi mới luống cuống hoàn hồn, thầm trách bản thân thất lễ, mất phong độ quân tử.
“Xin cô nương theo tại hạ.”
Hắn đi trước, bước chân hơi cứng nhắc, lòng bàn tay ướt mồ hôi mà chẳng hiểu vì sao.
Uyển Nhược đi sau nửa bước.
Thấy bầu không khí gượng gạo, hắn chủ động bắt chuyện:
“Cô nương cũng là khách hôm nay đến Tạ phủ sao?”
Uyển Nhược khẽ lắc đầu:
“Không phải. Một năm trước, sau khi phụ thân qua đời, ta được dì đưa tới nương nhờ trong phủ. Hôm nay chỉ là lần đầu tiên ta đến rừng đào này.”
“Thì ra là biểu cô nương trong phủ… Sao cô nương không ra dự tiệc?”
“Ta chỉ là thân thích gửi nhờ, dự yến tiệc lớn thế này… chẳng tiện.” Uyển Nhược cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ hơn nhiều.
Hắn lập tức sinh lòng đồng cảm, cảm thấy thân phận mình cũng chẳng khác mấy.
“Còn công tử? Là khách đến phủ sao?” nàng hỏi.
“Tại hạ là Lâm Hàn, sĩ tử lên kinh dự thi, may mắn được mời đến phủ.”
Uyển Nhược mỉm cười:
“Lâm công tử.”
Lâm Hàn thoáng quay lại, bắt gặp đôi mắt sáng long lanh của nàng, tim đập lỡ nhịp, vội né tránh ánh nhìn.
Đang phân vân không biết nên nói gì tiếp, chợt nghe nàng vui mừng:
“Ồ, quả thật đã ra rồi.”
Hắn ngẩng mắt, quả nhiên rừng đào đã tới hồi kết. Trong lòng lại dâng lên chút hụt hẫng, hối hận sao bản thân đi nhanh quá, lẽ ra nên chậm lại mới phải.
Uyển Nhược vui vẻ thi lễ:
“Đa tạ Lâm công tử.”
Hắn vội vã hoàn lễ:
“Chỉ là việc nhỏ, không đáng để cảm ơn.”
“Vậy ta đi trước.” Uyển Nhược gật nhẹ đầu, rồi xoay người rời đi.
Lâm Hàn ngây ngẩn nhìn theo bóng lưng nàng, môi mấp máy muốn nói điều gì, cuối cùng lại chẳng dám mở miệng.
Đợi nàng đi xa, hắn mới hối hận vì đã không gọi nàng lại.
Đang ngẩn ngơ, bỗng cúi đầu nhìn thấy một túi hương rơi trên đất.
Hắn vội nhặt lên, thấy trên túi hương thêu một đóa sơn trà tinh xảo, tỏa mùi dược hương nhè nhẹ, hẳn là nàng vừa vô tình đánh rơi.
Hắn mừng rỡ như được báu vật, ngước nhìn theo hướng nàng biến mất, cẩn thận cất túi hương vào tay áo, thầm nghĩ lần sau nếu có cơ hội, nhất định phải đích thân trả lại cho nàng.
Uyển Nhược bước ra khỏi rừng đào, bước chân cũng nhẹ nhàng hơn, trong lòng đang tính toán.
Lâm Hàn mặc áo dài vải thường, tóc chỉ buộc bằng dây vải thô, ống tay áo còn có chỗ rách, đủ thấy gia cảnh nghèo khó.
Nhưng hắn giữ lễ, không nhìn chằm chằm nàng, còn chú ý giữ khoảng cách, có thể thấy là người không lỗ mãng, mang phong độ quân tử.
Hơn nữa hắn là tú tài, tuy chưa làm quan, nhưng đã có danh phận. Với thứ bậc sĩ nông công thương, đã đủ để vượt trên nhà mẹ đẻ của nàng.
Khóe môi Uyển Nhược khẽ cong - hắn chính là người thích hợp.
Đột nhiên, một tiểu nha hoàn hốt hoảng chạy tới:
“Biểu cô nương! Không hay rồi!”
Uyển Nhược giật mình:
“Sao thế?”
Nha hoàn vội nói:
“Vừa rồi biểu thiếu gia chơi bên hồ, không may rơi xuống nước!”
Sắc mặt Uyển Nhược lập tức biến đổi:
“Rơi xuống chỗ nào? Đã cứu lên chưa?”
“Ở Thính Thủy Hiên. Đã cứu lên, nhưng trễ quá… giờ vẫn hôn mê.”
Uyển Nhược kinh hoảng, bỏ cả giỏ hoa, vội vàng chạy đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







