Buổi sáng. Vương phủ tỉnh.
Trong phòng trang điểm của tiệm áo cưới Paris.
Ngồi ở trên ghế Đổng Học Bân nhìn mình ở trong gương, mặt cùng tóc bị cô nhân viên trang điểm làm cho rối tung để trang điểm.
“Tiểu Bân” Ngoài cửa vọng tới âm thanh nhỏ nhẹ của Tạ Tuệ Lan: “Anh ra ngoài này một chút”.
Đổng Học Bân cũng không quay đầu lại, chỉ lớn tiếng hỏi: “Anh đang trang điểm, có chuyện gì vậy?”
“Em thích là được rồi, anh còn không biết em sao? Em từ khi nào lại hỏi ý kiến anh thế? Anh nói bộ nào đẹp nhất định em sẽ đưa ra một đống lý do, cuối cùng sẽ vẫn là bộ em chọn, em mà nghe theo anh, họa có là mặt trời mọc phía tây” Đổng Học Bân sớm đã nhìn thấu Tuệ Lan.
“Em quá đáng vậy sao?”
“Đúng vậy đó”.
“Hóa ra tiểu tử anh nghĩ em vậy đó, Tạ tỷ của anh đau lòng lắm này, ha ha”.
“Ha ha, vậy đợi anh 10 phút nữa, xong việc anh sẽ chọn giúp em”.
“Quên đi, em tự mình chọn, a bộ này thật tuyệt”.
“…”
Cô gái trang điểm phía sau vừa chải tóc cho anh, vừa cười nói: “Đổng tiên sinh, vợ anh thật xinh đẹp”.
Đổng Học Bân vui vẻ đáp: “Cô ấy xinh đẹp gì chứ”.
Cô gái lại nói: “Anh thật khiêm tốn, nói thật, tôi làm ở đây cũng đã 5,6 năm, lần đầu tiên thấy người xinh đẹp như vợ anh, đây không phải là lời khách sáo, vừa rồi ông chủ của chúng tôi còn đặc biệt dặn tôi rằng thử hỏi anh một tiếng, xem có thể để lại cho chúng tôi một tấm ảnh cưới không? Chúng tôi sẽ treo ảnh ở bức tường chính diện, nếu được chúng tôi sẽ miễn phí tiền ảnh cưới và hóa trang”.
“Cảm ơn” Đổng Học Bân cười nói: “Nhưng thật là xin lỗi”.
Cô nhân viên trng điểm cố nói: “Anh không thử hỏi cô ấy xem? Chủ yếu chúng tôi…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-495035.jpg&w=256&q=75)