“Anh Hàn?” Đổng Học Bân mơ hồ mở mắt, vừa nhìn đồng hồ “Đã hơn tám giờ rồi sao?”
Hàn Hưng Hoa cười nói: “Buổi phải đi, hôm nay không phải lên lớp, cũng không cần phải vội”.
“Cảm ơn anh Hàn, nếu anh không gọi tôi, có lẽ tôi còn ngủ tới trưa” Đổng Học Bân nhấc thân khỏi giường, vội vàng đánh răng rửa mặt, mặc quần áo. Hai ngày nay, bận rộn chuyện cầu hôn, hơn nữa mỗi tối đều phải chạy ra ngoài, có được bữa nào ngon giấc, tối qua từ nhà Tạ tỷ cũng về rất muộn, đêm ngủ toàn nằm mơ chuyện kết hôn, vui tới mức đầu sáng hắn mới chợp mắt được, vậy mà đã sắp chín giờ.
Đổng Học Bân đang chuẩn bị cùng mọi người đi thư viện thì nhận được điện thoại của Tạ Tư Lan.
“Có ở ký túc xá không?” Tạ Tuệ Lan hỏi.
“Ừm, vừa xuống lầu, làm sao vậy?”
“Hôm nay không có bài, em giúp anh xin nghỉ, anh ra ngoài với Tạ tỷ một chuyến có được không?”
“Ai da, em xin nghỉ cho anh làm gì chứ, lại ảnh hưởng tới kết quả thi thôi, không muốn anh tốt nghiệp sao?”
“Ha ha, không sao, em quen phó hiệu trưởng của bọn họ, hiệu trưởng cũng có quan hệ tốt với bố mẹ em, xin nghỉ hai hôm thì có việc gì đâu”.
“Đi đâu?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


