Buổi sáng.
Trước tòa nhà chính của bệnh viện.
Vương An Thạch và Tiết Khánh Vinh giằng co với Đổng Học Bân ngay trướccửa, đằng sau là hang trăm bênh nhân và dân chúng, mọi người không biếtnên nghe theo ai, tiến hay lùi nữa
Mười giây...
Tám giây...
Sáu giây...
“Tiểu Chiêm! Đi ra!”
“Bên trong còn có người khác không?”
“Hình như không có, có mình tôi thôi!”
Đổng Học Bân giơ loa lên nói vào trong nhà, tiếng của Chiêm Nhu Nhu phát ra từ tầng hai của tòa nhà.
Bên kia, hai người bọn Vương An Thạch nhìn Đổng Học Bân chẳng những cáigì cũng không nghe, ngược lại còn tiếp tục bảo người ta rút lui khỏiviện, còn chỉ vào mũi mắng bọn họ, Vương An Thạch hầu như bị Đổng HọcBân làm cho tức giận, không nghĩ tới họ Đổng kia lại có thể không biếttốt xấu như vậy, tưởng rằng cứu vài người làm anh hùng kháng chấn mà có thể bắt đầu kênh kiệu trước mặt mình sao? Chó má! Vương An Thạch vàTiết Khánh Vinh đều phát hỏa, giận không thể át!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)